Vợ chồng Tống Thư ở bên cạnh vừa cười vừa đi theo, đích thân đưa ông thông gia đi vào từ ngoài cửa lớn. Tuy nhiên lúc này hình như ông thông gia không được nể tình cho lắm, sắc mặc trông không được tốt.
Hai bên trái phải của Vương Hoành có bốn tên tu sĩ hộ vệ đi theo, trên đường đi bốn người này luôn cảnh giác xung quanh. Đi đến dưới bậc thang phòng khách, Vương Hoành ôm quyền chắp tay nhìn lên trên, lạnh như băng nói:
Gương mặt Tống Cửu Minh trước giờ luôn không thay đổi bỗng mỉm cười, bước nhanh xuống bậc thang, bắt lấy cổ tay Vương Hoành.
Đích thân bắt lấy tay Vương Hoành, nhiệt tình kéo vào trong sảnh. Hai người ngồi xuống, mấy người Tống Thư chỉ có thể chia nhau ra đứng, Vương Lưu Phương cúi thấp đầu, dáng vẻ ấm ấm ức ức đứng ở sau lưng phụ thân Vương Hoành của mình.
Tôi tớ dâng trà lên, chủ khách bưng trà nhấp một hớp, Tống Cửu Minh đã hỏi vào chính đề:
Cạch! Chén trà trên tay Vương Hoành gần như là đập lên bàn trà, rất không khách khí nói:
Tống Cửu Minh kinh ngạc hỏi:
Vương Hoành dựng râu trợn mắt nói:
Rầm! Lại thêm một chưởng vỗ lên bàn trà, làm chén trà nhảy lộn xộn lên. Một tiếng mắng “Khốn kiếp” ấy làm khóe miệng Tống Thư giật giật, Tống Diễn Thanh là tên khốn kiếp, vậy ông ta chẳng phải thành con rùa à. Người nhà họ Tống đều thấy xấu hổ, vậy đều biến thành con rùa hết ư.
Tống Cửu Minh nhàn nhạt một tiếng.
Vương Hoành nói tiếp:
Giọng kia xém chút xốc cả nóc nhà lên, con gái lão Vương Lưu Phương đứng ở phía sau đỏ vành mắt chùi nước mắt, dáng vẻ ấm ức không chịu được.
Người nhà họ Tống rất xấu hổ, hiếm khi đụng phải loại người tới nhà vừa gào thét vừa đập bàn thế này, đổi thành người bình thường đương nhiên là không có tư cách làm như vậy, ai dám làm vậy thử xem? Có điều gia thế bối cảnh của Vương Lưu Phương dù sao cũng không giống bình thường. Nhà họ Tống dù đối với Vương Lưu Phương thấy không hài lòng lắm nhưng từ trên xuống dưới vẫn khách khách khí khí đối với nàng ta. Về mặt đãi ngộ sinh hoạt tuyệt đối đều là nhất, dù trong lòng có ý kiến với nàng ta, kể cả là cha mẹ chồng cũng phải dùng lời nhẹ nhàng mềm mỏng mà khuyên lơn.
Tống Cửu Minh mất hết thể diện, tức lộn ruột, lặng lẽ nhìn về phía Tống Thư, bỗng nhiên chỉ tay nổi giận:
Vương Hoành ngẩng đầu nhìn trần nhà, không lên tiếng, mặc kệ Tống Cửu Minh răn dạy Tống Thư, nói cái gì mà thư bỏ vợ đó chỉ là nói cho có, hôm nay đến ra mặt cho con gái mới là thật.
Mắng chửi một lúc lâu, làm Tống Thư phải khúm núm Tống Cửu Minh mới đứng lên, đi đến cạnh Vương Hoành, vẻ mặt ôn hoà nói: