Nguồn:
read.st
Đột nhiên Tống Ngọc Dao cười ha ha lên, nói:
Lý Ngọc Chân trầm mặt một lúc, rốt cục nói:
Nàng đối với chuyện này chần chừ rất lâu, hiện tại đã chịu nhìn thẳng vào nội tâm của chính mình, tuy chuyện này là loạn luân, nhưng đối mặt với nữ nhân chính thức của Tiết Lăng Vân, Lý Ngọc Chân vẫn mở miệng thừa nhận.
Tống Ngọc Dao cũng trầm mặt, tuy nàng đã đoán được đáp án nhưng khi nghe được Lý Ngọc Chân thừa nhận nàng vẫn có chút kinh ngạc lẫn khó hiểu.
Sư muội cùng Lăng Vân rất ít khi tiếp xúc với nhau, chỉ duy nhất một lần là lúc hai người mất tích mà thôi, nhưng chỉ có mấy ngày ngắn ngủi như vậy, hai người đã xảy ra chuyện gì, vì sao lại phát sinh tình cảm với Lý Ngọc Chân. Mà Lăng Vân hình như cũng có chút khác thường đối với sư muội, hắn hình như đang trốn tránh chuyện gì đó, chẳng lẽ trong lòng của Lăng Vân cũng có bòng hình của sư muội.
Trong sơn động, bầu không khí lúc này có chút áp lực, Tống Ngọc Dao đang suy nghĩ, trong lòng nàng đang đấu tranh, lại nghĩ tới Tiết Lăng Vân hình như cũng thích Lý Ngọc Chân, trong lòng nàng liền chua xót, lại nghĩ đến bộ dáng buồn khổ của sư muội vì yêu thích Tiết Lăng Vân, nàng cảm thấy sư muội của mình rất là đáng thương...
Qua rất lâu sau, Tống Ngọc Dao đột nhiên thở dài, thấp giọng nói:
Dừng lại một chút, Tống Ngọc Dao ấp úng nói:
Lý Ngọc Chân nghe xong lời nói của Tống Ngọc Dao thì sững sờ ra, một lát sau nàng hình như đã hiểu được cái gì đó, không thể tin được nói:
Tống Ngọc Dao yếu ớt gật đầu, nàng không nói gì nữa, nhắm hai mắt lại yên lặng ngồi dưới đất. Nội tâm của Lý Ngọc Chân bây giờ rất mơ màng, nàng vừa mừng rỡ vừa hổ thẹn.
Tiết Lăng Vân đang tập trung tinh thần luyện hóa dược lực của Thanh Nguyên Đan, Thanh Nguyên Đan vừa vào miệng hắn liền hóa thành một dòng nước chảy xuống cổ họng của hắn, từ từ rót vào mọi nơi trên thân thể hắn, làm dịu kinh mạch trong thân thể hắn.
Một canh giờ trôi qua, trong kinh mạch của hắn đột nhiên xuất hiện rất nhiều quang điểm màu xanh da trời, nhưng quang điểm này đang di chuyển về phía đan điền, gắt gao bám vào Kim Đan trong đan điền hắn.
Trong lòng của Tiết Lăng Vân rất vui mừng, nhanh chong vận chuyển Trường Sinh Kinh tâm pháp, thiên địa linh khí xung quanh cùng năng lượng của Cửu Âm Tuyệt Mạch, Xích Dương Thảo đều bị kích phát, những linh khí cũng năng lượng đó dũng mãnh chảy vào trong Kim Đan, bên ngoài của Kim Đan bắt đầu xuất hiện nhiều vết nứt.
Đan toái thành anh, đây chính là thủ đoạn cần thiết khi ngưng kết Nguyên Anh. Cảm giác được sự biến hóa của Kim Đan, Tiết Lăng Vân nội cục kỳ vui vẻ, vội vàng thu liễm tâm thần, tiếp tục vận chuyển tâm pháp.
Không biết qua bao lâu, Kim Đan cuối cùng đã hoàn toàn vỡ vụn, năng lương trong Kim Đan lần nữa chảy đến khắp nơi trong thân thể hắn, trên người của Tiết Lăng Vân đột nhiên tỏa ra một đạo bạch quang mãnh liệt.
Tống Ngọc Dao cùng Lý Ngọc Chân đang ở bên cạnh nhìn thấy biến hóa của Tiết Lăng Vân, Tống Ngọc Dao nghiêm mặt nói:
Lý Ngọc Chân ngơ ngác nhìn tình cảnh trước mắt, thở dài nói:
Tiết Lăng Vân không thể nghe được đối thoại giữa hai ngươi, hắn không ngừng vận chuyển tâm pháp, lại qua một canh giờ, bên trong đan điền của hắn đã mơ hồ xuất hiện một bóng người, bóng người đó không ngừng phun ra nuốt vào linh khí cùng chân nguyên trong đan điền.
Một canh giờ nữa trôi qua, bóng người đó dần dần rõ ràng hơn, gương mặt của nó giống y hệt Tiết Lăng Vân, trên người của nó mặt một đạo bào màu lam nhạt, khoanh chân ngôi lơ lửng trên không, giống như Tiết Lăng Vân biến nhỏ lại vậy.
Hắc Huyền Đỉnh vốn dĩ đang ở mi tâm của hắn đột nhiên hiện ra, xuất hiện trên đỉnh đầu Nguyên Anh của hắn, Hắc Huyền Đỉnh tỏa ra ánh sánh bảy màu bao phủ lấy toàn bộ Nguyên Anh của Tiết Lăng Vân, Nguyên Anh của hắn cũng chầm chậm hấp thu những ánh sáng bảy màu đó.
Hắc Huyền Đỉnh cuối cùng cũng ngừng lại, Nguyên Anh của Tiết Lăng Vân nhẹ nhàng mở mắt ra, nhìn Hắc Huyền Đỉnh trên đầu của nó, giờ phút này hắn đối với Hắc Huyền Đỉnh có một loại cảm giác huyết mạnh tương liên, Nguyên Anh của hắn phân ra một tia thần thức bay vào bên trong Hắc Huyền Đỉnh.
Vừa mới tiến bên trong Hắc Huyền Đỉnh, Tiết Lăng Vân cảm thấy có chút không đúng, nới này khắp nơi đều là hỏa diễm hừng hừng bốc cháy, thần trí của hắn đột nhiên cảm thấy cực ký đau đớn, đúng vào lúc đó, một đạo ánh sáng bảy màu bắn tới, lúc này đạo thần trí của hắn mới không bị gì nữa.
Tiết Lăng Vân tự nói.
Thần thức của hắn ở bên trong Hắc Huyền Đỉnh bay qua bay lại rất lâu, nhưng vẫn không phát hiện được cái gì cả, diện tích bên trong Hắc Huyền Đỉnh rất lớn, không hề có biên giới, khắp nơi đều là hỏa diễm, thần thức của hắn bay rất lâu sau đó cuối cùng cũng phát hiện một tòa cung điện.
Cung điện bị hỏa diễm chiếu sáng, diện tích rất lớn, Tiết Lăng Vân tìm thấy cửa chính liền vọt vào trong. Trong cung điện không có hỏa diễm, khắp nới đều là một màng đen tối, làm cho người khác cảm thấy rất áp lực, khủng hoảng.
Cung điện diện tích khoảng vài trăm dặm, cao trăm mét, cực kỳ rộng rãi, phi thường khổng lồ, ở trên vách tường có đủ loại đồ án, trên đồ án có người, tiên, yêu, giống như đang quyết chiến với nhau...
Rất lâu sau, thần thức của hắn rời khỏi Hắc Huyền Đỉnh, hắn thử không chế Hắc Huyền Đỉnh nhưng vẫn như trước không thể nào khống chế được, trong lòng hắn có một chút thất vọng. Bất quá thần thức của hắn bây giờ có thể đi vào trong Hắc Huyền Đỉnh rồi, đây là một phát hiện to lớn ah.
Tiết Lăng Vân lần nữa mở mắt ra, nhìn thấy có ai cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, một là của sư phụ mình - Tống Ngọc Dao, một là của sư thúc minh - Lý Ngọc Chân, ánh mắt của hai người đều mang theo vẻ ân cần cùng nồng đậm... tình ý.
Tiết Lăng Vân cười nói.
Tống Ngọc Dao gật đầu, cười nói:
Tiết Lăng Vân cười ha ha nói:
Tống Ngọc Dao cung Lý Ngọc Chân đều cảm thấy tò mò, Tống Ngọc Dao nói:
Tiết Lăng Vân đem bên trong Hắc Huyền Đỉnh nói cho hai người nghe, nói:
Bất kể nói thế nào thì Tiết Lăng Vân bây giờ đã là Nguyên Anh Kỳ rồi, tại tu chân giời thì Nguyên Anh Kỳ đã xem như là một cao thủ, hai nữ đều cao hứng cho Tiết Lăng Vân, bọn hắn cũng không vội vã ròi đi, mà đang ở trong đường rẽ này tìm tòi một chút, Tống Ngọc Dao cùng Lý Ngọc Chân đem một ít đạo thuật mà Nguyên Anh Kỳ có thể dùng truyền lại cho Tiết Lăng Vân,ba người lúc này mới rời đi.
Bọn hắn vẫn đang tim kiếm đường ra, Tiết Lăng Vân cảm thấy Tống Ngọc Dao cùng Lý Ngọc Chân quan hệ hình như rất thân thiết, các nàng ở sau lưng hắn xì xào bàn tán, không biết đang nói đến chuyện gì.
------oOo------