Nguồn:
read.st
Nhạc Trọng lạnh lùng nói:
Bốn gã đội viên đi tới đem Mã Minh cùng Lý Viễn lôi sềnh sệch đi ra.
Thần tình Lý Viễn hoảng sợ lớn tiếng rít gào:
Sắc mặt Mã Minh đồng dạng trắng bệch, không còn vẻ ngang ngược càn rỡ như trước đó, lớn tiếng kêu khóc:
Lý Viễn cùng Mã Minh bị bốn gã đội viên đẩy té trên mặt đất.
Nhìn Lý Viễn cùng Mã Minh bị lôi ra ngoài, nữ tử khí chất tao nhã hình dáng xinh đẹp không khỏi dựa gần một nam tử trung niên dáng người bình thường nhưng hai mắt thường lóe lên tinh quang như điện đứng bên cạnh.
Thấy được ánh mắt của cô gái xinh đẹp kia, nam tử trung niên khẽ lắc đầu. Cho dù hắn cũng là một bộ đội đặc chủng tinh nhuệ nhưng bị nhiều cao thủ vờn quanh cũng không thể cứu được Mã Minh. Mà Bạch Cốt đứng cạnh Nhạc Trọng càng làm hắn vô cùng kiêng kỵ, cho dù là hắn cũng không nắm chắc chống đỡ được một búa của Bạch Cốt.
Nhạc Trọng quay đầu nhìn năm người Trần Vọng đang đi tới, đem súng lục 54 ném tới trong tay Trần Vọng, chỉ vào Mã Minh ra lệnh:
Trần Vọng cầm súng lục trong tay, sắc mặt tái xanh, tay không ngừng run rẩy, hắn giết qua tang thi nhưng chưa từng giết người.
Nhạc Trọng nhìn chằm chằm Trần Vọng, lạnh lùng nói:
Trong lòng Trần Vọng lạnh lẽo, tay vẫn run rẩy không ngừng.
Đúng lúc này Triệu Tinh đứng một bên lại bước tới một bước dài, đoạt lấy khẩu súng trong tay Trần Vọng trực tiếp kê lên trên đầu Mã Minh, bóp cò.
Phanh một tiếng súng vang, ngay giữa trán nhị thế tổ Mã Minh ngang ngược càn rỡ kia hiện lên một lỗ thủng, vô lực ngã trên mặt đất.
Triệu Tinh nhìn Trần Vọng lớn tiếng nói:
Nhạc Trọng liếc mắt nhìn kỹ Triệu Tinh, phát hiện Triệu Tinh chính là thanh niên ngày đó đến nhà Trần Trữ cầu cứu cho Trần Thạch Đầu, hắn đi tới trước người Triệu Tinh vỗ vỗ vai hắn, nói:
Triệu Tinh ưỡn ngực, tuy rằng hắn không biết trọng lượng chức đội trưởng tiểu đội thứ bảy là gì, nhưng được Nhạc Trọng khích lệ hắn cảm thấy vô cùng vinh hạnh.
Trên đường đi, Triệu Tinh đã bị biểu hiện của Nhạc Trọng hoàn toàn thuyết phục. Tuổi trẻ xúc động, nhìn thấy hành vi vô ân bội nghĩa của đám người Mã Minh làm hắn phẫn nộ không thôi.
Nhạc Trọng lấy lại súng lục trong tay Triệu Tinh, đi tới trước người Lý Viễn.
Lý Viễn nhìn Nhạc Trọng tận lực cầu xin nói:
Đừng giết tôi! Van cầu anh đừng giết tôi! Anh làm vậy rõ ràng là phạm tội!
Đi chết đi!
Ánh mắt Nhạc Trọng băng sương nổ một phát súng vào giữa trán Lý Viễn, khai ra một lỗ máu.
Trong mắt Lý Viễn tràn ngập vẻ hối hận kinh hãi, thi thể vô lực ngã xuống mặt đất.
Xử lý xong Lý Viễn, Nhạc Trọng đi tới trước mặt hơn hai mươi người sống sót lạnh lùng nói:
Tuy rằng Nhạc Trọng đã giết chết đầu đảng tội ác nhưng hắn không hề có chút hảo cảm gì đối với nhóm người sống sót này. Hắn sẽ dùng Thạch Mã trấn làm trung tâm xây dựng một căn cứ cho người sống sót, vậy cần thật nhiều khổ lực, những nam nhân kia hắn dự tính cho họ đi làm việc đó.
Một gã tài xế bị chém đầu, một người bị chém eo, hai người bị xử bắn, dưới sự uy hiếp khủng bố như thế toàn bộ người sống sót đều lạnh run, trong ánh mắt nhìn Nhạc Trọng đều tràn ngập sợ hãi, không người nào dám nói thêm lời gì.
Đúng lúc này cô gái có khí chất xuất chúng, gương mặt đẹp động lòng người dùng một thanh âm mềm nhu êm tai nói:
Nhạc Trọng nhướng mày, liếc mắt nhìn cô gái kia lãnh đạm nói:
Cô gái này tuy rằng khí chất xuất chúng, tao nhã động lòng người lại xinh đẹp bất phàm, nhưng Nhạc Trọng cực kỳ chán ghét nhóm người vong ân bội nghĩa kia, vì vậy không hề có chút hảo cảm đối với nàng.
Hạ Nguyệt nhìn thẳng Nhạc Trọng chậm rãi nói:
Nhạc Trọng liếc mắt nhìn Hạ Nguyệt, lạnh lùng cười:
Nhóm người sống sót này còn chưa biết được thế giới bên ngoài bao nhiêu tàn khốc, một lòng muốn thoát khỏi bàn tay của thủ lĩnh như Nhạc Trọng. Hoàn toàn giống như nhóm người sống sót của thành phố Lôi Giang từng được Nhạc Trọng cứu ra, còn chưa bị quy luật cuối thời tra tấn thê thảm.
Hạ Nguyệt chỉ chỉ bảo tiêu bên người nàng, nói:
Nhạc Trọng liếc mắt nhìn Hạ Nguyệt, cười trào phúng:
Thế giới bên ngoài cực kỳ tàn khốc, ngay cả căn cứ người sống sót thành phố Lũng Hải cũng thiếu hụt vật tư, mạng người tiện hơn con kiến. Mỹ nữ như Hạ Nguyệt muốn đến căn cứ thành phố Lũng Hải chẳng khác nào đem dê vào miệng cọp. Nhưng nếu đối phương nguyện ý dùng địa chỉ một quân doanh đổi lấy tự do thì Nhạc Trọng cũng nguyện ý cho nàng rời đi. Đối với một thế lực mà nói, tầm quan trọng của súng ống đạn dược cùng trang bị vũ khí vượt xa một đại mỹ nữ.
Địa chỉ các nơi trú quân bình thường đều được giữ bí mật, thuộc loại cơ mật quân sự. Chỉ có dân bản xứ ở gần bên trong lơ đãng đi ngang qua mới có thể phát hiện. Ngoài ra chỉ có cao tầng quân đội hoặc người có quan hệ mới có thể biết, tiểu nhân dân như Nhạc Trọng căn bản không biết địa chỉ quân doanh, nếu không hắn đã sớm dẫn người đi thu phục nơi đó.
Mỗi một quân doanh đại biểu cho thật nhiều súng ống đạn dược, một khi có thể thu phục, sức chiến đấu của thế lực Nhạc Trọng có thể trở nên mạnh mẽ hơn nhiều.
Hạ Nguyệt chỉ vào phía tây nói với Nhạc Trọng:
------oOo------