Viên Cương bình tĩnh đáp:
Viên Cương? Phượng Lăng Ba quan sát Viên Cương từ trên xuống dưới một lần, căn cứ vào tin tức truyền đến, dưới trướng Thương Triều Tông thật sự có người tên là Viên Cương.
Viên Cương đáp:
Trong lúc vội vàng khó tránh khỏi sơ sót, có điều lễ vật cưới vợ mà Vương gia dâng lên lại vô cùng có thành ý!
Buồn cười!
Bành Ngọc Lan vỗ bàn đứng dậy, tiện tay quẳng danh mục quà tặng vào mặt Viên Cương, cả giận nói:
Viên Cương nói:
Vợ chồng hai người nhìn nhau, Phượng Lăng Ba gật đầu ra hiệu một cái, lập tức có người tiến lên, đưa tay sờ soạng vào ngực Viên Cương một lát, cuối cùng quả thật mạnh mẽ rút ra một phần danh mục quà tặng khác, chuyển tới trên tay Phượng Lăng Ba.
Phượng Lăng Ba mở danh mục quà tặng ra, chỉ xem xét một lát, mí mắt lập tức giập giật, bộp một tiếng, vội vàng khép danh mục quà tặng lại, ánh mắt nhìn về phía Viên Cương tràn đầy ngạc nhiên nghi ngờ.
Bành Ngọc Lan kinh ngạc, lễ vật gì có thể làm cho chồng mình thất thố như vậy? Bèn đưa tay rút danh mục quà tặng từ trong tay Phượng Lăng Ba xem, mang theo vài phần tò mò mở ra, ai ngờ cũng chỉ mới nhìn một cái bỗng nhiên con ngươi co rụt lại, cũng bộp một tiếng nhanh chóng khép danh mục quà tặng lại, giống như sợ bị người khác nhìn thấy vậy.
Đè xuống ngạc nhiên nghi ngờ trong lòng, Phượng Lăng Ba chỉ vào đám người đang ngó dáo dác ngoài cửa thét một câu:
Nam nữ ngoài cửa lập tức giải tán hết, ai nấy vội vàng chạy trối chết, trả lại sự thanh tịnh cho sân đình.
Phượng Lăng Ba nhìn chằm chằm Viên Cương, trầm giọng nói:
Viên Cương đáp:
Phượng Lăng Ba híp mắt hỏi:
Viên Cương nói: