Lời vừa dứt liền phất tay áo bỏ đi, không nhắc đến việc này nữa. Làm sao chịu nổi chứ!
Lam Như Đình cùng Thương Thục Thanh hai mặt nhìn nhau, có một số việc cuối cùng đã hiểu rõ, cho dù Ngưu Hữu Đạo vứt nỗi oan sang cho Viên Phương nhưng hai người đâu phải kẻ ngu, họ biết chắc chắn chủ sự đứng sau là Ngưu Hữu Đạo.
Lam Như Đình cười khổ nói:
Ngưu Hữu Đạo cười gật đầu.
Lam Như Đình im lặng, nói chẳng khác gì không nói, nhưng bên mình cũng không chi phối được vị này, chỉ có thể thở dài, lắc đầu bỏ đi.
Sự tình trông có vẻ tạm thời yên tĩnh, Viên Phương tạm thời cũng yên tĩnh, không nghĩ chuyện ra đi nữa, ngay cả tùy tiện ra khỏi cửa cũng không dám. Lão ta đã quyết định tạm thời phải theo sát bên cạnh Ngưu Hữu Đạo tránh cơn sóng gió này xong hẵng nói.
Yên tĩnh không bao lâu, liền có một tăng nhân Nam Sơn tự vội vã chạy vào, thất kinh nói:
Tăng nhân giải thích một hơi, Viên Phương đại khái đã hiểu, hai người bị bắt đi chính là người cùng lão ta đi “làm việc” trong đêm đại hôn của Thương Triều Tông, xem ra đã bị nhận ra rồi.
Viên Phương lập tức đi cầu cứu Ngưu Hữu Đạo:
Kỳ thực lão ta biết rõ, người có thể đi cùng đường với lão sẽ không dễ dàng mở miệng như vậy nhưng lão ta không thể trơ mắt nhìn người một nhà chịu khổ mà mặc kệ.
Ngưu Hữu Đạo cũng ý thức được phiền toái của việc này. Nếu thật sự để người ta lôi được Viên Phương ra, trên tay đối phương nắm được chứng cứ, muốn xử trí Viên Phương, hắn sẽ rất bị động. Thái độ của Phượng Nhược Nam đối với chuyện này rõ ràng là không muốn cho qua, cho nên việc này không thể để chứng cứ rơi vào tay nữ nhân kia.
Viên Cương nghiêng người đứng trước cửa sổ thỉnh thoảng quan sát bên ngoài đột nhiên xoay người sang, thả người nhảy từ lầu hai xuống. Ngưu Hữu Đạo vội lách mình đến trước cửa sổ nhìn thì thấy Viên Cương vừa nhảy ra ngoài đã một mình phóng đi.
Văn Tâm đi đến dặn dò với nhân mã tạm thời trú đóng ngoài dịch trạm hai câm, vừa quay vào trong viện tử của dịch trạm liền bị Viên Cương vọt tới làm giật mình, còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra đã bị Viên Cương một tay chụp lấy cổ, thanh chủy thủ buốt lạnh nằm ngang trên cổ.
Văn Tâm sợ hãi nói:
Ngưu Hữu Đạo và Viên Phương cũng nhảy từ trên lầu xuống, đi về phía này.
Động tĩnh cưỡng ép của Viên Cương lập tức hấp dẫn sự chú ý của một đám người, ngay cả Bạch Diêu cũng nhanh chóng xuất hiện trên nóc nhà.
Đi đến bên cạnh Viên Cương, Ngưu Hữu Đạo quay đầu hỏi tăng nhân báo tin:
Tăng nhân kia vội vàng chỉ vào một lều vải có một vòng nhân mã vây quanh:
Ngưu Hữu Đạo rút kiếm nhanh chân bước đi, Viên Cương cưỡng ép người đi theo, cảnh giác xung quanh, mũi nhọn trong tay bất cứ lúc nào cũng có thể cứa rách cổ Văn Tâm.
Lúc này, mấy người Thương Triều Tông cũng nghe tin chạy tới, thấy tình thế trước mặt liền bước nhanh chạy tới, hỏi:
Ngưu Hữu Đạo không để ý tới cái người không quản được người phụ nữ của mình này, khuôn mặt lạnh lẽo nhanh chân tiến lên phía trước, tiến vào lều vải nhốt người.
Lam Như Đình than thở, tại sao lại xảy ra chuyện, còn có thể yên tĩnh một chút được không?
Viên Phương vung tay lên, toàn bộ chúng tăng Nam Sơn tự chạy tới, theo sau.
Lều vải có nhân mã vây quanh kia vén rèm lên, Phượng Nhược Nam chui ra, thấy thế tức giận nói:
Ngưu Hữu Đạo dừng bước, chống kiếm trước người:
Nghe vậy, đám Thương Triều Tông đại khái đã hiểu chuyện gì xảy ra. Trên mặt Thương Triều Tông dần dâng lên vẻ giận dữ, nữ nhân này còn chưa chịu thôi nữa sao.
Phượng Nhược Nam cả giận nói:
Ngưu Hữu Đạo không lên tiếng, hơi có vẻ cao ngạo hất cằm lên.
Chát! Chát! Chát...