Bà ta tuyệt đối không nói ngoa. Các môn phái vốn có quan hệ lẫn nhau. Ngươi muốn có địa bàn to lớn hơn, cướp đoạt nhiều tài nguyên tu luyện hơn sẽ phải có người quản lý tục sự giữ địa bàn cho ngươi, đệ tử trong môn phái có đông cũng không thể ném hết tới thế tục đi quản lý chuyện quân chính. Địa bàn lớn, vứt ra bao nhiêu đệ tử mới trông nổi đây? Chuyện này không thực tế! Không nói tới chuyện người tu hành sẽ dồn phần lớn tinh lực vào việc tu luyện, năng lực xử lý chuyện thế tục sẽ không bằng người thế tục, cho nên vẫn cần nâng đỡ người thế tục quản lý. Nâng đỡ nhân tài tuấn kiệt trong thế tục quản lý tục sự cho mình chính là phương pháp tốt nhất, tiết kiệm tài nguyên đệ tử cho môn phái nhất.
Muốn có nhiều tài nguyên tu luyện hơn thì cần phải có địa bàn lớn hơn. Mà càng cần địa bàn to lớn hơn sẽ càng cần nhiều đệ tử hơn, không thể không đảm bảo an toàn cho những người nòng cốt quản lý tục sự cho mình, nếu không rất có thể người đó sẽ bị đối thủ cạnh tranh giết chết. Đây chính là nguyên cớ để có pháp sư tùy tùng. Địa bàn mở rộng hơn, đương nhiên số pháp sư tùy tùng trong môn phái phái ra cũng sẽ tăng hơn, càng cần bồi dưỡng nhiều đệ tử, dẫn đến lại càng cần cung cấp nhiều tài nguyên tu luyện. Đây là quan hệ nhân quả.
Phượng Nhược Nam bụm mặt cắn môi, mắt ngấn lệ quang. Đương nhiên nàng không muốn người nhà gặp bất hạnh, nhưng nàng cũng không muốn phải xuất giá một cách khuất nhục như thế.
Bà ta đứng trước mặt nữ nhi, hai đầu gối khuỵu xuống muốn quỳ.
Phượng Nhược Nam vội đỡ bà lên, lắc lắc đầu. Nào có nữ nhi nào nhận nổi cái quỳ lại của mẫu thân, nước mắt lưng tròng nói:
Hai mẹ con ôm nhau khóc nấc lên.
PHượng Nhược Nam rúc trong lồng ngực mẫu thân nghẹn ngào.
Bành Ngọc Lan vỗ vỗ lưng nữ nhi, đảm bảo:
Sáng sớm hôm sau, Ngưu Hữu Đạo vẫn đang khoanh chân ngồi tĩnh tọa trong phòng, Viên Cương gõ cửa vào, đến bên cạnh nhắc nhở:
Ngưu Hữu Đạo chậm rãi thu công, thở ra một hơi, mở hai mắt. Đương nhiên hắn ta biết ba người kia là ai. Ngoài ba người Thương Triều Tông còn có thể là ai nữa.
Hắn ta đứng dậy đi ra ngoài, quả nhiên là ba người đó đang đứng dưới bậc thang, cùng tiến lại chắp tay chào:
Rõ ràng có vẻ kính trọng hơn không ít.
Ngưu Hữu Đạo chẳng để tâm. Mình chẳng cần mấy thứ mặt mũi này. Nhưng thấy Thương Triều Tông như con gấu trúc hắn ta phì cười, phỏng chừng đêm qua vị này không ngủ được đây. Cười xong, hắn ta đàng hoàng trịnh trọng chắp tay hỏi:
Thương Triều Tông cười nói:
Chúng ta đang muốn đi gặp Phượng Lăng Ba, mời Đạo gia đi cùng.
Chuyện này thôi, ta không đi. Các ngươi đi đi.
Ngưu Hữu Đạo hớn hở xua xua tay. Hắn ta hơi chột dạ, chuyện đi xem sắc mặt người ta vẫn để cho vị trước mặt này đi đi. Hắn ta thuận miệng hỏi:
Thương Triều TÔng bất đắc dĩ lắc đầu:
Y phất tay chỉ Lam Nhược Đình:
Nợ? Ngưu Hữu Đạo nhìn ba người.