Hắn dứt lời, tất cả mọi người trong phòng đều có vẻ đăm chiêu. Bành Ngọc Lan lặng lẽ, Phượng Lăng Ba cũng cẩn thận suy tính.
Viên Cương bình tĩnh đứng bên cạnh bình thản nhìn Đạo gia dùng miệng lưỡi lừa người, có vẻ không lo lắng tí nào.
Ngưu Hữu Đạo bước hai bước tới trước mặt Bành Ngọc Lan, chỉ ngón tay ra, có vẻ như vừa kích động vừa phẫn nộ:
Hắn lại bước nhanh tới trước mặt Phượng Lăng Ba, dõng dạc nói:
Phân tích rõ ràng, ngôn từ kích động mà không loạn, ép cho người nghe không thở nổi, có thể khiến cho người ta cảm thấy mình bừng tỉnh đại ngộ.
Cả phòng lặng thinh, mọi người vẫn đang suy nghĩ về lời nói vừa rồi. Đột nhiên, có tiếng của Phượng Nhược Nam bên ngoài vọng vào:
Mọi người trong phòng đều nhìn ra ngoài, chỉ thấy Phượng Nhược Nam mặc khôi giáp cầm trường thương vội vàng chạy tới, đằng đằng sát khí vừa hô vừa gọi. Cũng chỉ có nàng ta dám làm bừa như vậy trong phủ Thái thú, nào ai dám cầm vũ khí xông vào phủ Thái thú làm loạn chứ, trừ khi muốn tạo phản!
Không phải nàng ta chỉ nói đâu mà động sát tâm thật đấy. Với Phượng Nhược Nam, mượn tiền của nàng ta, mua lễ đến hỏi cưới chính nàng ta, khác nào nhục mạ nàng ta xấu xí không ai thèm lấy? Huống chi hắn còn lừa tiền của nàng ta nữa. Xưa nay vẫn là nàng ta bắt nạt người khác, chưa bao giờ bị ai bắt nạt, không nhịn nổi giận dữ và xấu hổ, không giết Ngưu Hữu Đạo thực khó giải mối hận trong lòng nàng ta!
Phượng Nhược Nam lao vào trong phòng, không nói nửa lời, vung thương xé gió đâm thẳng vào ngực Ngưu Hữu Đạo. Lực thương không nhỏ, hẳn nàng ta cũng là người trường kỳ luyện võ.
Phượng Lăng Ba và Bành Ngọc Lan có vẻ thờ ơ lạnh nhạt, muốn xem thử thực lực của Ngưu Hữu Đạo thế nào.
Có điều Viên Cương không thể để cho bọn họ được như ý, bèn bước một chân lên ngăn đằng trước Ngưu Hữu Đạo rồi đột nhiên bước sang một bên, lách mũi thương sang, vòng tay bắt được đầu thương, cứng rắn đâm ngược thương lại.
Phượng Nhược Nam kêu một tiếng, hai tay nắm chặt thương, bạnh chân trụ vững, đỏ mặt liều mạng dốc sức đọ với Viên Cương, cắn chặt răng ngà.
Viên Cương nắm chặt thương ở trước ngực không dao động, lạnh mắt liếc xéo một bên, mặc kệ cho đối phương dốc hết sức. Mọi người trong phòng đều nhìn hắn ta kinh ngạc. Ai cũng biết Phượng Nhược Nam luyện võ từ nhỏ, trời sinh khỏe mạnh sức lớn hơn xa nam nhân. Còn Viên Cương, họ đều nhìn ra được hắn ta không phải tu sĩ nên cũng kinh ngạc, trẻ tuổi như vậy đã luyện được công phu mãnh liệt như thế, khá là hiếm thấy!
Ngưu Hữu Đạo yên tâm, nghĩ bụng, Viên Cương cứng đối cứng với bọn Trần Quy Thạc cũng không rơi xuống hạ phong, Phượng Nhược Nam há có thể hơn được? Nhưng chính hắn cũng không ngờ được ngạnh khí công của Viên Cương lại cường hãn đến vậy.
Phượng Lăng Ba nhìn Viên Cương, hai mắt sáng lấp lánh, thầm phán đoán, ra chiến trường ngày này rất có thể sẽ là dũng tướng chém giết giữa vạn quân, qua đây cũng có thể nhìn ra được phần nào. Năm xưa Ninh Vương có thể uy chấn tứ phương, Anh Dương Vũ Liệt vệ quả nhiên danh bất hư truyền!