Nguồn:
read.st
Tống Ngọc Dao lo lắng hỏi.
Tiết Lăng Vân không hiểu gì ngẩng đầu lên, sau đó có chút hoảng sợ nói:
Tống Ngọc Dao nhẹ nhàng gật đầu, trên mặt đầy vẻ lo lắng, nói:
Tiết Lăng Vân nhíu mày, một lúc sau mới nói:
Ta vừa rồi đem một đạo thần thức đưa vào trong Tiểu Đỉnh, ai ngờ bên trong Tiểu Đỉnh có một cổ hấp lực cực lớn, mạnh mẻ hút tất cả thần thức của ta vào bên trong Tiểu Đỉnh, sau đó ta nghe được một tiếng cười điên cuồng rồi lập tức mất đi ý thức không biết gì nữa.
A..a..a..a...!
Tiết Lăng Vân la lên.
Hắn đang nhớ lại những chuyện vừa rồi đột nhiên trong đầu truyền đến một trận đau đớn kịch liệt khiến hắn nhịn không được hét thảm một tiếng, Tống Ngọc Dao bên cạnh hắn lại càng thêm hoảng sợ, vội vã đỡ lấy thân thể của hắn.
Tống Ngọc Dao lo lắng hỏi.
Thời gian trôi qua nửa nén hương, Tiết Lăng Vân cuối cùng cũng bình tĩnh lại, bất quá sắc mặt của hắn bây giờ vô cùng tái nhợt, miệng thở hổn hển, Tống Ngọc Dao thì ôm hắn thật chặc.
Tiết Lăng Vân miễn cưỡng nặn ra nụ cười nói mấy câu để an ủi Tống Ngọc Dao.
Tống Ngọc Dao nói.
Tống Ngọc Dao khuông mặt u sầu, tay nàng đang vuốt ve khuôn mặt Tiết Lăng Vân, hy vọng nam nhân của mình có thể nhanh chóng hồi phục.
Hai người thân thiết ôm nhau một lúc, Tiết Lăng Vân cảm giác tại mi tâm của mình truyền đến một cổ năng lượng cường đại cực kỳ tinh thuần, thân thể của hắn run lên, chuyện vừa rồi khiến hắn hao tổn rất nhiều chân nguyên vậy mà chớp mắt đã khôi phục toàn bộ.
Cái này...
Khuôn mặt của Tiết Lăng Vân vốn dĩ hết sức tái nhợt trong nháy mắt đã trở nên hồng hào tràn đầy sức sống, Tiết Lăng Vân ngồi thẳng dậy, hướng về Tống Ngọc Dao nói:
Tống Ngọc Dao tận lực suy nghĩ, qua một lúc lâu nàng cũng lắc đầu, nói:
Tống Ngọc Dao nói đến chuyện này, Tiết Lăng Vân liền nói:
Tống Ngọc Dao nhẹ nhàng gật đầu, ngoan ngoãn ở một bên giúp Tiết Lăng Vân hộ pháp, mà Tiết Lăng Vân thì nhắm lại hai mắt tập trung nhớ lại những kinh vắn kia, đem những kinh văn đột nhiên xuất hiện này sắp xếp lại một chút.
Qua một lúc lâu, Tiết Lăng Vân rốt cục mở mở mắt, hắn hướng Tống Ngọc Dao nói:
Lăng Vân nhẹ gật đầu, nàng vẫn lo cho thân thể của Tiết Lăng Vân, gắt gao ôm lấy Tiết Lăng Vân, sợ nam nhân của mình lại phát sinh chuyện gì nữa.
Ba ngày sau, Tiên Đạo Đại Hội kết thúc, mọi người Trường Sinh Môn quay trở về Trường Sinh Sơn, lần này trưởng lão của Côn Luân phái Lý Phá Trần đặc biệt đến đưa tiễn bọn hắn, kỳ thật mục đích của hắn chỉ là muốn gặp mặt Tống Ngọc Dao một lần.
Có Tiết Lăng Vân bên cạnh, Tống Ngọc Dao càng không cho Lý Phá Trần chút mặt mũi nào, nàng coi như hắn vốn không hề tồn tại, căn bản không để ý tới Lý Phá Trần.
Tiết Lăng Vân cũng cảm giác được, tên Lý Phá Trần này đối với sư phụ có tâm tư, trong lòng liền bực bội. Tống Ngọc Dao xoay đầu lại, đối với Tiết Lăng Vân mỉm cười, Tiết Lăng Vân lúc này mới thoải mái hơn.
Một đoàn người hướng về phía Trường Sinh Sơn bay đi. Lâm Phượng Vũ, Triệu Chí Bình mấy người đệ tử đời thứ ba chẳng thèm nhìn ngó tới Tiết Lăng Vân, Tiết Lăng Vân cũng không muốn cùng bọn họ tiếp xúc, một mực im lặng không nói.
Đến xế chiều cuối cùng cũng về tới Trường Sinh Sơn, Tiết Lăng Vân cùng Tống Ngọc Dao quay trở về Ngọc Trúc Phong, trở lại bên trong trúc lâm, đây mới là nhà của bọ họ.
Tại Tiên Đạo Đại Hội, bọn họ thu hoạch tương đối khá, Tống Ngọc Dao mua được không ít trân quý dược liệu, lại tìm được mấy loại dùng để luyện chế Thanh Nguyên Đan, Thanh Nguyên Đan đối tu chân giả Phân Thần kỳ trở xuống tu vi đều có công dụng rất lớn, có lợi ích lớn nhất là người sắp ngưng kết Nguyên Anh.
Tiết Lăng Vân thì nhận được một cái Hắc Huyền Đỉnh, bây giờ nó đang ở trong cơ thể Tiết Lăng Vân, không biết có thương tổn lấy cơ thể Tiết Lăng Vân hay không. Mặt khác hắn cũng đạt được một bộ tu chân bí kíp, bộ tu chân bí kíp này hắn lấy được bên trong Hắc Huyền Đỉnh.
Tiết Lăng Vân đem xuất hiện trong đầu hắn bộ tu chân bí kíp cẩn thận đọc cho Tống Ngọc Dao nghe.
(*Đoạn này khó dịch quá mà thấy nó cũng chả quan trọng nên ta để nguyên hán việt, lão nào dịch được đoạn này thì nói ta biết để ta sửa lại nhá.)
Trên mặt Tống Ngọc Dao biến ảo không ngừng, chờ Tiết Lăng Vân đem toàn bộ đọc cho nàng nghe xong, Tống Ngọc Dao trầm mặc rất lâu, đến lúc Tiết Lăng Vân đều kiên nhẫn không được nữa, Tống Ngọc Dao mới mở miệng nói:
Tiết Lăng Vân hỏi:
Tống Ngọc Dao cười khổ nói:
(**Đạo là đạo, cũng không phải đạo)
Tống Ngọc Dao nói tiếp.
Tiết Lăng Vân cái hiểu cái không, Tống Ngọc Dao lại nói:
Tiết Lăng Vân gật đầu, Tống Ngọc Dao nói tiếp:
Hai người lập tức bắt đầu nghiên cứu một bộ phận của "Thiên Thư". Một tháng trôi qua, tuy rằng pháp lực không có gia tăng bao nhiêu, như Tiết Lăng Vân cảm giác mình đối với Trường Sinh Kinh tu luyện có thêm rất nhiều... thể ngộ, thu hoạch của Tống Ngọc Dao cũng rất lớn.
Cứ như thế, thời gian lại trôi qua nửa năm, thầy trò hai người một bên nghiên cứu "Thiên Thư", một bên cố gắng tu luyện, trải qua cuộc sống ấm áp và yên bình. Tiết Lăng Vân vẫn dừng ở cảnh giới Kim Đan hậu kỳ tu vi, Tống Ngọc Dao vẫn là Phân Thần sơ kỳ tu vi, bất quá cảnh giới của hai người so nửa năm trước tăng lên rất nhiều.
Hôm nay, Tống Ngọc Dao rốt cục đi ra ngoài trúc lâm, hướng phòng nghị sự trên Phiêu Miễu Phong bay đi, sau khi trở về liền thông báo cho Tiết Lăng Vân một tin tức.
Tống Ngọc Dao nói.
------oOo------