Nguồn:
read.st
Ngọc Lung gật đầu, trên mặt tỏ vẻ chuyện này là việc đương nhiên, cô khẽ phe phẩy đuôi rắn to chắc, rồi nhịn không được cười mỉa mai, nói:
Ngọc Lâm hơi chững bước, cau mày tựa hồ muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn giữ lại trong lòng. Trầm mặc một hồi, nàng mới chậm rãi nói:
Muội đã quá coi thường Nhân tộc rồi, dù sao năm đó Thiên Yêu Vương Đình chúng ta bị diệt vong cũng là do bọn chúng tạo phản.
Hừ!
Ngọc Lung khẽ nhăn miệng, sau đó nói:
Ngọc Lâm nở nụ cười, nàng nhìn muội muội của mình với vẻ cưng chiều, gật đầu nói:
Nói xong, nàng quay người đi đến chỗ Thẩm Thạch. Xung quanh Thẩm Thạch chung quanh có đến bảy, tám Thanh Xà Vệ cường hãn hung ác nãy giờ vẫn luôn trông coi hắn, trong mắt tên nào cũng có hung quang. Có lẽ nếu không phải lúc trước Ngọc Lâm nói không được giết người này thì bây giờ Thẩm Thạch đã sớm bị ngũ mã phân thây rồi.
Thẩm Thạch có thể cảm nhận rõ sự cừu hận khắc cốt ghi tâm phát ra từ mấy tên Yêu tộc đứng xung quanh này, bên trong là vậy nhưng bề ngoài kẻ nào cũng làm ra vẻ bình tĩnh. Một lát sau, Ngọc Lâm đến trước ngươi Thẩm Thạch, nàng phất tay bảo những Thanh Xà Vệ này nhanh chóng lui xuống. Ánh mắt Ngọc Lung lạnh lùng, lóe lên từng tia nghiêm nghị, cô vừa định tiến lên thì chợt nghe tỷ tỷ nói:
Ngọc Lung ngơ ngác một chút nhưng từ trước đến nay nàng đều nghe lời của tỷ tỷ, lại nghĩ chắc có lẽ tỷ ấy muốn tự tay giết tên nhân tộc này nên cũng yên lặng lui ra. Qua chốc lát, ở đây chỉ còn lại hai người Ngọc Lâm và Thẩm Thạch.
Ngọc Lâm hắng giọng định mở miệng bỗng nhiên nghe Thẩm Thạch hỏi:
Ngọc Lâm cau mày hơi do dự nhìn Thẩm Thạch đáp:
Thẩm Thạch gật đầu nói:
Ngọc Lâm cả kinh, ngẩng phắt đầu hỏi:
Thẩm Thạch có chút kinh ngạc nhìn nàng nói:
Sắc mặt Ngọc Lâm không ngừng biến hóa, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói:
Dứt lời, nàng nhẹ nhàng day mi tâm, trong đáy mắt xẹt qua một tia mệt mỏi. Những biểu hiện tinh tế này chẳng một ai trong tộc Thiên Thanh Xà yêu có thể trông thấy, trái lại chỉ riêng trước mặt Thẩm Thạch là ngoại nhân duy nhất này, nàng mới có thể tỏ ra một ít biểu hiện thất thố nhất thời như vậy.
Thẩm Thạch hơi nở nụ cười, nói:
Ngọc Lâm lạnh lùng nhìn hắn, sau một lát trầm ngâm, nói:
Nói xong, nàng thò tay vào ngực lấy ra một viên dược hoàn màu xanh đưa cho Thẩm Thạch, bảo:
Thẩm Thạch hơi ngơ ngác nhìn Ngọc Lâm, sắc mặt trầm xuống, hỏi:
Đây là thuốc gì?
Thanh Tiên đan. Đan này là bảo đan độc môn bí truyền của tộc Thanh Xà, dùng nọc kịch độc của rắn lục làm nguyên liệu chủ yếu để luyện chế thành. Trong thiên hạ cũng chỉ tộc Thanh Xà ta có giải dược, loại độc này hết sức kỳ diệu, thu phát đều do tộc Thanh Xà tùy tâm khống chế. Chỉ cần ta thúc giục độc tính thì ngay tức khắc độc phát công tâm, cho dù là Đại La Kim Tiên cũng không cứu nổi ngươi.
Thẩm Thạch trầm mặc, hỏi:
Cô không tin ta?
Phải.
Vậy còn nói nhiều như vậy làm gì, cô chỉ việc giết ngay ta, không phải là êm xuôi hơn sao?
Chuyện này ta cũng đã nghĩ qua. Thứ nhất, nghe ngươi nói cũng có lý có lý, ta cũng muốn vào trong thành của Nhân tộc nhìn một chút, đồng thời nghe ngóng tin tức. Còn thứ hai...
Ngọc Lâm nở nụ cười mang theo một tia mệt mỏi, tuy có chút uể oải quả thật nó rất đẹp, nàng nói khẽ:
Nói xong, nàng tựa hồ có chút do dự, khẽ thở dài nói tiếp:
Thẩm Thạch đưa mắt nhìn nàng. Ngọc Lâm thần sắc kiên quyết gật đầu.
Thẩm Thạch im lặng thật lâu rồi cười khổ một cái, không nói lời nào, đưa tay lấy viên Thanh Tiên Đan cho vào miệng nuốt xuống.
Trên mặt Ngọc Lâm, cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười vui vẻ.
※※※
Mấy ngày sau, hai người Thẩm Thạch và Ngọc Lâm xuất hiện ở bìa rừng phía Tây Thiên Tinh thành. Thẩm Thạch chỉ vào tòa thành trì được xây dựng toàn bằng gỗ của thân cây lớn, nói:
Ngọc Lâm chậm rãi gật đầu, ánh mắt nhìn theo hướng tay chỉ, thần tình trên mặt có chút phức tạp. Sau lưng nàng không có bất kỳ tộc nhân nào Thiên Thanh Xà Yêu nào đi theo, cho dù là Ngọc Lung muội muội của nàng cũng bảo ở lại Vũ Khư. Tộc Thiên Thanh Xà Yêu chỉ có mình nàng tu luyện đến cảnh giới Địa Yêu, hoàn toàn hóa hình thành người thì ngoại hình các tộc nhân khác đều quá nổi bật, nếu đi theo thì chỉ sợ rước họa vào thân.
Thẩm Thạch nói:
Ngọc Lâm đáp:
Hai người men theo con đường đi tới. Không lâu sau, một con hồ ly từ trong rừng cây chui ra, nó kêu lên vài tiếng mừng rỡ rồi chạy nhanh đến chỗ Thẩm Thạch. Thẩm Thạch cũng rất vui mừng, cười ha ha xoa đầu hồ ly.
Đúng như Thẩm Thạch nói lúc trước, khi hắn và Ngọc Lâm tiến vào Thiên Tinh thành, không có bất kỳ ai phát hiện ra điều gì bất ổn, tối đa chỉ là vài tên sắc quỷ nhiều lần ngó trộm dung mạo kiều mị của Ngọc Lâm. Mà Ngọc Lâm cũng là lần đầu tiên thấy số lượng Nhân tộc đông như thế. Trong lòng, một cảm giác không thoải mái vô thức dâng lên nhưng nàng nhanh chóng nén xuống.
Hai người đi dạo khắp nơi bên trong thành,Thẩm Thạch khẽ giới thiệu cho nàng công trình kiến trúc các nơi. Khi nói đến số nhân khẩu bên trong thành, nhìn sợ qua cũng gấp hơn mười lần với tộc nhân Thiên Thanh Xà Yêu. Lại còn phần lớn Nhân tộc ở đây đều là tu sĩ, cho dù với định lực của Ngọc Lâm, trong lòng cũng không khỏi cảm thấy rét run, nàng hít vào một hơi khí lạnh.
Thoạt nhìn, sắc mặt nàng có chút tái nhợt.
Có lẽ mới đầu nàng cho rằng Thẩm Thạch đã có chút phóng đại, nhưng sau khi đi khắp nơi, thời gian dần qua, cuối cùng Ngọc Lâm cũng đã tin.
Nhân tộc, thật sự là mạnh hơn rất nhiều so với yêu tộc. Nhân tộc, chỉ cần một cái đầu ngón út cũng đủ nghiền nát bộ tộc nhỏ bé của nàng.
Vì cái gì. . . Tại sao lại như vậy? Không công bằng!
Thần thái bên ngoài của nàng tuy bình tĩnh nhưng trong lòng âm thầm kêu lên một tiếng không cam lòng, một cỗ ý chí bi phẫn tự nhiên nổi lên. Có lẽ vì tâm tình bị kích động nên nàng không chú ý đến việc mình đang cùng Thẩm Thạch từ từ tiếp cận tòa thượng cổ truyền tống pháp trận của thành trì này.
Thẩm Thạch đứng cạnh nàng nói:
Nói xong, thần sắc hắn vẫn bình tĩnh như cũ, tiếp tục tiến về phía trước, hai người cách tòa truyền tống pháp trận chỉ có mấy trượng.
Không biết tại sao, tim Ngọc Lâm đột nhiên đập mạnh một cái, bước chân đột ngột dừng lại, liếc nhìn Thẩm Thạch, trầm giọng quát to một tiếng:
------oOo------