Viên Phương đau khổ lắc đầu:
Ngưu Hữu Đạo cười ha hả. Hóa ra lão ta bị bọn Thương Triều Tông đang nghèo đói khát tiền cướp sạch rồi.
Viên Phương buồn bã khóc tang:
Ngưu Hữu Đạo cười nói:
Viên Phương ngạc nhiên ngẩng đầu hỏi:
Thật sao?
Ít nhất là cho ngươi đủ tiền để xây cái chùa lớn nhất thiên hạ!
Viên Phương chẳng tin lắm, quan trọng là không muốn bị cuốn vào thị phi gì, châm chước một lát mới yếu ớt đáp:
Ngưu Hữu Đạo cười lạnh:
Viên Phương lập tức đổi thái độ, quả đoán gật đầu:
Ngưu Hữu Đạo quay sang nói với Viên Cương bên cạnh:
Viên Cương lạnh tanh gật đầu, lạnh mắt liếc nhìn Viên Phương ngồi chếch đối diện.
Viên Phương giật giật vội vàng khoát tay:
Cứ thu con yêu tinh này lại sau này chậm rãi nghiên cứu, Ngưu Hữu Đạo hài lòng hỏi:
Viên Phương bắt tay thành hình chữ thập:
Ngưu Hữu Đạo tức giận:
Vẫn tự coi mình là người à. Viên Phương là ngươi sao? Hỏi tên thật của ngươi!
Không có tên. Trước đây trong chùa chỉ tọi ta là Tiểu Kim!
Tiểu Kim?
Ngưu Hữu Đạo nhìn một hồi rồi chỉ chỉ Viên Cương:
Viên Phương nhìn sang Viên Cương, kinh ngạc hỏi:
Bộ dạng như muốn nói ngươi giấu tốt thật đấy!
Ngưu Hữu Đạo suýt không nhịn được cười.
Viên Cương lại nhìn ra được “lòng trung thành” từ vẻ mặt của gã gấu tinh này, chính là thứ trung thành mà ai cũng thích đó, rất muốn đấm một cái lên đó, chỉ nhàn nhạt hỏi:
Có biết gấu thường chết thế nào không?
A.
Viên Phương vừa sợ vừa khó hiểu, cẩn thận hỏi:
Viên Cương hất cằm sang Ngưu Hữu Đạo, chép miệng:
Hắn ta là trâu!
Trâu...
Viên Phương hơi sửng sốt, trợn trừng hai mắt kinh hãi hô lên:
Ngưu Hữu Đạo cười khà khà, xoay người chắp tay rồi rời đi.
Mặc kệ Viên Phương. Viên Cương đi ra ngoài đuổi theo Ngưu Hữu Đạo hỏi:
Kiếp trước Đạo gia cũng không thiếu huynh đệ thủ hạ, vì coi trọng người ta rồi thu nhận cũng là chuyện thường xảy ra, đây không phải lần đầu Viên Cương chứng kiến
Viên Cương kinh ngạc hỏi:
Ngưu Hữu Đạo cười khẽ, đáp:
Viên Cương nghe vậy trầm ngâm đăm chiêu, đột nhiên quay lại bỏ đi, va vào Viên Phương vừa từ trong phòng đi ra, không nói nửa lời, gió chân đạp cho một cái.
Rầm! Viên Phương vừa trúng một cước bay ngược trở lại.
Viên Cương vọt vào, tay đấm chân đá, đầu gối cùi chỏ cùng kết hợp, đánh như phát điên.
Trong phòng, Viên Phương kêu rên liên hồi xin tha không ngừng.
Lãi lâu sau tiếng kêu thảm thiết mới dừng lại, Viên Cương vẫn lạnh tanh đi ra, không thèm liếc nhìn thân vệ đang kinh ngạc gần đó, kéo kéo lại quần áo, bước nhanh bỏ đi.
Lát sau, Viên Phương mặt mũi sưng phù quật mái mũi đau méo miệng tập tễnh đi ra. Gã không hiểu sao tự nhiên lại bị đánh, một câu giải thích cũng không cho…
Trong phủ Thái thú, Phượng Lăng Ba chắp tay lẳng lặng đứng ngước nhìn ánh trăng bàng bạc giữa màn đêm tĩnh vắng, có vẻ thất vọng. Nghĩ đến nữ nhi, gả nàng đi như vậy, lão cũng lo lắng, phức tạp.
Bành Ngọc Lan nhẹ nhàng đi tới, phủ áo choàng lên vai lão.