Tiếng gọi này cũng khiến cho người thanh niên kia kích động không kém, mặc kệ bụi gai, nhào tới nhảy xuống giữa đường núi.
Ngưu Hữu Đạo xoay người xuống ngựa, hai người giang hai tay ôm chặt lấy nhau vuốt vuốt lưng đối phương, còn thâm tình hơn cả một đôi tình lữ yêu thương say đắm.
Bọn Lam Như Đình nhìn mà suýt nổi da gà, nhưng ai cũng thấy Ngưu Hữu Đạo này từ khi mới gặp tới giờ lúc nào cũng thong dong bình tĩnh, khá thoải mái mà lúc này lại thất thố như vậy, hẳn là đã gặp được cố nhân giao tình thâm sâu.
Dù vậy, các hộ vệ xung quanh vẫn không dám buông lỏng cảnh giác, đề phòng xung quanh cao độ. Đến giờ họ vẫn không biết tín hiệu giả tiếng chim hót kia là gì nhưng họ có thể khẳng định, Ngưu Hữu Đạo cực kỳ quen thuộc với tín hiệu này.
Người ngoài khó mà hiểu được sự cô đơn trong cái ôm của hai bọn họ. Đó là một sự cô đơn từ sâu trong tâm linh. Người ngoài cũng chẳng thể hiểu được giao tình giữa hai người.
Sau khi hai người ổn định lại cảm xúc, bèn đẩy nhau ra, nhìn nhau chăm chú, ánh mắt tràn đầy tình cảm.
Thấy Hầu Tử vừa cao vừa lớn, cao hơn chính mình nửa cái đầu, ngẫm lại hắn ta có được ngoại hiệu “Hầu Tử” cũng là vì vừa cao vừa gầy, Ngưu Hữu Đạo đột nhiên mỉm cười. Dường như Hầu Tử mất khống chế vừa rồi không còn nữa, hắn ta đã khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng trước kia. Nhưng có một vài điều từ trong linh hồn không thể thay thế.
Hầu Tử hỏi.
Ngưu Hữu Đạo lắc đầu cười ha ha:
Hầu Tử sửng sốt, chợt hiểu ra, khóe miệng cũng hơi cong lên, đại ý là hắn ta cũng buồn cười.
Cố gắng nhịn cười, Ngưu Hữu Đạo hỏi:
Hầu Tử bình tĩnh nói:
Không vào hành lang có lẽ còn có cơ hội sống sót.
Sao lại nói vậy?
Cả hành lang đều sập rồi, ta không có chỗ nào để trốn.
Ngưu Hữu Đạo chẳng biết nói gì. Hắn tưởng đối phương chạy nhanh thoát được, không ngờ còn thảm hại hơn, chỉ biết thở dài, nhìn tới cuối con đường nhỏ:
Hầu Tử khẽ gật đầu, hỏi:
Ngài là Ngưu Hữu Đạo?
Sao ngươi biết?
Sau khi tỉnh lại, phát hiện mình trúng tên, ta mới biết trước đây không lâu thôn đã bị bọn cướp cướp sạch. Khi dưỡng thương, ta có nghe nói trong thôn có một người tên Ngưu Hữu Đạo rất kỳ lạ, như một kẻ ngốc, cứ đi tìm người trong thôn hỏi lung tung, nói giống ta giống gì đó ta cũng không nhớ, ngài rời thôn lúc nào họ cũng không biết. Khi ấy ta đoán ra được hẳn là Đạo gia rồi, nhưng ta đang bị thương rất nặng nên không đi tìm ngài được, cũng không biết đi đâu tìm ngài.
Bọn người Thương Triều Tông đứng hơi xa nên không nghe được hai người họ nói gì.
Ngưu Hữu Đạo khẽ gật đầu, vỗ vỗ vai hắn ta:
Ta còn tưởng rằng ngươi đã thoát thân được, không ngờ ngươi cũng gặp nạn, nếu không ta cũng sẽ không rời thôn Tiểu Miếu một mình.
Hiểu!
Chỉ một câu này là đủ. Ngưu Hữu Đạo không giải thích nhiều, chắp tay nhìn núi rừng bốn phía, cảm khái thở dài, lại nói:
Hầu Tử tự động lược qua chuyện cô nương bụng lớn:
Ngưu Hữu Đạo có thể hiểu được tâm tình của hắn ta, biết Hầu Tử trước đây xuất thân binh chủng đặc biệt nên có một loại cảm xúc nào đó còn vương vấn. Còn mình trong lúc vô tình giúp mẹ góa con côi Hầu Tử dưỡng lão khám bệnh, lo lắng hậu sự, nếu không người có bản lĩnh như Hầu Tử e là cũng sẽ không đầu quân cho loại người như mình. Dù sao mình cũng là người đi trên đạo khác, Hầu Tử đi theo mình đơn thuần để trả lại những thứ đứa con bất hiếu còn nợ mẹ già, sau đó dần kết thành tình thân.