Vay tiền? Phượng Nhược Nam rõ ràng hơi sửng sốt, nghi ngờ hỏi:
Ngưu Hữu Đạo vui tươi hớn hở duỗi một ngón tay ra.
Sắc mặt Phượng Nhược Nam thay đổi. Đùa à, vừa mở miệng đã đòi mượn 1 vạn kim tệ, con số này đối với nàng ta nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, chỉ là quan hệ giữa nàng ta và Ngưu Hữu Đạo còn chưa tới mức có thể cho mượn nhiều tiền như vậy, huống hồ đối phương và đám người Thương Triêu Tông còn cuốn chung vào một chỗ, lúc này không chút khách khí xua tay nói:
Lúc này có một nữ tử mặc áo đen vọt đến dưới bục, đưa tay nói:
Ngưu Hữu Đạo đưa tay ra hiệu chờ một lát, mặt dày nghiêm mặt nói:
Thấy đối phương không kiên nhẫn, thái độ căn bản không muốn nói tiếp, trong lòng xoay chuyển, cảm thấy nhất định phải khiến đối phương nổi lòng hiếu kỳ mới được, lập tức sửa miệng:
Lại duỗi một ngón tay ra.
Cho mượn 1 vạn kim tệ trong vòng một canh giờ? Phượng Nhược Nam thật sự thấy hơi tò mò, tên này cuối cùng là muốn làm gì, lạnh lùng hỏi:
Đây là nàng ta chỉ nói thế thôi, trên địa bàn này thì không sợ trong vòng một canh giờ Ngưu Hữu Đạo có thể trốn đi đâu.
Ngưu Hữu Đạo vỗ ngực bảo đảm:
Phượng Nhược Nam khinh thường:
Hiển nhiên đã biết chuyện Ngưu Hữu Đạo giết Tống Diễn Thanh.
Ngưu Hữu Đạo cười ha ha nói:
Mười vạn kim tệ? Đây thật đúng là không phải con số nhỏ, mấy nữ tử áo đen liếc nhìn nhau.
Phượng Nhược Nam hơi động lòng, 10 vạn kim tệ đủ cho tất cả người ngựa của quận Quảng Nghĩa mở rộng thêm mấy lần, có điều ngoài miệng vẫn không buông tha, châm chọc nói:
Ngưu Hữu Đạo đáp:
Hắn lấy ra một tấm lệnh bài từ trong ngực, ném tới, đây là trước khi xuất phát hắn đến tìm Thương Triêu Tông mượn dùng, nói là tới gặp Phượng Lăng Ba dù sao cũng phải có tín vật xác nhận thân phận, cũng là vì dễ dàng ra hiệu lệnh cho thân vệ cùng đi theo.
Sau khi nữ tử áo đen ở đối diện nhận vào tay kiểm tra xong, bèn chuyển sang cho Phượng Nhược Nam. Người sau cầm lấy xem xét, phát hiện là lệnh bài Quận vương của Thương Triêu Tông, sau khi lặp đi lặp lại xem xét mấy lần, xác nhận không phải đồ giả, bên trên có khắc con dấu hoàng thất vô cùng khéo léo, rất khó giả mạo. Lệnh bài này nói đáng tiền cũng đáng tiền, nói không đáng tiền thì cũng không đáng tiền, chủ yếu là phải xem quyền thế của chủ nhân lệnh bài như thế nào. Đối với Thương Triêu Tông hiện nay mà nói, tấm lệnh bài này hiển nhiên là không đáng bao nhiêu tiền, chẳng qua nói đi thì cũng phải nói lại, đối với bản thân Thương Triều Tông lại là uy tín danh dự và vấn đề thể diện lớn lao. Nói cách khác, không đáng tiền đối với người khác nhưng lại rất đáng tiền đối với Thương Triêu Tông.
Có lệnh bài này trong tay, Phượng Nhược Nam yên tâm, không sợ Thương Triêu Tông quỵt nợ, sờ sờ lệnh bài trong tay, lạnh nhạt nói:
Ngưu Hữu Đạo lại nói:
Phượng Nhược Nam lắc lắc lệnh bài trong tay.
Ngưu Hữu Đạo thầm mắng, khẩu vị của nữ nhân này thật là lớn, xem ra đúng là muốn kiếm 10 vạn kim tệ kia rồi. Cái gọi là đánh cược chỉ là hắn muốn gây cho đối phương hứng thú để tiếp tục nói tiếp, đừng vì một hai câu không hợp đã đuổi người ta đi, cười khan nói:
Chân mày Phượng Nhược Nam nhíu lại, sắc mặt lạnh lùng.
Ngươi dám đùa bỡn ta?
Không dám, không dám. Được được, chúng ta đánh cược là được mà!
Ngưu Hữu Đạo giơ hai tay lên, tỏ vẻ giơ hai tay đầu hàng, nghĩ ra cách đánh cược:
Phượng Nhược Nam suy nghĩ một lát, cảm giác vụ cá cược này có vấn đề, đôi mắt sáng lập lòe, cười lạnh nói:
Giơ cằm lên về phía Viên Cương.
Ngưu Hữu Đạo thấy hơi buồn cười, phát hiện nữ nhân này thật đúng là người không chịu thiệt thòi, cách cá cược như vậy, trước sau người ta đều không ăn thua thiệt. Hắn cố ý tỏ vẻ mình hơi khó xử:
Phượng Nhược Nam trợn mắt nói:
Ngưu Hữu Đạo cười khổ:
Phượng Nhược Nam quát lên:
Tay vịn lên chuôi kiếm bên hông, dáng vẻ muốn phẫn nộ rút kiếm.
Ngưu Hữu Đạo chỉ có thể dở khóc dở cười đáp:
Phượng Nhược Nam nhìn chăm chú về phía Viên Cương.