Nguồn:
read.st
Ngưu đầu tộc trưởng đã bắt đầu thay đổi quan điểm về Đoạn Vân.
Đoạn Vân nói một hơi dài.
Ngưu đầu nhân tộc trưởng hiển nhiên đã bị những lời của Đoạn Vân làm hơi động tâm rồi .
Đoạn Vân nói một cách nghiêm chỉnh .
Đoạn Vân đại nhân, ta biết ngài là một tế tự, nhưng những lời này của ngài, có lẽ hơi quá đáng? Làm cho người ta bất tử! Việc này làm sao làm được chứ?
Đương nhiên ta không phải nói những người đã chết, ý của ta là chỉ cần có ta thì dù vết thương trí mệnh, chỉ cần còn thở là ta có thể cứu sống hắn.
Đoạn Vân giải thích.
Ngưu đầu nhân tộc trưởng vẫn với vẻ mặt không tin như trước.
Đoạn Vân cười đầy ẩn ý:
Vị Ngưu đầu lão nhân càng nghe càng giật mình. Một thân bênh tật của mình mà bị Đoạn Vân liếc mắt đã nhìn thấy hết, hơn nữa những thứ khác lại có thể đoán ra được. Đây có còn là tế tự thuật của loài người nữa không?
Lão Ngưu đầu nhân tộc trưởng vẫn ngoan cố như trước, quả thực đúng là ngoan cố như… trâu!
Thở dài, Đoạn Vân nói tiếp:
Được rồi! Ta đoán rằng các ngươi không muốn thần phục ta rồi, nói tới nói lui cũng chẳng để làm gì, hiện tại Á Cương chúng ta đang xây thành, ta hy vọng tộc trưởng đại nhân có thể giúp đỡ!
Đoạn Vân đại nhân, nói đi! Chỉ cần ta có thể làm được, ta nhất định giúp.
Ngưu đầu nhân tộc trưởng lúc này lại tỏ ra rất hào sảng.
Năm kim tệ cũng bằng với giá công nhân loài người rồi. Đoạn Vân cũng không muốn trả giá quá cao, bằng không có người cho rằng mình phá giá thị trường. Kỳ thật chiêu này của Đoạn Vân cũng là một chiêu một mũi tên bắn hai chim. Nếu Ngưu đầu nhân có một cuộc sống sung túc ở Á Cương, bọn họ sẽ hiểu rõ mình hơn. Hơn nữa cũng sẽ có một loại ý nghĩ muốn có cuộc sống tốt hơn. Cứ như vậy, cho dù Đoạn Vân không thể lôi kéo tất cả Ngưu đầu nhân, cũng có thể kéo được một bộ phận khá lớn. Dù sao mâu thuẫn nội bộ thì ở nơi nào mà chẳng có!
Ngưu đầu nhân tộc trưởng cân nhắc kỹ càng một lúc lâu, sau đó mới đáp ứng điều kiện này của Đoạn Vân.
Kế tiếp, Đoạn Vân trao đổi với Ngưu đầu nhân tộc trưởng một hồi rồi giã từ. Sau đó hướng về bộ lạc Lang tộc tiến phát .
Đáng tiếc, tộc trưởng Lang tộc không nhận điều kiện gì của Đoạn Vân cả, đến cả khi Đoạn Vân đưa ra kế hoạch thuê người cũng không đồng ý. Bất lực vì không thuyết phục được, Đoạn Vân đành phải cắp đít bỏ đi. Dù sao mỗi người đều có ý nghĩ riêng!
Bảy ngày sau, một vạn Ngưu đầu nhân đã về đến Á Cương, còn phía Đoạn Vân số lương thực cũng đã được Ngưu đầu nhân hộ vệ Khai La đưa tới đó từ ba ngày trước rồi. Ngày thứ mười, tộc trưởng Miêu tộc Lạc Khắc Tây Á và Ước Hàn dẫn gần năm ngàn Miêu tộc, một ngàn Hồ tộc, gần hai ngàn Hùng tộc, hơn ba ngàn Thỏ tộc, còn có một vài tiểu bộ tộc khác nữa, tổng cộng hơn vạn người, cũng đến Á Cương.
Ngày mười lăm, Địa tinh Cáp Nộ dẫn năm vạn Địa tinh và ba ngàn tù binh thực nhân ma thuận lợi về tới Á Cương. Điều làm Đoạn Vân hơi giật mình là, Địa tinh bộ lạc lại có mấy trăm Ải nhân công tượng. Nghe nói đây là một nhóm trốn ra từ các quốc gia loài người. Sau đó Đoạn Vân đem mấy trăm Ải nhân này gia nhập vào nhóm của Cáp Lợi. Hắn giao cho Cáp Nộ và Địa tinh tộc trưởng tên là Đạt Lí Khắc phụ trách việc xây dựng Á Cương đại thành. Địa tinh tộc trưởng vừa thấy là biết người rất tinh minh rồi. Địa tinh bộ lạc vốn không muốn thần phục Đoạn Vân, bất quá thấy quân dung và thực lực của đoàn người Cáp Nộ xong, cũng lập tức thỏa hiệp. Địa tinh vốn một chủng tộc nhỏ bé nhát gan, gặp phải những thế lực yếu thì bọn họ có thể thông qua việc cả đám xông lên, mới có dũng khí giết chết địch nhân. Nếu gặp phải đối phương mạnh mẽ, chỉ còn biết chạy trốn hoặc là đầu hàng thôi. Bất quá, Đoạn Vân phát hiện ra đặc tính của chủng tộc này có thể sửa được. Dù sao Cáp Nộ cũng là một điển hình!
Hơn ba ngàn thực nhân ma tự nhiên phải làm nô lệ rồi, bất quá vì Đoạn Vân đối đãi với nô lệ rất tốt, nên mỗi một thực nhân ma đều có thể được ăn no, mặc ấm. Cũng không có hạn chế gì nhiều với bọn họ, quan trọng là không có hiện tượng dùng roi da quất người. Việc quản lý ba ngàn thực nhân ma cũng theo hình thức tự tuyển lấy đội trưởng từ trong nội bộ của họ, tự hành quản lý. Đoạn Vân chỉ cần mỗi ngày phân phối nhiệm vụ cho bọn họ là đủ rồi. Nói thật, thực nhân ma đều là những lao động phổ thông rất tốt! Bọn họ mỗi ngày làm việc, phải nói là gấp hai lượng việc của ngưu đầu nhân bình thường. Trong khi xây thành, có vài thực nhân ma tranh thủ chạy mất nhưng Đoạn Vân cũng không để ý. Vài tên này sau khi chạy trốn, mấy hôm sau lại mang hơn sáu ngàn thực nhân ma tới. Bọn họ khóc gào yêu cầu Đoạn Vân thu hạ bọn họ làm nô lệ. Quả này làm Đoạn Vân dở khóc dở cười, đành phải thu hạ mấy tên tự động đến để cho người ta bóc lột! Đương nhiên, việc này nói sau .
Sau đó mười mấy vạn người bắt đầu xây dựng một tòa thành dương danh thiên hạ đến ngàn đời sau! Đoạn Vân rốt cục cũng có thể thư giãn vài ngày, tiếp tục yên tâm luyện công! Ở nhà mấy ngày nay, Đoạn Vân mỗi buổi tối đều mò vào phòng ngủ của Khải Sắt Lâm một bận. Mỗi lần đều phải luyện công một hồi. Không thể ngưng được, việc đó thật sự sướng nhủn cả người. Chân khí tăng vọt không nói, nhưng lại có thể bay bổng lên chín tầng mây! Sướng quá a!
Nhưng mà tối nay, Đoạn Vân đã quyết định rồi, đó là làm thịt Khải Lợi!
Hết chương 79
------oOo------