Ngưu Hữu Đạo lườm y, đường hoàng ra dáng nói:
Lam Nhược Đình cùng Thương Thục Thanh nghe ra dụng ý của hắn ta, hai mắt sáng rực. Hắn ta muốn khiến cho Phượng Lăng Ba không ngẩng đầu lên được đây mà. Phượng Lăng Ba nghe được tin này nhất định sẽ phái người tới ngăn cản họ bán ngựa, đương nhiên cũng sẽ không bức họ trả nợ.
Lam Nhược Đình vui vẻ phục tùng chắp tay.
Dưới lượt vải lụa, Thương Thục Thanh nhoẻn cười xinh đẹp, hai mắt nhìn Ngưu Hữu Đạo sáng lấp lánh. Lần này tuy chỉ là một việc nhỏ, nhưng tận mắt chứng kiến hắn ta hóa giải thủ đoạn của đối phương một cách nhẹ như không, cũng đủ để thấy được phần nào, khiến cho nàng lại một lần nữa cảm nhận được sâu sắc câu nói lúc trước của Viên Cương, ý thức được quả thực Huynh muội họ gặp được cao nhân rồi!
Thương Triều Tông cũng hiểu ý, đương nhiên Phượng Lăng Ba sẽ không để cho mình phải mang cái ác danh lòng tham không đáy trong lòng bách tính, nhưng vẫn được lo mất:
Ngưu Hữu Đạo lắc đầu:
Câu hỏi cuối rõ ràng là trêu chọc mà.
Thương Triều Tông nào có để ý tới Phượng Nhược Nam, nhưng đúng là có vài phần căng thẳng, bị hỏi trúng, hơi lúng túng.
Ngưu Hữu Đạo cười ha ha chắp tay, không cần nhiều lời nữa, đã nói tới mức này rồi, làm hay không làm là ở người ta. Hắn ta xoay người đi tới cuối vườn, hôm qua còn chưa thăm thú kỹ lâm viên này.
Chờ một chút, Viên Cương bước nhanh tới sau lưng hắn ta, đi theo nhắc:
Ngưu Hữu Đạo dừng chân bên một hồ nước hình vuông, chắp tay từ tốn nói:
Viên Cương im lặng, thầm thỏa dài, thì ra Đạo gia đã có tâm diệt trừ hậu hoạn từ Thượng Thanh Tông từ lâu. Xem ra quả thực hắn ta chẳng có tình cảm gì với Đường Nghi kia, căn bản chẳng quan tâm nàng ta sống hay chết…
Không phải chứ? Mới hôm qua ta còn tận mắt thấy mà, một đoàn xe lễ đề thân thật dài đó. Vẫn còn chê ít sao?
Phượng Nhược Nam Tướng quân là người nào? Há có thể dễ dàng gả ra ngoài? Có điều, bức một Quận vương đến độ phải bán cả chiến mã đi, Thái thú đại nhân há miệng to thật!
Trên đường xá quận thành, một đám thân vệ chậm rãi dắt ngựa đi, người qua đường hai bên chỉ chỉ trỏ trỏ bàn luận sôi nổi.
Trong phủ Thái thú, Phượng Lăng Ba đang ngồi trong đình nói chuyệ với Bành Ngọc Lan chờ Thương Triều Tông đến bái kiến, quản gia Thọ Niên vội vàng chạy đến, đi vào bẩm báo tình hình bên ngoài.
Phượng Lăng Ba quay đầu lại, trừng mắt với lão:
Thọ Niên khẽ đáp:
Phượng Lăng Ba sa sầm mặt, trầm giọng nói:
Cơ mặt Bành Ngọc Lan cũng căng lên, hiểu ra, cắn răng nói: