Đường Tố Tố cất tiếng cắt ngang câu chuyện nhưng lại không thể khiến Trần Quy Thạc im miệng, Trần Quy Thạc tiếp tục nói:
Theo lời Tống sư huynh nói, trước khi Ngưu Hữu Đạo xuống núi, Đường trưởng lão từng sai người giao một phong thư cho Ngưu Hữu Đạo, để Ngưu Hữu Đạo đưa thư đến cho trụ trì chùa Nam Sơn. Chúng con một đường ngựa không dừng vó đuổi tới chùa Nam Sơn chờ đợi, quả nhiên chờ được Ngưu Hữu Đạo, nhưng hình như Ngưu Hữu Đạo đã sớm có cảnh giác, cũng không trực tiếp lộ diện mà phái thế thân đến để thăm dò. Chúng con bắt được thế thân ép ra đội người ngựa của Dung Bình quận vương Thương Triều Tông nhưng Tống sư huynh lấy ra một lệnh bài đè Thương Triều Tông xuống, ép Ngưu Hữu Đạo ra mặt, ai ngờ giao thủ với Ngưu Hữu Đạo một trận, chúng con mới phát hiện thực lực của Ngưu Hữu Đạo sâu không lường được, vượt xa sự tưởng tượng của chúng con…
Sâu không lường được?
La Nguyên Công kinh ngạc cắt ngang một tiếng, cau mày nói:
Chẳng những là lão, tất cả mọi người đều thấy ngạc nhiên nghi ngờ, ngay cả Đường Tố Tố cũng không nhịn được quay đầu nhìn lại, lộ vẻ ngạc nhiên rõ ràng.
Trần Quy Thạc liên tục gật đầu.
Mấy người giật mình, La Nguyên Công khó có thể tin.
Trần Quy Thạc thấy ngay cả lão cũng không tin, lo lắng cho an nguy của mình, vội vàng giải thích:
Đường Tố Tố cười ha hả:
Trần Quy Thạc đưa hai tay vỗ ngực:
Đường Tố Tố cười lạnh:
La Nguyên Công đưa tay ngăn bà ta tiếp tục hãm hại, tiếp tục hỏi Trần Quy Thạc:
Trần Quy Thạc kể tiếp:
La Nguyên Công hỏi:
Trần Quy Thạc liên tục gật đầu:
Nghe thế, mấy người trong điện rơi vào lặng lẽ, thần sắc Đường Tố Tố hơi run rẩy, sắc mặt La Nguyên Công và Tô Phá căng cứng, không ngờ bí mật này đã để Ngưu Hữu Đạo biết được, hiện giờ cũng đã thành nhược điểm uy hiếp trên tay người ta.
Đường Nghi hơi cúi đầu, trong lòng lẫn lộn đủ loại cảm xúc, mùi vị ăn trộm đồ của người ta bị người ta bắt được rất khó chịu, nhất là bị người ta khám phá ra đủ loại âm hiểm bên trong, nàng không biết Ngưu Hữu Đạo sẽ nhìn nàng như thế nào. Vì giành chức chưởng môn không tiếc giao phó mình gả cho hắn? Vì chức chưởng môn không tiếc mưu sát chồng mình? Đây là loại nữ nhân ác độc thế nào mới có thể làm ra chuyện như vậy?
Đổi thành ai gặp phải chuyện như này cũng khó mà chấp nhận, đối phương có thể không so đo, đã coi như rộng lượng lắm rồi! Mà hình như nàng cũng có thể cảm nhận được vì sao Ngưu Hữu Đạo có thể nói những lời quả quyết sẽ không quay lại Thượng Thanh tông. Trái tim băng giá!
Tô Phá bỗng nhiên khẽ thở dài một tiếng, cảm xúc trong đó hình như mấy người còn lại cũng có thể hiểu được.
La Nguyên Công lạnh lùng nhìn về phía Đường Tố Tố.
Đường Tố Tố đanh mặt cười lạnh:
La Nguyên Công và Tô Phá đều chỉ nhìn bà ta không nói, có một số việc không cần chứng cứ, vừa nghe là biết thật hay giả, nếu không trước đó bà ta đâu cần gấp gáp giết Trần Quy Thạc diệt khẩu, trong lòng mọi người ở đây đều hiểu rõ nguyên nhân vì sao bà ta muốn giết Ngưu Hữu Đạo. Nhưng có một số việc không có cách nào truy cứu, bắt đầu từ việc tước đoạt chức chưởng môn của Ngưu Hữu Đạo, mọi người đã bị Đường Tố Tố lôi xuống nước, bất kể là chưởng môn hay là hai vị trưởng lão bọn họ, chẳng có ai là sạch sẽ cả.
La Nguyên Công quay đầu nhìn về phía Trần Quy Thạc.
Trần Quy Thạc lắc đầu:
La Nguyên Công nhắm hai mắt lại, từ từ thở dài một hơi:
Ngươi đi đi, tới kinh thành, báo tin dữ này cho Tống sư thúc của ngươi, đi đi!
Dạ!
Trần Quy Thạc bò dậy, sau khi chắp tay hành lễ, vội vàng xoay người bỏ đi.
Không ai ngăn cản y đi, chuyện đã tới nước này, mọi người ở đây đều biết, chỉ dựa vào một mình Trần Quy Thạc thì không có lá gan to như vậy, rõ ràng có người chống lưng ở phía sau, là ai thì không cần suy đoán nhiều nữa. Trần Quy Thạc đã lựa chọn quay đầu về phía nhà họ Tống, thành người của nhà họ Tống, động vào Trần Quy Thạc chính là đánh vào mặt nhà họ Tống, nhất là dưới tình huống Tống Diễn Thanh đã chết, nhà họ Tống có lòng muốn để Trần Quy Thạc quay về giày vò. Nếu lòng đã không còn ở Thượng Thanh tông nữa, cố gắng giữ lại cũng không có ý nghĩa gì, ở lại cũng là tai mắt của nhà họ Tống. Vì lẽ đó, La Nguyên Công để y đi, cũng biết lần này sau khi y tới kinh thành sẽ không có khả năng quay về nữa.
Nhưng lúc Trần Quy Thạc đi tới cửa, giọng của Tô Phá bỗng nhiên vang lên:
Trần Quy Thạc dừng bước xoay người, cung kính khom lưng đáp:
Nói rồi nhanh chóng bỏ đi, về phần có thật sự nghe lọt tai lời ấy hay không thì chẳng ai biết được.
Trong điện khôi phục thanh tịnh, La Nguyên Công mở mắt ra hung tợn nhìn chằm chằm Đường Tố Tố:
Lúc này, Đường Tố Tố cũng đường đường chính chính thừa nhận:
La Nguyên Công bước từng bước đến trước mặt bà ta.