Ông vẫn còn đang kinh ngạc, rõ ràng là Phượng Nhược Nam đang trả thù, tại sao Ngưu Hữu Đạo lại có thể chắc chắn Thương Triêu Tông không sao đây? Hiện tại nghe được lời nói của Thương Triêu Tông thì ông mới hiểu được:
Thương Triêu Tông đứng dậy, hỏi lại:
Lam Nhược Đình thở dài:
Thương Triêu Tông ngạc nhiên hỏi lại:
Lam Nhược Đình nói:
Thương Triêu Tông hỏi lại:
Lam Nhược Đình thở dài:
Khuôn mặt của Thương Triêu Tông rất khó nhìn, có vẻ như sắp khóc vậy:
Sau khi giao lưu một phen thì hắn ta ở một mình trong phòng còn Lam Nhược Đình thì ra ngoài.
Lam Nhược Đình ra ngoài tìm tới Thương Thục Thanh rồi mời nàng tới một bên nói chuyện.
Thương Thục Thanh hỏi một câu.
Lam Nhược Đình lắc đầu, muốn nói lại thôi, có vẻ như không biết nên nói chuyện này hay không.
Thấy vậy, Thương Thục Thanh nói:
Lam Nhược Đình hơi trầm ngâm rồi nói:
Thương Thục Thanh khá kinh ngạc mà hỏi:
Lam Nhược Đình suy nghĩ rồi vẫn nhắc nhở:
Chuyện động phòng ngày hôm qua có điều kỳ lạ, có vẻ như Phượng Nhược Nam bị Ngưu Hữu Đạo hạ độc, nếu không thì vương gia không thể hoàn thành chuyện phải làm được.
A...
Thương Thục Thanh hét lên, rồi vội vàng cầm khăn lụa che miệng lại, nói nhỏ:
Lam Nhược Đình:
Ông nói lại lời của Thương Triêu Tông một lần.
Thương Thục Thanh hơi suy nghĩ, cũng liên tưởng tới những hành động của Ngưu Hữu Đạo đêm qua, cũng hiểu được ý của Lam Nhược Đình, rõ ràng là ông lo lắng nàng cũng chịu thiệt như Phượng Nhược Nam nên than thở:
Lam Nhược Đình:
Sau đó ông chắp tay lại, quay người rời khỏi đây.
Thương Thục Thanh đưa mắt nhìn, yên lặng một lúc lâu...
Trong khu nhà dành cho chúng tăng của chùa Nam Sơn, Viên Cương lại tới đây, Viên Phương lại cúi đầu cười nịnh nọt, cũng đã chuẩn bị lại bị ăn đòn rồi. Thế nhưng Viên Cương lại không vội đánh y mà khá kinh ngạc nhìn lại người này, lão hòa thượng này lại cạo sạch chòm râu của mình, thật sự là trẻ đi nhiều, suýt chút nữa thì mình cũng không nhận ra được...
Trong phòng tân hôn rất bừa bộn, Phượng Nhược Nam ngồi trên giường mà khóc lóc, thật sự thì không còn nơi nào để ngồi nữa cả, ghế và bàn trong phòng đều bị đập nát rồi.
Cảnh tượng về đêm qua vẫn thỉnh thoảng lại xuất hiện trong đầu của nàng, từ khi nàng khống chế tới khi bị lật ngược lại, cả người bất lực, khi nghĩ tới cảnh bị Thương Triêu Tông chơi đùa thì thật sự quá xấu hổ, nàng thật sự muốn đập đầu mà chết mất. Cũng không biết tại sao mình lại xui xẻo như vậy, gần đây toàn chuyện xui xẻo, thật sự muốn tự tử đi cho rảnh nợ.
Văn Tâm và Văn Lệ cẩn thận dọn dẹp căn phòng, không may vẫn đá trúng bầu rượu rơi trên mặt đất làm vang lên những tiếng động lớn, làm hai người giật cả mình. Phượng Nhược Nam quay đầu qua, nhìn chằm chằm vào bầu rượu, sau đó lau nước mắt đi, hỏi:
Sở dĩ có câu hỏi này bởi vì dù gì nàng cũng sẽ nghĩ tới điều này, chẳng qua là khi nhìn tới bầu rượu thì nghĩ tới nó nhanh hơn mà thôi. Khi đi vào trong phòng tân hôn thì nàng chưa từng ăn uống cái gì, chỉ có uống một chén rượu giao bôi để hoàn thành nghi thức mà thôi, đã vậy thì bị lừa như nào? Chẳng lẽ bầu rượu này có vấn đề sao?
Văn Tâm đáp:
Phượng Nhược Nam hỏi tiếp:
Văn Tâm:
Phượng Nhược Nam trầm mặc, bởi vì trong nhà lo lắng triều đình sẽ hạ độc thủ với Thương Triêu Tông nên đã kiểm tra rất cẩn thận, chắc chắn sẽ không để vấn đề xảy ra, theo lý thuyết thì trong nhà sẽ không thể nào ra tay với nàng, như vậy thì vấn đề xuất hiện ở đâu?
Nàng hỏi tiếp:
Hai người đều lắc đầu, Văn Tâm nói:
Phượng Nhược Nam trầm giọng:
Hai người thầm nghĩ, chuyện gì đây? Chẳng lẽ có người hạ độc vào rượu hay sao? Hai người lại cùng lắc đầu lần nữa.
Như vậy thì chuyện gì xảy ra đây? Phượng Nhược Nam thầm nghĩ, ánh mắt nhìn vào ngọn nến, đứng dậy, chậm rãi đi tới đó. Nàng cũng không dám bước quá nhanh, tối hôm qua bị hại cũng không nhẹ, tuy rằng sáng nay có thể đuổi giết nhanh như vậy là do tức quá nên không để ý mà thôi. Khi nàng đi tới gần ngọn nến thì thấy hai cây nến đã đốt hết, chỉ còn lại sáp thừa mà thôi.
Nàng đưa tay ra bóc một khối sáp, đưa lên mũi để ngửi, đang định sai người mang đi kiểm tra thì Văn Lệ lại đột ngột nói thêm:
Phượng Nhược Nam quay đầu lại.
Văn Tâm kinh ngạc: