Nguồn:
read.st
Đường Tăng giật mình.
Hệ thống nói.
Đường Tăng hiểu ra.
Sau đó, hắn lại bay lên lưng Long Quy do Tiểu Bạch Long biến thành, vung tay lên:
Lên đường!
Đi!
Tôn Ngộ Không quát to một tiếng, bay vòng quanh Đường Tăng mấy vòng, sau đó hạ xuống đất, đi phía trước dẫn đường.
Long Quy lẩm bẩm.
Đường Tăng nói.
Long Quy bĩu môi một cái nghĩ:
Chỉ là hắn cũng không dám lắm mồm, vì quả thực hắn có chút kiêng kỵ cái người - sư phụ
này.
Đám người Đường Tăng rời khỏi núi Hắc Phong, khi sắc trời đen xuống, thì âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên.
Đường Tăng vui vẻ gật gù.
Lúc trước, sau khi thăng tới cấp 10 thì còn dư lại 879 điểm kinh nghiệm, sau đó giết chết hai con tiểu yêu, tổng cộng được 1079 điểm kinh nghiệm.
Bây giờ lại đạt được 100 điểm kinh nghiệm, tổng cộng là 1179 điểm kinh nghiệm.
Lúc này số liệu của Đường Tăng là:
Ký chủ: Đường Tăng
Siêu cấp Đường Tăng: cấp 10 (0/5120)
Điểm kinh nghiệm: 1179
Kỹ năng: Trọn bộ Kinh Phật phàm cấp, Bạo Liệt Hỏa Cầu, Chưởng Tâm Lôi
Đạo cụ: Cẩm Bào Cà Sa, Cửu Hoàn Tích Trượng, nhị cô, Chủy thủ linh khí hạ phẩm, Thiên Đạo Nhãn Kính
Còn lại 1179 điểm kinh nghiệm, mà lên thêm một cấp nữa thì cần hơn 5000 điểm kinh nghiệm.
Đường Tăng giật mình, cũng may có thể giết yêu quái, hoàn thành nhiệm vụ vượt mức... kiếm thêm điểm kinh nghiệm, nếu không chỉ dựa vào việc hoàn thành nhiệm vụ lấy được điểm kinh nghiệm, thì không biết tới năm tháng nào mới có thể thăng cấp?
Sau đó, dọc đường coi như yên tĩnh, đại lục ở thế giới này hình như đất rộng người thưa, có khi đi rất lâu cũng khó thấy được một gia đình.
Mặc dù trên đường thỉnh thoảng có thể gặp được một vài thôn nhỏ, nhưng ngay cả cường đạo cũng không có một tên, chứ đừng nói tới yêu quái.
Đi lần này, chính là hơn mười ngày, đường xá so với tưởng tượng của Đường Tăng thì xa hơn rất nhiều.
Một ngày, Đường Tăng rảnh rỗi nhàm chán gọi Tôn Ngộ Không tới.
Tôn Ngộ Không có chút sửng sốt.
Đường Tăng nghiêm túc nói.
Tôn Ngộ Không lập tức giật mình nhìn Đường Tăng.
Đường Tăng hắng giọng một cái, mở miệng hát:
Hầu ca - Hầu ca - Ngươi thật tài giỏi! Ngũ Hành núi lớn... Không ép được ngươi, nhảy ra một Tôn Hành giả...
Hả?
Tôn Ngộ Không lập tức nháy mắt mấy cái, nghiêm túc ngồi nghe.
Hầu ca... Hầu ca... Ngươi thật tài giỏi! Khẩn Cô Chú niệm bao nhiêu... Không thay đổi... Bản sắc của lão Tôn!
Nhổ một... Sợi lông... Thổi ra vạn hầu...
Nháy một... Chớp mắt... Có thể đoán ra quỷ quái!
Một bước... Cân Đẩu Vân... Một vạn tám ngàn dặm...
Lắc một cái... Uy phong... Đất trời rung chuyển...
Nơi nào có khó khăn thì có ngươi, nó nao có hiểm cũng có ca, trăm trận lập công đầu, diệt ác trừ gian lòng như phật!!!
Mỹ danh của ngươi truyền tụng nơi nơi, sự tích của ngươi truyền ngàn đời, Kim Cô Bổng... luôn sáng ngời...
Quét sạch thiên hạ!!!
Tiếng hát của Đường Tăng vô cùng lảnh lót, truyền ra rất xa trong hoang sơn dã lĩnh.
Tôn Ngộ Không nháy nháy mắt, như có hiểu ra. Bài hát này nhất định là hát riêng cho hắn, chẳng biết tại sao, hắn nghe một chút, lại có loại cảm giác tinh thần thăng hoa.
Tôn Ngộ Không - gào lên
theo, mặc dù biến điệu nghiêm trọng, nhưng thần kỳ là nó lại có cảm giác tâm linh được gột rửa.
Bỗng nhiên âm thanh của hệ thống vang lên trong đầu Đường Tăng. Đăng bởi: admin
------oOo------