Nguồn:
read.st
Trương Tâm nhìn qua bọn nhỏ đang ăn ngấu nghiến bát cháo rau dại mà nàng vừa bở, nghiến răng nghiến lợi nói:
Vương Phương bị Trương Tâm nói làm giật mình, lập tức nhìn Trương Tâm quát lớn:
Trương Tâm trừng mắt nhìn Vương Phương, không nói chuyện. Nàng không phải đồ đần, chỉ có điều quá tức giận mà thôi. Nơi này chính là địa bàn của Vương Quang Hổ, nàng vô cùng tinh tường chuyện này.
Nhưng mà tiểu hài tử của Trường Quang Thôn sức ăn kinh người, sau khi ăn sạch sẽ một bát cháo rau dại kia thì liếm cái chén sạch sẽ.
Sau khi ăn xong những đứa bé kia lại chạy ra bên ngoài.
Ở bên ngoài có một tên lưu manh đang cầm súng tiểu liên 81 đá vào một tiểu hài tử, kẹo và bánh bích quy trên người tiểu hài tử này chợt rơi vãi trên mặt đất.
Tên phần tử võ trang kia cười ha hả, nhìn qua đám tiểu hài tử còn lại quát lên.
Nhìn thấy tên phần tử vũ trang kia xuất hiện, trong mắt tất cả tiểu hài tử đều hiện ra vẻ sợ hãi, do dự một hồi đem kẹo, bánh bích quy trong ngực móc ra, đưa cho tên phần tử vũ trang kia.
Nhìn thấy cảnh này Tô Như Tuyết rốt cục cũng nhìn không được nữa, nàng đứng lên nhìn qua tên phần tử vũ trang và quát lớn:
Ánh mắt tên phần tử vũ trang kia nhìn chằm chằm vào Tô Như Tuyết, lớn tiếng cười nói:
Tô Như Tuyết tức giận toàn thân phát run, lớn tiếng mắng:
Tô Như Tuyết tiếp nhận giáo dục cao đẳng, nàng mắng chửi người cũng chỉ biết có hai câu này.
Tên phần tử vũ trang kia nhìn qua Tô Như Tuyết cười nhạt một chút:
Nói xong tên phần tử vũ trang kia quay người rời đi.
Tô Như Tuyết ngồi lại vị trí của mình, nhịn không được tức giận nói ra:
Trần Dao cười khổ một tiếng nói:
Trương Tuyền sợ hãi vô cùng nói ra:
Trong thế lực này tiểu hài tử chẳng những ăn không đủ no bụng, còn bị tùy ý khi dễ. Trương Tuyền cực kỳ sợ hãi vào tương lai của mình. Hơn nữa thế lực này không có quan tâm tới nam nữ ngang hàng, ưu tiên nữ nhân gì đó. Từ thức ăn thì có thể thấy được chủ nhân nơi này hoàn toàn không xem các nàng là người.
Lộ Văn khẽ cười nói:
Lộ Văn thập phần tin tưởng Nhạc Trọng, tin tưởng hắn nhất định có biện pháp mang mọi người rời khỏi nơi này.
Viên Doanh có chút ghen ghét nhìn Lộ Văn một cái. Trên đường đi nàng hiểu rất rõ ràng, biết rõ Nhạc Trọng đối với Lộ Văn chiếu cố có thừa. Nếu như xảy ra chuyện gì, bị ném bỏ tuyệt đối là các nàng, là những người không có quan hệ lớn tới Nhạc Trọng.
Chư nữ liếc nhau, trừ Kỷ Thanh Vũ, Lộ Văn ra thì những nữ hài còn lại cảm thấy mây đen đang bao phủ trên đầu của mình. Triệu Lệ càng ôm con của mình và vô cùng sợ hãi với tương lai.
Trong chư nữ cũng chỉ có Triệu Lệ, Vương Phương là những người không có cho tiểu hài tử đồ ăn vặt. Nhìn thấy tao ngộ của hài tử trong Trường Quang Thôn thì Triệu Lệ càng lo lắng tương lai của con trai mình.
Ở trên bàn cơm, Nhạc Trọng cũng không khách khí ăn thịt gà, ốc đồng xào các loại. Những đồ ăn bình thường này trong thời điểm tận thế là quá khó có được. Tại thành phố Lôi Giang Nhạc Trọng ăn từng bữa cơm là thịt, lạp xưởng hun khói các loại thực phẩm chín, hương vị thịt gà gần như quên đi.
Không lâu sau thì một bàn thức ăn đã hết sạch, chỉ còn lại có ba cái bánh bao trắng đặt trên bàn.
Hai nữ người đi tới, đem súp tàn thịt nguội trên bàn dọn đi, chỉ để lại ba cái bánh bao trắng trên bàn.
Vương Quang Hổ nhìn qua Nhạc Trọng cười cười, lại nhìn qua hậu viện nói một câu:
Vương Quang Hổ vừa dứt lời thì sáu nữ nhân mang theo trang sức trang nhã từ trong hậu viện đi ra ngoài, phân biệt quỳ gối trước người Vương Quang Hổ cùng Lôi Chấn, hai người bóp chân cho Vương Quang Hổ, Lôi Chấn.
Vương Song nhìn qua sáu nữ nhân vây quanh bóp chân cho Vương Quang Hổ, Lôi Chấn, trong mắt hiện ra thần sắc không thể tin nổi. Vóc người và tư sắc của sáu nữ nhân này không có tệ, khí chất cũng cao quý. Nếu là trước kia sẽ có không biết bao nhiêu nam nhân truy cầu như chúng tinh ủng nguyệt, bây giờ lại thành thành thật thật quỳ gối trước người Vương Quang Hổ, Lôi Chấn bóp chân. chuyện này làm cho Vương Song có chút không dám tin tưởng.
Vương Quang Hổ nhìn qua Nhạc Trọng cười nhạt một tiếng nói:
Nhạc Trọng nhìn qua sáu nữ nhân quỳ gối trước người Vương Quang Hổ, chỉ thấy sáu nữ nhân này lớn lên tuy rất đẹp nhưng mà vẻ mặt chết lặng, trong mắt không có một tia linh động, giống như chẳng còn hy vọng gì cả, giống như những cái xác không hồn.
Nhạc Trọng hướng về Vương Quang Hổ nói ra:
Vương Quang Hổ nhìn qua Nhạc Trọng cười cười, sau đó đá giống như đá chó vào người một nữ nhân mặc chế phục OL sành điệu, nói:
Nữ nhân mặc chế phục OL lớn lên vô cùng xinh đẹp, Vương Lan lúc này nhanh chóng bò tới trước người Nhạc Trọng, cúi đầu xuống hôn lên ủng da của Nhạc Trọng.
Nhạc Trọng nhướng mày, thu hồi chân lại, hắn thập phần không quen phục thị như thế này.
Nhạc Trọng co rụt chân lại, sắc mặt Vương Lan thoáng cái biến thành tro tàn, quay đầu lại nhìn qua Vương Quang Hổ.
------oOo------