Viên Cương thu chủy thủ lại, một tay đẩy Văn tâm đã đau đến mức sắp hôn mê bất tỉnh. Văn Tâm mơ hồ lảo đảo quay về, phía đối diện nhanh chóng có người tới dìu.
Bạch Diêu nhìn chằm chằm phía khác, Mai Lan Trúc Cúc lập tức tiến lên, cũng mặc kệ thái độ của Phượng Nhược Nam, trực tiếp đẩy hai tăng nhân ra. Chúng tăng Nam Sơn tự cũng có người tiến lên nhận người.
Ngưu Hữu Đạo dò xét hai người trở về một chút, thấy hẳn là không vấn đề gì, lại lên tiếng nói:
Bạch Diêu không lên tiếng, cũng không tiện lên tiếng, mặc dù ông tán thành giải quyết việc này, tránh để Phượng Nhược Nam luôn giày vò, làm không tốt còn hỏng chuyện nhưng dù sao ông cũng là người bên phía Phượng Nhược Nam, ông có thể ra mặt ngăn Phượng Nhược Nam, chứ không tiện để mọi người nghiêng về phía Ngưu Hữu Đạo. Có điều ông không lên tiếng cũng là một loại thái độ, ngầm cho phép.
Ngưu Hữu Đạo tự nhiên hiểu ý, tiếp tục nói:
Nhóm Thương Triều Tông im lặng, đặc biệt là Thương Triều Tông hơi xấu hổ. Vừa nói y mượn tiền mà y thì không thể nào phủ nhận, vừa nói y phải bán chiến mã...
Khóe miệng Bạch Diêu co quắp, Phượng Nhược Nam suýt chút nữa giận đến mức thổ huyết, nghe Ngưu Hữu Đạo lúc đầu nói còn có vẻ đạo mạo, còn tưởng rằng hắn xin thư thả một chút hắn sẽ cố gắng trả nợ, làm loạn một hồi lại thành ra muốn bán chiến mã. Việc này nếu để Phượng Lăng Ba biết không nổi cáu mới là lạ. Nói đến cuối, nói một tràng cuối cùng là nói nhảm, nói trắng ra vẫn là không muốn trả tiền.
Ngưu Hữu Đạo vốn không định trả số tiền kia. Hắn không phải loại người nợ tiền không trả, nhưng khoản tiền này hắn không hề tiêu, đều là Thương Triều Tông tiêu hết, giờ Thương Triều Tông và Phượng Nhược Nam đã trở thành vợ chồng, dựa vào đâu mà bắt hắn trả số tiền kia? Căn bản không có đạo lý mà!
Bạch Diêu liếc nhìn Ngưu Hữu Đạo một chút, người này đúng là vô sỉ!
Nhưng những người khác không biết rõ tình hình, có người thầm xì xào, có vài người cảm thấy Phượng Nhược Nam đang cố tình gây sự. Tiền này đã cho Thương Triều Tông mượn, ngươi lại là phu thê với Thương Triều Tông, lại còn nói chuyện trả tiền gì đó đúng là hơi quá đáng. Đặc biệt là những thân vệ của Thương Triều Tông trong lòng thầm nhủ, bán chiến mã thì chúng ta đến huyện Thương Lư bằng cách nào?
Đây chính là một trong những nguyên nhân Phượng Nhược Nam suýt thì tức giận đến mức thổ huyết, mọi chuyện đã thành ra nàng ta vô lễ, chuyện này nàng ta cũng chẳng hề danh chính ngôn thuận gì, càng nói càng lộ ra là đang làm loạn, cơn tức giận khiến Phượng Nhược Nam khó chịu!
Sở dĩ nàng ta không kìm được muốn làm loạn cũng ít nhiều liên quan đến Ngưu Hữu Đạo, từ khi lần đầu gặp Ngưu Hữu Đạo ở quân doanh đã bắt đầu chuỗi xui xẻo của nàng ta. Phượng Nhược Nam tức giận mà không nói ra được, chuyện khuất nhục cứ liên tiếp đè xuống người, đổi lại là ai cũng không thể nuốt trôi cơn giận này, đặc biệt là một nữ tướng quân hào sảng đã quen như nàng ta, từ khi nào mà phải chịu khuất nhục như vậy chứ?
Bạch Diêu lên tiếng nói:
Ông đã nhìn ra, cho dù có nắm chặt tiền không thả thì với sự vô sỉ của Ngưu Hữu Đạo này thật sự có thể tiếp theo sẽ làm ra chuyện bán chiến mã. Tin tức đưa về, Phượng Lăng Ba không nổi giận mới là lạ, đến lúc đó người không thể xuống đài lại là Phượng Nhược Nam.
Ngưu Hữu Đạo chắp tay biểu thị cám ơn.
Lam Như Đình không kìm được đưa tay vỗ vỗ trán, mặt mũi tràn đầy bất đắc dĩ, phát hiện Ngưu Hữu Đạo đang chơi vương phi. Đây không phải là giải quyết vấn đề, đây rõ ràng là muốn bức Vương phi tức chết mà!
Phượng Nhược Nam nghiến răng nghiến lợi, kích động muốn rút kiếm ra giết người!
Ngưu Hữu Đạo lại tiếp tục nói ra:
Phần hạ dược đã bị lược bớt.