Nguồn:
read.st
Ba tháng từ Tam cấp võ đồ đạt tới Võ Đồ cửu cấp, một chiêu đánh bại Tiền Đồng đã tiến vào Võ Đồ cửu cấp đã đã hơn một năm, người như vậy, ai còn dám nói hắn là phế vật?
Cũng chỉ có Tần Uy đối với Tần Phàm thành kiến đã sâu, oán hận cắn chặt răng, sự thật rõ ràng bày ra trước mắt vẫn không chịu tin tưởng.
Tần Uy trong lòng âm thầm tự an ủi mình, tiếp theo ánh mắt có chút oán độc nhìn về phía Tần Phàm, trong miệng thấp giọng mắng:
Tần Đồng nhận thua, trọng tài rất nhanh liền tuyên bố Tần Phàm chiến thắng.
Tần Đồng cũng coi như là ngươi biết cao thấp, cũng không có biểu hiện ra một chút bộ dạng không cam lòng, chỉ là bình tĩnh nói với Tần Phàm.
Tần Phàm mỉm cười, đối với biểu hiện của Tần Đồng cũng có chút thưởng thức.
Lại trải qua một trận chiến này, Tần Tiến cũng rốt cục bắt đầu một lần nữa xem xét kỹ thiếu niên áo bào xanh trên đài, hắn dù sao cũng là thiếu niên thiên tài của Nam phong Tần gia, sao lại không nhìn ra hai tràng tranh tài này, Tần Phàm đều không sử dụng toàn lực, thậm chí còn không hiển lộ ra một nửa thực lực nữa! Cũng chỉ dựa vào một chiêu Man ngưu trùng kích bình thường mà thủ thắng thôi!!
Tần Tiến có chút nhíu mày thoáng một phát, trong nội tâm cũng có một ít suy đoán.
Nhưng nghĩ đến thành tựu mình 17 tuổi đã đạt tới cảnh giới Võ sư, trong lòng của hắn liền hào hùng kích đồng, tràn đầy tự tin.
Tranh tài vẫn còn tiếp tục tiến hành, lại qua mấy trận, liền nghe thanh âm trọng tài lần nữa vang khắp toàn trường.
Nghe thấy thanh âm này, Tần Phàm không khỏi hơi nhếch đầu lên, cùng Tần Uy ở đối diện luận võ đài đồng thời nhìn về phía đối phương, hai người cũng đồng thời phát hiện vẻ vui vẻ trên mặt đối phương.
Tần Phàm không khỏi buồn cười, hắn biết rõ Tần Uy nhất định cho rằng sẽ dễ dàng thắng được mình rồi, mà hết lần này tới lần khác hắn cũng có tâm tư như vậy.
Như thế, liền tất cả bằng vào thủ đoạn đi!
Vì vậy Tần Phàm không hề để ý tới Tần Uy, chỉ thong dong dẫn đầu đi lên luận võ đài.
Mà trong khi Tần Uy đang muốn đi lên luận võ đài thì Tần Tiến trịnh trọng nói với hắn.
Tần Uy có chút hưng phấn nói, sau đó liền vội vã nhảy lên luận võ đài.
Nhìn hai người trên đài, Tần Tiến không khỏi sắc mặt trầm xuống.
Chẳng biết tại sao, hắn đối với đệ đệ này của mình tựa hồ không còn ôm hi vọng quá lớn nữa.
Dưới đài có người nhận ra Tần Uy.
Có người phụ họa nói.
Cũng có người nói
Tần Uy đúng không, cũng là phế vật thôi, chỉ với hắn mà muốn so với ca ca Tần Tiến sao. . .
Tần Uy này cũng không kém Tần Phàm bao nhiêu đâu. . . Không, hiện giờ Tần Phàm thay đổi rất lớn, nhưng so ra vẫn kém Tần Uy. . .
Đủ loại thanh âm nghị luận truyền vào trong tay Tần Uy, khiến sắc mặt Tần Uy trở nên vô cùng khó coi, hắn không thể tưởng được những danh hiệu ngày đó thuộc về Tần Phàm giờ lại rơi xuống đầu hắn.
Hắn nhìn thiếu niện lộ ra thong dong trấn định ở đối diện, tất cả oán độc đều phóng lên người hắn, nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lập tức tiến lên hung hăng chà đạp hắn lên mặt đất.
Thật vất vả đợi đến lúc trọng tài tuyên bố, ngay cả hành lễ đơn giản cũng bỏ qua, dưới chân dùng sức đạp mạnh, thân hình trực tiếp tiến về phía Tần Phàm.
Cho đến khi cách Tần Phàm tầm mộ trượng, nắm đấm giơ lên võ khí màu trắng, có chút khiến không khí vang lên tiếng ma sát kịch liệt.
Nhân giai cao cấp võ kỹ -- Chấn Sơn Quyền!
Chỉ có thể thôi sao?
Tần Phàm nhìn về nắm đấm nhìn như uy lực mười phần ở phía trước, thong dong bình tĩnh, không tránh không né, trường kỳ đối chiến với Cổ Mặc, hắn đã dưỡng thành tính cách tỉnh táo ứng chiến.
Tần Uy thấy bộ dáng Tần Phàm như vậy, trong nội tâm càng hận, khi chỉ còn cách ba bước, võ khí trong cơ thể lập tức mãnh liệt mà ra, vầng sáng màu trắng trên nắm tay có chút sáng chói mắt lên.
Ngay khi nắm đấm sắp tới, Tần Phàm rốt cục động, chỉ thấy hắn có chút lách sang bên trái nửa bước, đơn giản tánh được một quyền hung mãnh này, sau đó dùng sức phán đoán chuẩn xác, một quyền đánh về phía vai phải Tần Uy.
Lực đẩy cường hoành khiến Tần Uy kêu rên một tiếng, bị đau mà rút lui gần mười bước mới hoàn toàn gian nan ổn định thân thể không đến mức té trên mặt đất, nhưng trên bờ vai truyền đến cảm giác nóng bỏng cũng khiến hắn thập phần không dễ chịu.
Dưới đài có tộc nhân vào lúc này phát ra kinh hô, một chiêu này võ kỹ mà Tần gia tộc nhân nghe nhiều nên thuộc, không thể tưởng được ở trên tay Tần Phàm lại phát huy ra tác dụng lớn như thế!
Trong ba cuộc tranh tài này, Tần Phàm đều chỉ dùng một chiêu chỉ là nhân giai trung cấp võ kỹ này!
Thậm chí có tộc nhân bắt đầu có chút hối hận mình lúc trước không hảo hảo khổ luyện một chiêu vũ kỹ này.
Tần Uy cắn răng nhìn về Tần Phàm nhẹ nhõm đứng thẳng phía trước, nộ khí càng tăng lên:
Phảng phất như hóa nộ khí thành võ khí, Tần Uy dùng quyền kình càng hung hiểm hơn lần nữa vội xông về phía Tần Phàm.
Tần Uy bị lần nữa đánh lui.
Tần Uy không để ý đau đớn trên người, có chút điên cuồng mà nổi giận gầm lên một tiếng, lần thứ ba trùng kích qua. . .
Mà một quyền này ở giữa ngực Tần Uy, hắn rốt cục không duy trì được nữa, ngã trên mặt đất.