Nguồn:
read.st
Sau khi Âm Liễu rời khỏi tế đàn, liền bay thẳng về cung điện của mình, Tiết Lăng Vân cùng Lăng Nhược Vũ bám sát ở phía sau.
Tu vi của Tiết Lăng Vân kém hơn Âm Liễu rất nhiều, may mà có Lăng Nhược Vũ trợ giúp, hai người mới có thể bám theo ở phía sau.
Một lúc sau, Âm Liễu đã về tới cung điện của mình, hắn tìm khắp xung quanh nhưng vẫn không tìm được đệ đệ Âm Đồng của mình, điều này khiến cho Âm Liễu rất buồn bực, Âm Đồng bình thường rất ít khi rời khỏi nơi này, hôm này vì sao lại chạy đi ra.
Đúng vào lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.
Tiết Lăng Vân cùng Lăng Nhược Vũ bày lại trò cũ, Lăng Nhược Vũ đến hấp dẫn chú ý của Âm Liễu, Tiết Lăng Vân thì ở phía sau đánh lén.
Phản ứng của Âm Liễu giống hệt Âm Đồng, hắn kinh ngạc hỏi.
Lăng Nhược Vũ mỉm cười nói.
Âm Liễu hơi sững sờ rồi la lớn lên:
Hắn vừa nói ra khỏi miệng thì cảm thấy không ổn, lập tức cười ha ha nói:
Lăng Nhược Vũ gật đầu nói:
Âm Liễu chăm chú lắng nghe từng lời của Lăng Nhược Vũ, Tiết Lăng Vân lúc này đã xuất hiện sau lưng của Âm Liễu, tất cả đều giống như lúc trước, Tiết Lăng Vân hung hăng đánh vào lưng của Âm Liễu.
Âm Liễu lập tức quay người lại, chuẩn bị tấn công người vừa đánh lén mình là Tiết Lăng Vân thì phía sau đột nhiên truyền đến công kích của Lăng Nhược Vũ.
Bản thân Lăng Nhược Vũ có tu vi Phân Thần hậu kỳ, so với Âm Liễu bây giờ cao hơn rất nhiều. Lần trước Âm Liễu cùng Âm Đồng thi triển bí thuật Liên Thể Quỷ Thuật, tu vi đã hạ xuống Phân Thần sơ kỳ.
Phân Thần sơ kỳ cùng Phân Thần hậu kỳ có khác biệt rất lớn, hơn nữa Lăng Nhược Vũ còn đánh lén ở phía sau, phi kiếm, phù chú, Âm Lôi tất cả đều dùng, trong nháy mắt nàng đã chế ngự Âm Liễu.
Tiết Lăng Vân cau mày nói.
Lúc này Lăng Nhược Vũ đã phong ấn hoàn toàn thần thức của Âm Liễu, hai ngươi không sợ hắn có thể nghe được lời nói của mình.
Tiết Lăng Vân rất sợ Âm Liễu không chịu hợp tác, hắn bây giờ không có thủ đoạn nào để đối phó với Âm Liễu, chỉ có một số pháp thuật tà đạo có thể dùng nhưng phải thông qua Khô Cốt Thần Trượng mới có thể thi triển, mà Khô Cốt Thần Trượng lại quá tà môn, hắn dám dùng lần nữa.
Lăng Nhược Vũ cười khẽ một tiếng, nói:
Lăng Nhược Vũ lập tức thể hiện thủ đoạn của mình, nàng lấy từ trong người ra một bình sứ nhỏ, từ trong bình sứ đó đổ ra một giọt nước thuốc màu xanh lá nhỏ vào trên người của Âm Liễu.
Nước thuốc này được luyện chế từ bí thuật của Âm Dương Tông, đừng nhìn bình sứ rất nhỏ mà lầm, nước thuốc trong đó là do Lăng Nhược Vũ phải mất ba mươi năm mới luyện chế ra được.
Thân thể, chân nguyên, thần thức của Âm Liễu đều bị Lăng Nhược Vũ phong ấn lại, giọt nước thuốc màu xanh lá đó nhỏ lên trên trán của Âm Liễu, sắc mặt của Âm Liễu liền chuyển từ trắng sang đỏ, đôi mắt của hắn đang dần dần mất đi ánh sáng. (dần dần chuyển sang màu trắng hoàn toàn)
Lăng Nhược Vũ đứng đối diện với Âm Liễu, từ trong đôi mắt của Lăng Nhược Vũ bắn ra hai đạo ánh sáng, miệng của nàng lẩm bẩm liên tục một chuỗi chú ngữ kỳ quái.
Hai mắt của Âm Liễu đang mất dần ánh sáng, nhưng sau khi nghe được chú ngữ của Lăng Nhược Vũ thì lại dần dần khôi phục, hai mắt của hắn nhìn chằm chú vào hai mắt của Lăng Nhược Vũ, không có cách nào có thể di dời đi nơi khác.
Hai mắt của Lăng Nhược Vũ càng lúc càng sáng, chỉ nghe nàng nói với thanh âm đầy mê hoặc:
Trong đầu của Âm Liễu bây giờ chỉ còn một mảnh hỗn loạn, hắn cảm thấy chủ nhân của giọng nói này thật thân thiết, thật thoải mái, âm thanh của người này giống như một đạo ánh sáng đang hấp dẫn hắn, hắn lập tức nói:
Lăng Nhược Vũ vui mừng, ánh mắt của nàng càng thêm sáng ngời, nói:
Âm Liễu ngơ ngác nói:
Lăng Nhược Vũ cùng Tiết Lăng Vân đều kinh hỉ, Lăng Nhược Vũ lúc này cũng có chút hồ đồ, vì sao Âm Liễu dễ bị khống chế như vậy.
Nàng không biết rằng, Âm Liễu ở trước mặt Thập Đại Âm Thần cả nữa ngày, tâm thần vốn bị uy áp của Thập Đại Âm Thần chấn nhiếp, lại cộng thêm bí thuật Lăng Nhược Vũ nên lập tức bị bí thuật của nàng khống chế.
Lăng Nhược Vũ vui sướng trong lòng, nhưng ánh mắt vẫn chằm chằm vào mắt của Âm Liễu, nàng nhớ tới mấy sự kiện trong tối nay, Lăng Nhược Vũ lại hỏi:
Trên mặt của Âm Liễu vốn dĩ đang ngu ngơ đột nhiên thanh tỉnh lại một chút, Lăng Nhược Vũ nhíu mày, tay phải đánh ra một thủ ấn, nhẹ nhàng vung về phía Âm Liễu, một đạo bạch quang hiện lên, nét thanh tỉnh trên mặt của Âm Liễu liền biến mất, hắn ngu ngơ nói:
Lăng Nhược Vũ nhíu mày, lại hỏi:
Âm Liễu ngơ ngác nói:
Lăng Nhược Vũ vẫn hỏi không ra được tin tức gì quan trọng nữa, Tiết Lăng Vân bên cạnh đó đột nhiên nói:
Lăng Nhược Vũ khẽ gật đầu một cái, hướng phía Âm Liễu hỏi:
Âm Liễu há to miệng, định nói cái gì thì đột nhiên trên mặt lộ ra vẻ dãy dụa.
Lăng Nhược Vũ cả kinh, nàng lại lấy ra bình sứ lúc trước đổ ra một giọt nước thuốc màu xanh lá nhỏ vào trán của Âm Liễu, giọt nước thuốc đó liền thấm vào trong trán của hắn.
Mặt của Âm Liễu càng ngày càng đỏ, ánh mắt của hắn càng lúc càng đục, ngơ ngác nói:
Tiết Lăng Vân cùng Lăng Nhược Vũ cẩn thận lắng nghe, tiếng nói của Âm Liễu càng lúc càng nhỏ rồi đột nhiên im lặng, Tiết Lăng Vân giật mình nhìn qua Âm Liễu, chỉ thấy hắn bây giờ cứ cười ngu ngơ liên tục, cổ họng của hắn cứ ngọ ngoậy nhưng không phát ra bất kỳ âm thanh nào nữa.
Lăng Nhược Vũ thở dài, nói:
------oOo------