Trước đó hai người từng ra vào mấy lần trong sân, không nhìn thấy mấy gia hỏa đội mũ nỉ này.
Viên Phương bình tĩnh đáp:
Hai nha hoàn nhìn nhau, ngược lại không có nghi ngờ, nơi này phòng thủ kín đáo chặt chẽ, người ngoài không thể tiến vào.
Viên Phương chỉ chỉ dụng cụ đựng rượu bày trong khay trên tay hai người.
Một nha hoàn lắc đầu nói:
Viên Phương nghiêm túc nói:
Lời này làm hai nha hoàn không biết nên đáp lại thế nào, Viên Phương cũng không cho hai người cơ hội giải thích, phất tay khẽ ra hiệu, mấy tên hoàn thượng vội vọt tới trực tiếp giật lấy đồ trên tay hai người.
Hai nha hoàn hiển nhiên thấy không vui đối với hành vi thô lỗ như vậy, còn chưa kịp trách cứ, Viên Phương lại lên tiếng thu hút sự chú ý của hai người:
Hai nha hoàn quay đầu nhìn lão ta, hình như vừa bực mình vừa buồn cười với câu hỏi này, một người đáp:
Viên Phương hỏi:
Các người tên gì, ta muốn xác minh một chút.
Văn Tâm, Văn Lệ.
Tuy hai nha hoàn thấy không vui nhưng vẫn trả lời.
Sau lưng hai nha hoàn, một hòa thượng khẽ gật đầu với Viên Phương một cái, đưa mắt ra ám hiệu, nói:
Viên Phương xua tay nói:
Trả lại khay cho hai người, một hòa thượng chạy chậm ra khỏi sân nhỏ.
Lúc hai bên giằng co, Văn Lệ nhìn chằm chằm Viên Phương dò xét từ trên xuống dưới nhịn không được hỏi một câu:
Lão tiên sinh, mặt ông làm sao vậy, bị người ta đánh hả?
À...
Viên Phương sờ mặt mình một cái, chạm vào đau nhức, khóe miệng hơi giật giật, bỏ tay xuống rồi nghiêm túc đáp:
Trong lòng đang nguyền rủa người nào đó.
Văn Lệ chậc chậc: