Nguồn:
read.st
Tiết Lăng Vân giơ tay cầm lấy Khô Cốt Thần Trượng, kỳ quái là hắn không hề gặp phải bấy kỳ nguy hiểm gì, cứ như vậy cầm lấy Khô Cốt Thần Trượng. Bất quá một lúc sau, một cổ năng lượng băng hàn xông vào trong cơ thể của hắn, thân thể của hắn tun lên, Nguyên Anh trong đan điền của hắn cũng bị cổ năng lượng băng hàn đó kích thích, Nguyên Anh của hắn tỏa ra ánh quang bảy màu, ánh sáng bảy màu đó vậy mà có thể ngăn cản cổ năng lượng băng hàn kia.
Tống Ngọc Dao cùng Lý Ngọc Chân khẩn trương nhìn chằm chằm vào hắn, nhìn thấy Tiết Lăng Vân đứng ngây ở đó, Tống Ngọc Dao lo lắng hỏi:
Lý Ngọc Chân cũng rất lo lắng, hai nàng lập tức bay đến bê cạnh hắn chuẩn bị đánh bay Khô Cốt Thần Trượng trong tay của hắn đi.
Tiết Lăng Vân ngay lúc đó liền tỉnh lại, nhẹ nhàng cười nói:
Hai nàng lúc này mới yên lòng, các nàng đứng bên cạnh bảo vệ hắn, sau nửa canh giờ Tiết Lăng Vân thở dài một hơi nói:
Hai nàng nghe xong liền cực kỳ vui mừng, Tống Ngọc Dao nói:
Tiết Lăng Vân gật đầu, nói:
Ba người bọn họ lập tức đánh về phía tế đàn, Tiết Lăng Vân vung lên Khô Cốt Thần Trượng, một đạo quỷ khí cực kỳ khủng bố phóng ra, trong lòng ba người đều rùng mình, không ngờ cây Khô Cốt Thần Trượng này lợi hại như vậy, xem ra nó cũng không yếu hơn Trường Sinh Kiếm.
Tiết Lăng Vân niệm lên mấy câu chú ngữ, Khô Cốt Thần Trượng liền bay lên, phóng thẳng đến phía dưới tế đàn, phía dưới đột nhiên xuất hiện mấy Quỷ Ảnh, những Quỷ Ảnh đó đều biến thành lục quang rồi bị Khô Cốt Thần Trượng hấp thu, sau đó Khô Cốt Thần Trượng lại quay trở lại trong tay của Tiết Lăng Vân.
Tiết Lăng Vân nhìn Khô Cốt Thần Trượng trong tay, nói:
Hai nàng cũng từng nghe nói về truyền thuyết về Khô Cốt Thần Trượng, Tống Ngọc Dao nói:
Thật ra, bên trong Khô Cốt Thần Trượng còn ghi lại rất nhiều phương pháp sử dung Khô Cốt Thần Trượng cùng rất nhiều pháp thuật của Vạn Quỷ Tông, Tiết Lăng Vân chỉ nhìn qua một lần, hắn không có thời gian cẩn thân thể ngộ chúng.
Giờ phút này đã không còn nguy hiểm gì, ba người đều mừng rỡ. Đột nhiên Tiết Lăng Vân ôm lấy Tống Ngọc Dao, hôn lên cái miệng nhỏ của nàng, Tống Ngọc Dao phản kháng phản kháng. Nửa phút sau, Tiết Lăng Vân thả Tống Ngọc Dao ra, nhìn về phía Lý Ngọc Chân đang ở bên cạnh, Lý Ngọc Chân nhìn thấy ánh mắt của hắn lập tức cúi đầu xuống, Tiết Lăng Vân biết nàng đang rất ngượng ngùng, lập tức ôm lấy nàng, từ từ hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của nàng.
Lúc trước hắn đã hôn Lý Ngọc Chân một lần rồi, bất quá lúc đó hắn tưởng nàng là Tống Ngọc Dao, đối với Tiết Lăng Vân thì đây mới là lần đầu tiên hắn nhấm nháp tư vị của nàng.
Từ từ hôn lên miệng nàng, tách hai hàng răng của nàng ra, tiến vào bên trong quân lấy cái lưỡi thơm tho của nàng. Mặt của Lý Ngọc Chân đỏ bừng lên, nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, tùy ý Tiết Lăng Vân hôn mình.
Rất lâu sau, Tiết Lăng Vân thả Lý Ngọc Chân ra, thoáng nhìn qua Tống Ngọc Dao, lại nhìn một chút Lý Ngọc Chân, trong lòng cực kỳ vui vẻ, cười nói:
Tống Ngọc Dao bây giờ đã hoàn toàn tiếp nhận Lý Ngọc Chân, nàng chỉ cười nhạt một tiếng, Lý Ngọc Chân thì vô cùng ngượng ngùng. Đột nhiên Tiết Lăng Vân ghé vào tai Lý Ngọc Chân nói nhỏ:
Lý Ngọc Chân mặt nóng lên, những lời cợt nhã thế này nàng chưa từng được nghe, trong lòng vô cùng ngượng ngùng cùng chờ mong. Tống Ngọc Dao ở bên cạnh đương nhiên cũng nghe được những lời đó, nàng đẩy Tiết Lăng Vân ra, kéo Lý Ngọc Chân đến gần mình, cười nói:
Nói xong thì Tống Ngọc Dao cũng cười khanh khách lên, Lý Ngọc Chân càng ngượng ngùng hơn.
Khẻ thở dài một hơi, Tống Ngọc Dao đối với Tiết Lăng Vân nói:
Tiết Lăng Vân trịnh trọng gật đầu, một tay nắm chặt tay của Tống Ngọc Dao, tay còn lại thì lôi kéo Lý Ngọc Chân, hắn nói:
Tròng của hai nàng đều cảm thấy hạnh phúc, hai nàng đều rúc vào trong ngực của hắn.
Ba người cùng nhau bay xuống đáy tế đàn.
Bay khoảng hai canh giờ, phía trước bắt đầu xuất hiện ánh sáng, trong lòng ba người liền vui vẻ lên, bay nhanh về phía trước, trong chốc lát lại lần nửa nhìn thấy cửa động.
Lý Ngọc Chân kinh ngạc nói.
Cửa động này đúng là không phải cửa động mà họ đã đi vào, hiện tại cửa động này nằm ở giữa vách núi, phía dưới là một sơn cốc rất sâu, trong sơn cốc tràn ngập sương mù.
Ba người bay về phía trước, bay được nửa ngày thì phát hiện ký hiệu do môn phái khác để lại, đó là ký hiệu của Thục Sơn phái, Tiết Lăng Vân nói:
Hai nàng cùng không làm trái ý nguyện của hắn, ba người lập tức đi xung quanh tìm kiếm tung tích của Thục Sơn phái.
Khoảng nửa canh giờ sau bọn họ nhìn thấy phía trước xuất hiện một đạo kiếm quang, Ngự Kiếm Thật của Thục Sơn phái nổ danh thiên hạ, Ngự Kiếm Thuật của họ chính đệ nhất kiếm thuật của tu chân giới, Nhìn về phía kiếm quang nhiều màu rực rở kia, Tiết Lăng Vân nói:
Quả nhiên, phía trước có mấy người mặc trên mình quần áo của Thục Sơn phái, bọn họ đang đánh nhau với mấy người mặc áo đen, ba người Tiết Lăng Vân lập tức vọt tới, cả ba đều thi triển ra đạo pháp, kiếm thuật, chốc lát sau đã đem mấy người mặc áo đen đó giết chết. Mấy người của Thục Sơn phái thông qua đạo nên cũng nhận ra ba người bọn họ là đệ tử của Trường Sinh Môn, hai bên lập tức chào hỏi nhau.
Đứng đầu đoàn người Thục Sơn phái là một cô gái mặc áo tím, cô gái đó đi lên phía trước, nói:
Cô gái đó vừa nói chuyện vừa quan sát ba người Tiết Lăng Vân, khi nàng nhìn thấy Tống Ngọc Dao cùng Lý Ngọc Chân thì thầm kinh hô "bọn họ thật xinh đẹp, không ngờ trên đời lại có nữ nhân xinh đẹp như vậy!"
Khi nàng nhìn thấy gương mặt của Tiết Lăng Vân thì thân thể của nàng chợt run lên, tướng mạo của Tiết Lăng Vân rất giống một người mà nàng biết!
------oOo------