Nguồn:
read.st
Trần Trí Quang nhìn qua đại cẩu tử lạnh lùng cười nói:
Ba tên nhân viên công tác còn lại cười ha hả. Trước tận thế thì trách cứ nhân viên công vụ trên cơ bản là không có kết quả gì. Càng đừng đề cập tới tận thế trật tự đại loạn. Chỉ cần không gây ra chuyện cực lớn thì cấp trên cơ bản không quan tâm tới.
Đại cẩu tử còn muốn nói gì, lúc này Nhạc Trọng liếc mắt nhìn hắn, hắn cũng không dám nói thêm.
Trần Trí Quang nhìn thấy đại cẩu tử im miệng không nói, càng thêm đắc ý, hắn nhìn thấy chiếc nhẫn trong tay Nhạc Trọng thì hai mắt tỏa sáng, không kiêng nể gì cả nói ra:
Hàn quang trong mắt Nhạc Trọng lóe lên, lạnh lùng nói ra:
Trần Trí Quang bộ dáng rộng lượng nói ra:
Nhạc Trọng lạnh lùng cười cười, hàn quang trong mắt hiện ra, hắn dùng Khủng Cụ Thuật với Trần Trí Quang!
Trong một chớp mắt một cổ sát khí kinh người từ trong người Nhạc Trọng hiện ra ngoài, trực tiếp bao phủ thân thể của Trần Trí Quang này một cái.
Mặt của Trần Trí Quang tái nhợt, trong hai mắt đột nhiên mất đi thần thái. Hắn nhìn thấy ác quỷ hai mét đang lao tới, dùng cưa điện cắt thân thể của hắn, máu tươi và nội tạng trong người của hắn chảy ra ngoài, thống khổ vì bị cắt ngang người làm cho hắn vô cùng đau đớn hét thảm thiết, thân thể vô lực quỳ trên mặt đất và co giật toàn thân.
Hai mắt rần Trí Quang đỏ thẫm, co quắp té trên mặt đất, miệng sùi bọt mép, thân thể mồ hôi lạnh chảy ròng giống như con chó bị thuốc đang nằm trên đất mà co giật.
Ba nhân viên công tác còn lại nhìn thấy thảm trạng của Trần Trí Quang thì sắc mặt đại biến, lúc này móc đủ loại vật tư trong người ra ngoài, không ngừng nói xin lỗi:
Cường giả có được thủ đoạn cũng không phải là tôm cá nhãi nhép như bọn họ có thể đối phó. Đặc biệt là Nhạc Trọng vô thanh vô tức không có tiếp xúc gì mà làm cho Trần Trí Quang thống khổ không thôi, cường giả có được loại thủ đoạn này trong căn cứ thành phố Lũng Hãi không nhìn thấy một ai.
Nhạc Trọng cũng không muốn động thủ giết người, Khủng Cụ Thuật vừa thu lại buông tha Trần Trí Quang.
Nhạc Trọng thu Khủng Cụ Thuật thì Trần Trí Quang mới khôi phục lại, hắn gian nan đứng lên, sợ hãi nhìn qua Nhạc Trọng, không dám làm khó dễ, rung giọng nói ra:
Nhạc Trọng tiếp nhận bản khai xem xét, chỉ trong đó chằng chịt vấn đề.
Trần Trí Quang cẩn thận từng li từng tí xem qua:
Kiến thức năng lực đáng sợ của Nhạc Trọng thì Trần Trí Quang không dám chọc giận Nhạc Trọng. Tuy trong căn cứ thành phố Lũng Hãi, người cường hóa không được tùy ý giết người. Thế nhưng mà dùng năng lực quỷ dị kia của Nhạc Trọng thì tuyệt đối thần không biết quỷ không hay là hắn đã giết người.
Trần Trí Quang nhắc nhở:
Sau tận thế pháp tắc mạnh được yếu thua, Trần Trí Quang thập phần tinh tường điểm này. Hắn cũng không dám đối nghịch với người cường hóa mạnh như Nhạc Trọng thế này. Chỉ có thể tận lực nịnh nọt.
Nhạc Trọng ném một bao thuốc lá cho Trần Trí Quang thản nhiên nói:
Những người chúng ta không muốn tách ra, anh có biện pháp nào?
Cảm ơn Nhạc ca!
Trần Trí Quang tiếp nhận thuốc lá, trong mắt hiện ra thần sắc vui mừng. Thuốc lá trong căn cứ là vật tư hút hàng, cực kỳ khó được, nhũng người như bọn họ rất khó kiếm được một bao.
Trần Trí Quang suy nghĩ một hồi nói:
Tiến vào căn cứ thành phố Lũng Hãi thì rồng rắn lẫn lộn. Cũng có không ít tiểu thế lực đi vào, Trần Trí Quang cũng đã gặp rất nhiều doàn thể không muốn tách ra. Dù sao mọi người ôm đoàn lực lượng lớn, không dễ dàng bị người khác khi dễ.
Nghe Trần Trí Quang nói như vậy thì Nhạc Trọng không có ghi năng lực và chức nghiệp trên chỗ nghề nghiệp.
Hai giờ sau Nhạc Trọng đã đi ra khỏi gian phòng.
Mà bên kia Lộ Văn, Trần Dao các nàng cũng rời khỏi gian phòng của mình.
Nhìn thấy Nhạc Trọng rời phòng, Lộ Văn thoáng cái chạy tới ôm một cánh tay của Nhạc Trọng.
Quách Vũ cũng đi đến bên cạnh Nhạc Trọng.
Những nữ sinh còn lại thì đứng đối diện Nhạc Trọng, ánh mắt nhìn qua Nhạc Trọng tràn ngập phức tạp. Hôm nay các nàng phải tách ra sinh hoạt trong hoàn cảnh không biết.
Trần Dao đi tới trước mặt của Nhạc Trọng, ánh mắt phức tạp nhìn Nhạc Trọng chậm rãi nói ra:
Trần gia tại thành phố Lũng Hãi cũng rất có thế lực. Trần Dao cho biết thân phận thì nàng sẽ tụ tập với thân thuộc ở thành phố Lũng Hãi này.
Nhạc Trọng nhìn qua Trần Dao, trầm giọng nói ra:
Nhạc Trọng cũng thập phần coi trọng Trần Dao, bởi vì năng lực của nàng xuất sắc, tướng mạo xuất chúng. Nhưng mà người có chí riêng, nàng rời khỏi Nhạc Trọng cũng đã có chuẩn bị tâm lý, cũng không c thất vọng cùng thất lạc quá lớn.
Trần Dao nhìn kỹ Nhạc Trọng sau đó đem ánh mắt nhìn qua Quách Vũ, Lộ Văn bên cạnh Nhạc Trọng một cái,, trong mắt có hào quang phức tạp lóe lên, lưu lại một câu, quay đầu cùng Kỷ Thanh Vũ rời đi.
Triệu Lệ đi đến bên người Nhạc Trọng, nhìn qua Trần Trí Quang bên cạnh hắn cầu khẩn nói:
Triệu Lệ đã ý thức được căn cứ thành phố Lũng Hãi cũng không có tốt đẹp như nàng tưởng tượng. Thân phận chủ tịch chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh của nàng ở đây không dùng được. Căn bản không có người nào cho nàng mặt mũi, nàng không thể không buông tư thái cầu khẩn nhân viên công vụ mà trước kia nàng vô cùng xem thường.
Trần Trí Quang nhìn Triệu Lệ, phất phất tay nói:
------oOo------