Nguồn:
read.st
Virus lây nhiễm của thần ma hệ thống truyền bá có thời gian ủ bệnh dài nhất là một giờ, Nhạc Trọng cùng Trì Dương, Kỷ Thanh Vũ ba người thay phiên giám thị tám gã nam tử này hai mươi bốn giờ đều không có phát hiện bất cứ dị thường nào. Nhạc Trọng lúc này mới xác định là thịt biến dị thú có thể dùng ăn được.
Sau khi thời gian giám thị hai mươi bốn giờ qua đi, Nhạc Trọng lại cho người cầm vật tư hứa hẹn cho tám nam tử này, phất phất tay cho bọn họ rời đi.
Trong tám gã này trong đó bảy tên cầm mười cân gạo, mười cân thịt rắn biến dị hâm hở rời đi. Mười cân gạo, mười cân thịt rắn biến dị đã đầy đủ chọn họ ăn mười ngày. Hơn nữa chỉ cần chịu xuất ra lương thực thì chơi mấy nữ nhân cũng không có gì.
Nhạc Trọng nhìn qua một nam tử trẻ tuổi dáng người đơn bạc, tuổi chừng hai mươi bốn thì nhướng mày nói:
Tên nam tử trẻ tuổi dáng người gầy yếu này quỳ trước mặt Nhạc Trọng lớn tiếng nói:
Nhạc Trọng nhìn Lâm Quân thản nhiên nói:
Lâm Quân cười khổ một tiếng nói:
Lương thực của Nhạc Trọng có hạn, chiêu mộ bộ hạ cũng có hạn ngạch. Tất cả tiểu đội chiến đấu thì đương nhiên phải thu lấy người cườn tráng một chút, nhỏ gầy lại không có khí lực gì tự nhiên không nằm trong phạm vi cân nhắc của bọn họ. Hơn nữa chiêu mộ đội viện trong người sống sót thập phần đơn giản, đại bộ phận người sống sót đều cướp lấy hy vọng báo danh là có thể gia nhập thế lực của Nhạc Trọng. Dù sao cầm súng bắn tang thi thì bọn họ có cam đảm làm, nếu như dùng vũ khí lạnh tác chiến thì chỉ sợ nhiệt tình của người sống sot hạ thấp thật lớn.
Nhạc Trọng nhìn Lâm Quân và trực tiếp đưa ra câu hỏi:
Lâm Quân không do dự lập tức nói:
Nhạc Trọng thản nhiên nói:
Lâm Quân thoáng cái trở nên vô cùng xấu hổ nói ra:
Ánh mắt Nhạc Trọng ngưng tụ nhìn chằm chằm vào Lâm Quân nói:
Lâm Quân hưng phấn nói ra:
Hiện ở thế giới đã bắt đầu biến dị, có thể trở thành tùy tùng của cường giả thì ít nhất sẽ không bị chết đói. Có thể trở thành nhân viên ngoại biên của Nhạc Trọng đã đủ để cho cả trăm người sống sót trong Trường Quang Thôn nhìn qua mà không ngừng hâm mộ rồi.
Nhạc Trọng tìm tới thi thể chó biến dị, mèo biến dị nhưng mà không có tìm được hạt châu nào. Làm cho hắn có chút thất vọng.
Xác định thịt thú biến dị có thể dùng ăn thì mọi người dưới trướng của Nhạc Trọng bắt đầu chia từng khối thịt rắn lớn, thịt chó, nhưng người sống sót của Trường Quang Thôn còn lại cũng được chia bát canh thịt.
Mỗi người đều cao hứng bừng bừng, giống như được ăn tết vậy.
Nhạc Trọng khôi phục xong thì dùng con gà với tư cách làm mồi nhử, muốn lại câu thêm rắn nước tới. Liên tiếp vài ngày nhưng đoạn sông nhỏ hắn đã thí nghiệm qua lại không có thêm đầu rắn nước biến dị nào xuất hiện.
Xác định không có rắn nước biến dị qua lại thì Nhạc Trọng tổ chức người tới nơi này bắt đầu đánh cá.
Trong khe sông nhỏ thì tài nguyên cá thập phần phong phú, một lưới đã bắt được hơn mười cân. Có tôm cá tươi làm lương thực, nguy cơ lương thự của Trường Quang Thôn mặc dù vẫn còn bóng mờ khó giải quyết, nhưng lại giảm bớt rất nhiều.
Ban đêm, sau khi ăn xong bữa tối thì Nhạc Trọng nhìn qua những người theo hắn từ thành phố Lôi Giang cứu ra triệu tập lại và hỏi một câu.
Nhạc Trọng từ thành phố Lôi Giang cứu ra đại bộ phận không phải bộ hạ của hắn, cũng không có gia nhập hệ thống của hắn. So sánh với Nhạc Trọng thì những người được Nhạc Trọng cứu ra từ thành phố Lôi Giang càng thêm tin tưởng tổ chức thành phố Lũng Hãi do chính phủ thành phố Lũng Hãi lập nên hơn. Những người sống sót này không có chọn gia nhập hệ thống cua Nhạc Trọng, Nhạc Trọng cũng không có miễn cưỡng.
Tôi muốn đi!
Tôi đi!
"..."
Nhạc Trọng vừa nói ra lời này thì cơ hồ tất cả mọi người đều lên tiếng đáp ứng.
Nhạc Trọng nhìn qua những người này, quay đầu nhìn qua Trì Dương nói ra:
Tính tình Trì Dương trầm ổn, thực lực lại mạnh, là bạn bè trọng yếu của Nhạc Trọng, cũng chỉ có hắn tọa trấn Trường Quang Thôn thì Nhạc Trọng mới yên tâm rời đi. Nếu không Nhạc Trọng vừa đi thì Trường Quang Thôn rất có thể đại loạn lần nữa.
Cơ nghiệp ở Trường Quang Thôn này mặc dù Nhạc Trọng không đặt vào mắt, nhưng mà dù sao cũng liên quan tới mấy trăm nhân mạng, một khi phát sinh náo động thì không biết phải chết bao nhiêu người mới có thể khôi phục lại.
Trì Dương nhìn qua Nhạc Trọng gật gật đầu.
Nhạc Trọng nhìn quét qua những người sống sót hắn cứu ra từ thành phố Lôi Giang.
Những người sống sót này đại bộ phận không có năng lực gì, tương đương với vướng víu mà thôi. Các nàng phải đi thì Nhạc Trọng còn mừng rỡ nhẹ nhõm. Chỉ cần giao các nàng cho chính phủ thành phố Lũng Hãi thì gánh nặng của Nhạc Trọng nhẹ hơn nhiều.
Nghe Nhạc Trọng nói vậy thì các cô gái chần chờ. Tận thế tàn khốc các nàng đã trông thấy một góc ở Trường Quang Thôn này. Căn cứ người sống sót thành phố Lũng Hãi hiện tại là cái dạng gì thì bọn họ không rõ ràng. Nếu như Nhạc Trọng quản các nàng, các nàng cũng không biết tương lai sẽ biến thành bộ dạng gì nữa.
Trong khi những nữ hài kia dang suy nghĩ, đột nhiên Trương Tuyền nói ra:
------oOo------