Nguồn:
read.st
Bay qua rừng rậm thần bí đầy ma thú, ba ngày sau, đoàn người Đoạn Vân rốt cục đã tới được Đường Cổ Lạp Sơn. Trong cả quá trình phi hành, có một hiện tượng rất kỳ quái đã xảy ra. Ngày thường rồng có thể chở người bay vèo vèo không có trục trặc gì, thế mà lần này đám Cự long chốc chốc lại phải hạ xuống đất một lần để nghỉ ngơi! Đương nhiên rồi, con Cự long phải hạ cánh chính là tên Long vệ đang chở ba người Đoạn Vân. Về phần vì sao lại như vậy, chắc hẳn rõ ràng là do tên Đoạn Vân đại nhân dối trá của chúng ta. Ở trên lưng rồng, hắn lặng lẽ ra lệnh cho Tiểu Phi Hiệp gia tăng sức nặng của mình, ngoài ra còn thỉnh thoảng phát ra vài tia uy áp! Hắn làm như vậy có một mục đích rất trực tiếp, cũng rất ngây thơ: Ta đây muốn đổi tọa kỵ! Kết quả là, ba người bọn Đoạn Vân đều chinh phục cả năm đầu Cự long, còn thiếu có mỗi cái lưng của Ngân long Tạp Lỗ là bọn Đoạn Vân chưa ngồi lên thôi. Cũng vì thế, vốn ra lộ trình chỉ cần hai ngày là tới nơi mà phải vất vả đi suốt ba ngày!
Tạp Lỗ dẫn Đoạn Vân giới thiệu khắp nơi! Đoạn Vân trợn mắt ngó nghiêng khắp chốn, tò mò đánh giá.
Ở đây, Đoạn Vân có cảm giác như tiến vào công viên kỷ Jura. Mấy con rắn mối bự tổ chảng, khủng long, cự thú không biết tên nhan nhản khắp nơi, lúc nào cũng có thể thấy được!
Tạp Lỗ đi bên cạnh Đoạn Vân giới thiệu tình hình của Long Tộc. Về lý do tại sao cứ lại phải khách khí với Đoạn Vân như thế, tự nhiên là nhờ mấy thứ kiếm chác được từ chỗ của Đoạn Vân! Hai rương thủy tinh đầy ắp là đã quá đủ để làm cho một Ngân long cao quý cúi cái đầu quý phái của mình xuống trước mặt Đoạn Vân rồi.
Đoạn Vân đánh giá khắp nơi nơi, cố nắm hết thực lực Long Tộc. Có điều Đoạn Vân cũng hơi hối hận. Long Tộc mới chính thức là lực lượng biến thái! Thực lực đã không thể dùng tới chữ ‘kinh khủng’ mà có thể hình dung được. Đó là phi thường kinh khủng, đặc biệt biến thái!
Đoạn Vân thuận miệng hỏi một câu.
Đó là Thánh Phong Thượng của Đường Cổ Lạp Sơn rồi. À, Thánh Phong Thượng là quả núi đó đó. Trăm vị Cửu cấp long của Long Tộc, vài vị Đại trưởng lão và Long Hoàng đều ở tại Thánh Phong Thượng. - Tạp Lỗ cũng không hề dấu diếm Đoạn Vân, bô bô nói hết cho Đoạn Vân biết.
Lão ca, xin mạo muội hỏi một chút? Ngươi là vị Trưởng lão thứ mười của Long Tộc, vậy những người khác có phải cũng có thực lực cấp chín không, Đại trưởng lão có mạnh hơn ngươi không?
Đoạn Vân quyết định hỏi tin tình báo, hắn rất muốn biết Long Tộc rốt cuộc có thực lực kinh khủng đến đâu.
Tạp Lỗ khựng lại, hắn quay đầu lại nhìn Đoạn Vân với một vẻ kì quái :
Đoạn Vân bị kích động rất mãnh liệt, chín lão gia hỏa cấp mười a! Bọn họ làm sao không chết đi cho rồi? Chẳng lẽ không biết ta yếu tim lắm sao? Đúng là một đám biến thái!
Miện hạ? Đó là cái gì? - Đoạn Vân hỏi vẻ nghi hoặc .
À, Miện hạ là Ma thú hoặc là Cự long có thực lực đạt qua cấp mười! Còn đạt tới cửu cấp trung giai, đã có thể hóa hình thì được xưng là Điện hạ! - Tạp Lỗ giải thích .
Giống như Thần cấp và Thánh cấp của loài người hả? - Đoạn Vân hỏi .
Thiếu gia, loài người không xưng hô như vậy đâu. - Diệp Cô Thành giải thích cho Đoạn Vân .
À!
Đoạn Vân lão đệ, chúng ta đã tới chân núi rồi, chúng ta đi bộ lên trên thôi! - Tạp Lỗ nói với Đoạn Vân .
Đi bộ lên trên núi? Lão ca ơi, núi cao đến như vậy kia mà! Lão ca, hay là ngươi kêu con rồng nào đó chở chúng ta bay lên đi! - Đoạn Vân vừa nói vừa cười hì hì .
Thế nhưng chính lúc này Tạp Lỗ bỗng nghiêm mặt nói với Đoạn Vân:
Đoạn Vân bĩu môi, sau đó bước lên những bậc thang dài tít tắp được thiết kế rất kỳ công, bước từng bước về phía trước! Trong lòng rất không thoải mái :
Trải qua hai mươi mấy phút gian nan, đoàn người Đoạn Vân rốt cục đi tới một cung điện ở sườn núi.
Lúc này tên gác cửa có vẻ rất nghiêm trang quay sang đoàn người Đoạn Vân hô.
Tạp Lỗ nhìn Đoạn Vân một lát, vỗ vai Đoạn Vân, rồi nói :
Đoạn Vân đang muốn nhấc chân bước vào, lúc này tên gác cửa lại hô:
Nghe hắn nói như vậy, hai thủ hạ của Đoạn Vân lập tức kháng nghị đồng thanh nói :
Đoạn Vân quay đầu lại, ra lệnh nói:
Nói đùa, đây là nơi nào chứ? Đường Cổ Lạp Sơn! Ở đây, ngoại trừ Long Tộc ai có năng lực gia hại mình chứ? Nếu Long Tộc muốn đối phó với mình, thì không cần suy nghĩ, trực tiếp giết mình là xong ! Hơn vạn con rồng thất, bát cấp, hơn trăm con rồng cửu cấp, chín Đại trưởng lão Long Tộc cấp mười, hơn nữa còn có một tên đã vượt qua cấp mười là Long Hoàng nữa! Bộ không biết bên mình chỉ là ba con côn trùng trong đám tiểu côn trùng sao? Người ta chỉ cần tùy tiện nhấc tay, hỉ mũi, hắt xì hơi hay đánh... trung tiện một phát là coi như mình cũng xong đời rồi !
Hít một hơi thật dài với hi vọng bơm lá gan lớn lên một chút, Đoạn Vân bước chân đi vào nội đường! Đại sảnh đường rất lớn, không gian tuyệt đối vượt qua hai sân bóng đá, rất trống trải! Hai bên có hai hàng trụ lớn, giống như hai đội vệ binh đứng ở hai bên đại đường. Cả đại đường có một khí thế rất uy nghiêm, rất có phong vị của Cung điện Trung Quốc cổ đại. Ở chỗ cuối cùng có một cái bậc cao lên, trên bệ có một cái ghế dựa rất lớn. Đoạn Vân phỏng chừng đó phải là ghế rồng của Long Hoàng. Đi đến mặt trước của đại đường, Đoạn Vân liếc nhìn chung quanh. Lúc này, một thanh âm uy nghiêm truyền đến tới.
Một trung niên nam tử trên đầu đội Vương miện từ phía sau đại đường đi ra. Đoạn Vân liếc mắt đánh giá, bỗng thấy có một nỗi xúc động trong lòng tự nhiên muốn quì xuống vái lạy! Cảm giác được một trận gió tràn qua, dường như có một tầng khí lưu gì đó bao phủ lấy mình. Đoạn Vân nghĩ: vị Long Hoàng này quả nhiên là một "Chân Long thiên Tử', quá uy nghiêm mà!
Đoạn Vân vái Long Hoàng uy nghiêm một lễ quân thần. Trước kia Đoạn Vân từng vái Tra Lí như vậy, đây là quân thần lễ! May đây không phải là cái thứ lễ quị bái như ở Trung Quốc cổ đại, bằng không cái khái niệm nam nhân dưới gối có hoàng kim gì gì đó của Đoạn Vân đã sớm không còn đến nửa điểm giá trị nữa!
Bất quá vẻ mặt của Long Hoàng cũng tỏ ra khiếp sợ, hắn dùng một ánh mắt như đang nhìn một con quái vật để đánh giá Đoạn Vân, ngữ khí rất lớn mang theo một vẻ rất khó tin :
Đoạn Vân nghe xong rất khó hiểu, vì vậy cẩn thận hỏi :
Long Hoàng nhìn chằm chằm Đoạn Vân, nói một cách nghiêm túc :
Nghe thế Đoạn Vân hiển nhiên bắt đầu hiểu được sơ sơ. Nguyên lai tên kia chẳng phải tốt lành gì, vừa gặp mặt đã dùng "lĩnh vực" và long uy công kích mình. Chẳng trách mình có nảy ra nỗi xúc động muốn quỳ lạy hắn! Còn nói cái gì chó má "lĩnh vực quỳ lạy" nữa? Thật hay là giả đây? Bất quá tại sao mình không thấy "lĩnh vực" của Long Hoàng nhỉ? Việc này ta phải tìm một cách giải thích hợp lý, bằng không biết đâu Long Hoàng nổi điên lên giết mình không biết chừng !
Đoạn Vân ra vẻ trấn định, vẻ mặt biểu lộ vẻ kinh hoảng, thực ra hắn đang âm thầm dùng chân khí bức ra mồ hôi ướt đầm đìa từ đầu tới chân, hắn ra vẻ vô cùng khiếp đảm hãi sợ Long Hoàng mà quì xuống nói :
Nghe Đoạn Vân nói xong, Long Hoàng mới thôi không khiếp sợ nữa, khôi phục lại vẻ uy nghiêm như trước. Hắn cũng tin là thực lực của Đoạn Vân rất bèo, nhưng vì sao lại không thấy "lĩnh vực" của mình nhỉ, Long Hoàng không rõ lắm. Thấy Đoạn Vân ướt đẫm mồ hôi thì hắn lại hơi hoài nghi có lẽ là có sự trùng hợp nào đó! Dù sao theo Long Hoàng biết, vẻ mặt sợ hãi có thể giả ra, nhưng cơ bản phản ứng sợ hãi thì không làm được! Chẳng lẽ thật sự là Đoạn Vân nói đúng, hắn bị dọa làm cho sợ đến ngu cả người?
Long Hoàng sau đó đổi chủ đề!
Về việc Đoạn Vân không thấy "lĩnh vực" của mình thôi thì cho nó như đá chìm đáy biển luôn đi! Mặc kệ đó là thật hay giả, việc này cũng không nên cho người khác biết thì tốt hơn!
------oOo------