May sao, hình như Tống Diễn Thanh chỉ kiểm tra sơ qua rồi nhanh chóng cầm hộp cơm từ sau núi đá ra trả lại, phất phất tay đuổi người:
Vị đệ tử kia khúm núm mang hộp cơm đi. Có điều y vẫn không yên tâm, đi được xa một đoạn bèn tìm một góc kín, mở hộp cơm ra xem, thấy đồ bên trong vẫn đâu vào đấy, hình như không bị động vào thì mới thở phào nhẹ nhõm. Y đi vào sườn núi giữa Đào Hoa Nguyên, ở đó có một hang đá, Đồ Hán đang ở tạm đây, giao hộp cơm cho Đồ Hán rồi gã quay về.
Đồ Hán mở hộp cơm, lấy một cây trâm bạc, dính một ít bột màu trắng từ trong bình sứ, cẩn thận cắm vào từng đĩa thức ăn kiểm tra. Kết quả, ngân trâm vừa rút ra, nơi vừa tiếp xúc với đồ ăn lập tức chuyển thành màu đen.
Có người hạ độc! Sắc mặt Đồ Hán tái đi, khuôn mặt vốn đã dữ tợn lại càng đáng sợ hơn, xoay mình một cái đi ra ngoài động, nhẹ nhàng nhảy xuống từ vách núi cao hai mươi trượng, chặn giữa đường núi, vừa vặn chặn được đệ tử đưa cơm kia. Gã liền nắm chặt vạt áo của đệ tử kia trầm giọng nói:
Đệ tử kia giật mình, không biết có chuyện gì, bị Đồ Hán tra hỏi liên tục nên không thể không kể chuyện nửa đường gặp Tống Diễn Thanh.
Đồ Hán giật y kéo lên.
Đồ Hán không đi luôn mà lôi đệ tử kia vào tiểu đạo, tới thẳng nơi thanh tu của hộ pháp trưởng lão.
Thân là hộ pháp trưởng lão, Tô Phá cũng không làm khó đệ tử, sau khi hỏi thăm xác định được tình hình thì căn dặn:
Đệ tử này còn chưa biết có chuyện gì xảy ra nhưng biết chắc chắn có liên quan đến hộp cơm mình đưa, ẩn ẩn đoán được có thể Tống Diễn Thanh đang giở trò gì rồi, mình không thể chen vào, nên làm sao dám nói cái gì, chỉ khúm núm gật đầu:
Tô Phá phẩy phẩy tay ra ý cho lui. Xác nhận đệ tử kia đã lui đi, Đồ Hán quay lại, khàn khàn nói:
Tô Phá im lặng một lúc rồi hỏi lại:
Đồ Hán phẫn nộ:
Tô Phá chậm rãi nhắm mắt lại:
Đồ Hán nhăn nhó phản đối: