Nguồn:
read.st
Tần Phàm xếp hàng đằng sau đội ngũ, trong nội tâm cũng có chút so đo, thu hồi ánh mắt nhìn chăm chú, nhưng khiến hắn ngoài ý muốn chính là Tần Tiến kia thi kiểm tra xong lại chậm rãi đi về phía hắn.
Cho đến khi đến trước mặt Tần Phàm mới đứng lại.
Ngay khi Tần Phàm có chút nghi hoặc, thanh âm thấp giọng của Tần Tiến lại truyền đến, tự tin lạnh nhạt, còn có kiêu ngạo nữa.
Vốn Tần Phàm đối với Tần Tiến này còn nhìn cao một chút, cho là hắn nếu so với bạn cùng lứa tuổi thì thành thục hơn một ít, không thể tưởng được hắn lại tự phụ, không coi ai ra gì như thế, nói ra thoại ngữ ngây thơ như vậy, lập tức có chút thất vọng.
Bàn tay có chút nắm chặt, Tần Phàm cười nhạt một tiếng, cũng không nói gì thêm, chỉ đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt tới đối mặt. Đối chọi gay gắt, không chút nào yếu thế! Trong lòng của hắn cũng có kiêu ngạo của mình!
Tần Tiến phát hiện ánh mắt tự tin của Tần Phàm, trong nội tâm không khỏi có chút ngoài ý muốn, hắn cùng với Tần Phàm tuy rằng cực ít gặp mặt, nhưng thanh danh phế vật toàn tộc đều biết, hơn nữa một mực nghe nói hắn nhu nhược sợ hãi, cho nên, tuy rằng lần trước gặp mặt đối với biểu hiện của Tần Phàm có chút ngoài ý muốn, nhưng trong lòng của hắn kỳ thật vẫn không quá để mắt Tần Phàm.
Thanh âm thong dong của Tần Phàm truyền đến, hôm nay hắn đã là Võ Đồ cửu cấp đỉnh phong, mà dưới sự rèn luyện của Cổ Mặc, hiện giờ đứng ở trước mặt Tần Tiến cũng không tràn ngập vô lực như ba tháng trước nữa.
Tần Tiến hừ lạnh một tiếng, trên mặt lạnh lùng hiện lên một tia khinh thường, mặc dù không biết Tần Phàm có gì dựa vào, nhưng ở trước mặt thực lực tuyệt đối, hắn cho rằng đều không có ý nghĩa.
Mười bảy tuổi đột phá đến cảnh giới Võ sư, đây là vốn liếng hắn kiêu ngạo! Toàn bộ Tần gia, tính cả khắp Nam Phong thành, lại có mấy người! Mà Tần Phàm chỉ là cảnh giới võ đồ thôi, hắn cho rằng hai người căn bản không phải một cấp độ!
Nhưng ngay lúc này, thanh âm lạnh nhạt của Tần Phàm lần nữa truyền đến, khiến cho mặt Tần Tiến thoáng chốc biến thành tái nhợt.
Tần Tiến, ngươi không bằng ta!
Ha ha, ta mười một tuổi liền bước vào cảnh giới võ giả, mười bảy tuổi liền bước vào Võ sư chi cảnh, ngươi hôm nay mười lăm tuổi vẫn chỉ là một tên võ dồ, ta không bằng ngươi? Đây là chuyện cười lớn nhất mà ta được nghe đấy.
Nghe thấy lời này, Tần Tiến không khỏi nở nụ cười, chỉ là cười so với khóc cũng không đẹp hơn bao nhiêu.
Tần Phàm thanh âm to rõ nói, tự tin thong dong, hắn hôm nay, không sợ bất kỳ khiêu chiến nào!
Tần Tiến khinh thường nói, trong lòng của hắn cho rằng Tần Phàm nhất định là điên rồi, hai năm muốn từ võ đồ bước vào cảnh giới Võ sư? Nếu có thiên phú nghịch thiên như thế thì cũng không đã mười lăm tuổi vẫn ở võ đồ chi cảnh rồi!
Võ đạo một đường, bình thường mà nói càng về sau càng gian nan.
Đối với người bình thường, phần lớn là khi sáu bảy tuổi đã bắt đầu tập võ, khi đó căn cốt đã sơ bộ thành thục, không dễ dàng bị thương lúc tập võ, hơn nữa tiểu hài tử đến lúc đó cũng đã định tính một chút rồi, cũng có năng lực lĩnh ngộ nhất định, vô cùng thích hợp. Bất quá bởi vì dù sao cũng là tiểu hài tử, còn không hiểu chuyện lắm cho nên bắt đầu cũng không cố gắng tu luyện, có ít người thậm chí còn lý giải không được những công quyết thâm ảo kia, cho nên thời kỳ võ đồ tuy rằng là dễ dàng tăng lên nhất, bất quá đối với rất nhiều người mà nói ngược lại cùng dùng thời gian dài nhất.
Nhưng cơ hồ tất cả thiên tài tập võ trời sinh, bỏ qua những nhân tố khác, ở giai đoạn này đều sử dụng thời gian ngắn nhất! Đương nhiên, có ít người đạt được các loại kỳ ngộ hoặc là phục dụng luyện dược, hơn nữa sau khi tu luyện thành thục càng chăm chỉ, cho nên cảnh giới đằng sau tăng lên cũng không nhất định dài hơn trước.
Mà Tần Tiến, chính là thiên tài tập võ như vậy, mười một tuổi đột phá đến cảnh giới võ giả! Cho nên hắn có vốn liếng để kiêu ngạo!
Thanh âm của khảo thí viên truyền đến, Tần Phàm không hề để ý tới Tần Tiến, cũng không muốn giải thích gì, kỳ thật có một số việc cũng không cần nói quá rõ, hơn nữa vào trước ngày triều thánh, hắn cùng với Tần Tiến nhất định còn sẽ có một cuộc tỷ thí, đến lúc đó hắn sẽ dùng thực lực để chứng minh bản thân!
Sửa sang tâm tình lại một chút, chỉ chậm rãi đi đến chỗ khảo thí.
Lúc này trên đài cao, Ngô Hồng Thiên âm trầm nói với Tần Hồng, ngụ ý, tự nhiên là muốn nói Tần Phàm chỉ được hào nhoáng bên ngoài.
Tần Hồng nhìn thiếu viên bước không vội trong tràng kia, trong nội tâm chẳng biết tại sao lại nhiều hơn một phần tin tưởng đối với hắn, vì vậy trầm giọng nói với Ngô Hồng Thiên:
Trên đài cao người chú ý Tần Phàm, mà trong đám thiếu niên cùng khảo thí cũng có rất nhiều người nhao nhao nghị luận về hắn, với tư cách là người thiên phú kém cỏi nhất toàn bộ Nam phong Tần gia, đồng thời lại có quan hệ với Tần Li được nhiều người ái mộ, khiến cho hắn tự nhiên nhận được nhiều chú ý.
Hắc hắc, nghe nói người này vào nửa năm trước vẫn chỉ là Tam cấp võ đồ thôi, không biết hôm nay có đạt tới tứ cấp chưa nữa?
Cảnh giới võ đồ là dễ tăng lên nhất, vậy mà mười lăm tuổi vẫn chỉ là Tam cấp võ đồ, thật sự là phế vật!
Ca ta mười lăm tuổi đã là Võ Đồ cửu cấp rồi...
Phế vật như vậy lại cuồng dại ở cùng Tần Li tiểu thư, thật sự là không biết liêm sỉ!
Đủ loại thanh âm khó nghe xẹt qua bên tai, Tần Phàm mắt điếc tai ngơ, hết thảy phản bác bằng lời đều vô dụng! Ở thế giới cường giả vi tôn này, chỉ có thực lực chân chính, thiết thật mới có thể khiến mọi người im lặng!
Bởi vì Tần Phàm thanh danh vang dội, khảo thí viên không khỏi nhìn nhiều một chút, nhưng thấy trước mắt là một vị thiếu niên vô cùng tự tin, trầm ổn như núi, tựa hồ cũng không phải không chịu nổi như tưởng tượng.
Tần Phàm nhẹ gật đầu, tiến lên trước một trước, hai mắt dừng ở trắc võ thạch trước mắt.