Nguồn:
read.st
Phái Kiếm Cương.
Ở tầng thứ năm của đại điện nghị sự.
Đại điện nghị sự tầng thứ năm là nơi để các trưởng lão cương anh thảo luận. Ngoại trừ mấy việc lớn quan trọng của phái ra, các việc nhỏ của phái đều do các vị trưởng lão tầng thứ năm quản lý. Nhưng hôm nay, Tông chủ phái Kiếm Cương, Ngự Kiếm, cùng với mười lăm vị trưởng lão. Tất cả đều tụ họp ở đây.
Hai mắt Ngự Kiếm lãnh đạm, hồn hậu, tiếng nói vang vọng trong đại điện nghị sự.
Trưởng lão áo tím ngồi xếp bằng ở vị trí thứ nhất, mở hai hai mắt, lấp lóe ánh sáng, thấp giọng nói.
Một lão nhân mặc áo đỏ ngồi ở sau cùng, thấp giọng nói.
Giọng nói Ngự Kiếm đinh tai nhức óc, hai mắt đầy sát khí.
Âm thanh già nua của lão nhân áo tím cất lên, vẻ mặt hồng hào không vẻ giận dữ, nhưng câu nói lại khiến cho người ta không thể trái ý.
Ngự Kiếm nhìn lão nhân, muốn nói lại thôi, chợt hai mắt sáng ngời, thấp giọng nói:
Lông mày lão nhân áo tím cau một cái, chậm rãi nói:
Trong mắt lão lấp lánh ánh sáng.
Tại tầng thứ tư của phái Kiếm Cương, ở một khu vực trống trải, trong đại viện, một gã mặc áo đen, vẻ mặt u ám, nhìn chăm chú về phía trước. Gã mặc áo đen trẻ tuổi này là Kiếm Thần. Sau khi luyện khí về, Kiếm Thần trở thành một con người hoàn toàn khác. Khuôn mặt vốn hiền lành, hớn hở đã biến mất, tác phong làm việc cũng trở nên u ám hơn khiến cho những đệ tử trước đây cũng không dám đến gần hắn. Mà Kiếm Thần cũng rất ít khi đi ra ngoài, mỗi ngày đều ngồi xếp bằng tu luyện, khuôn mặt u ám luôn luôn co giật.
Nguyên nhân là hành động ở Luyện Khí tông đã khiến cho bảy đại môn phái ở Trung Xu giới chế giễu, khi trở về không ít đệ tử cũng nhìn hắn lạ lẫm. Nhưng điều làm cho Kiếm Thần không chấp nhận được chính là ông nội lâu rồi không quan tâm đến hắn. Trước kia mọi người chú ý đến hắn, giờ dường như mọi người đang rời ra hẳn khiến cho tâm trạng Kiếm Thần rơi xuống đáy. Cả ngày hắn u ám ngồi ở đại viện, ngoài tu luyện ra thì chỉ còn ngồi ngớ ngấn ở đó, không biết đang suy nghĩ cái gì. Nhưng sát khí và vẻ thù hằn trong mắt hắn làm kẻ khác lạnh sống lưng.
Có tiếng già nua vang lên. Khuôn mặt âm u của Kiếm Thần đột nhiên thay đổi, hơi giật giật, mắt hơi run rẩy.
Kiếm Thần run run gọi, hai mắt run rẩy nhìn về phía lão nhân mặc áo đỏ.
Lão nhân Kiền Khôn Tử âu yếm vuốt ve Kiếm Thần, chậm rãi nói.
Kiếm Thần không trả lời, chỉ nhìn lão nhân.
Lão nhân ôn tồn nói.
Kiếm Thần biến sắc, trong mắt hắn cùng hiện lên sát khí và vẻ vui mừng.
Lão nhân nhìn vẻ mặt xúc động của Kiếm Thần, khe khẽ thở dài, nói:
Ừ, hắn giết Chân Cương của phái Cương Chân, khiến cho phái Cương Chân nối giận, phái cao thủ truy sát, phỏng chừng là chết rồi.
Đã chết? Đã chết là tốt rồi, đã chết là tốt rồi!
Vẻ mặt âm u của Kiếm Thần, tươi cười nói.
Lão nhân yêu chiều nói.
Kiếm Thần nắm chặt hai đấm, trầm thấp nói.
Lão nhân thở dài, trong mắt đầy vẻ mừng rỡ.
Nơi giao giới giữa Cương Châu và Ma Châu.
Cuối cùng gã đàn ông trung niên cũng khôi phục được quyền điều khiển cơ thể, sắc mặt y lãnh đạm. Trong lòng y vô cũng bất an. Thứ lực lượng vô hình lúc trước trói khiến cho y rất kiêng nể Lôi Cương. Y nghĩ, trên người tên tiểu tử này còn không ít chỗ mình nhìn không thấu.
Khuôn mặt Lôi Cương bình tĩnh, hắn rút hư kiếm ra, trong kinh mạch, cương khí sục sôi.
Gã đàn ông trung niên lạnh lùng nói.
Lôi Cương hừ một tiếng, hư kiếm trong tay động đậy, toàn thân bỗng nhiên bật lên, chém gã trung niên một kiếm.
Chiêu thức khai thiên thứ mười sáu.
Gã trung niên hừ một tiếng, toàn thân đầy cương khí, đề phòng, sắc mặt trang nghiêm. Y không hề xem thường Lôi Cương. Y đã bị ăn đòn của Lôi Cương, nếu mà còn xem thường hắn, thì gã trung niên chỉ là không biết lượng sức mình.
Mũi kiếm lớn bổ thẳng về phía gã trung niên, nhưng y không hề né tránh. Linh kiếm trong tay y chuyển động ầm ầm, một đạo kiếm có thể nói là kinh khủng hướng thẳng về phía Lôi Cương một kích.
Trong khe sâu vọng lại tiếng nổ, mãi mới hết. Đá vụn bắn lên phát ra tiếng gió xé liên tục.
Lôi Cương phun ra một ngụm máu, bay ngược trở ra, cường giả cương anh quả thật không phải là người mà cường giả cương thể có thể chống lại. Trong lòng Lôi Cương cuộn lên toan tính, vô cùng căm phẫn. Nhưng đối mặt với cường giả cương anh vẫn có tỷ lệ chiến thắng.
Lôi Cương ngã rơi xuống, trên ngực xuất hiện một vết thương. Vẻ mặt hắn tái nhợt. Nhưng gã trung niên vẫn không dừng tay, một cuộc công kích ác liệt không gì sánh được lan như vũ bão đánh về phía Lôi Cương, dáng điệu có vẻ rất muốn giết Lôi Cương.
Hai mắt Lôi Cương chăm chú, nhìn chằm chằm vào thanh kiếm tấn công tới giống như một tia chớp, hắn cố gắng nhịn cơn đau nhức. Đột nhiên toàn thân hắn loáng một cái tránh được đạo công kích. Khiến đằng sau một động lớn nổ tung. Cùng lúc, đồng tử của Lôi Cương co rụt lại, bởi nhiệt độ trong không gian nhanh chóng tăng trở lại. Linh kiếm trong tay gã trung niên phóng ra ánh sáng hừng hực.
Gã trung niên lạnh lùng nói.
Đồng tử Lôi Cương híp lại, mà mọi đường lui đều bị phá hỏng, hắn buộc lòng phải trừng lớn hai mắt nhìn về phía tấn công mình.
Lôi Cương thu lại hư kiếm, hơi thở hắn trở nên dồn dập.
Hô…
Hô…
Hơi thở nặng nề của Lôi Cương liên tục vang lên, hai mắt hắn nhìn chằm chằm vào mũi kiếm sắc bén công tới.
Chuyện chỉ xảy ra trong nháy mắt, nhưng với Lôi Cương nó lại vô cùng chậm chạp.
Ánh nhìn của Lôi Cương lỏng lẻo dần, hơi thở cũng trở nên đều đặn. Gã trung niên cười nhạt, mũi kiếm của y gần chém lên người Lôi Cương thì cũng là lúc mà Lôi Cương đột ngột chuyển động tấn công. Hư kiếm trong tay hắn sáng rực lên, biến hóa, khiến cho gã trung niên không thể nhìn rõ, y tránh đường tấn công của mũi kiếm về phía cổ của mình.
Cơ thể gã trung niên đột nhiên sững lại trên không trung, hai mắt y trừng trừng, tròn xoe. Gã trung niên sợ hãi, cúi đầu, nhìn cổ mình chảy máu.
Đó là suy nghĩ cuối cùng trong đầu gã trung niên. Rồi đầu và cơ thể y tách ra, rơi xuống mặt đất. Cương anh bằng nắm tay chui ra khỏi bụng y, nhanh chóng hóa thành một đạo tia sáng, bay lên khoảng không trên bầu trời, biến mất trong nháy mắt liền.
Trong hư không truyền đến tiếng kêu chói tai của gã trung niên.
Lôi Cương ngơ ngác nhìn, rồi ngã xuống chỗ gã trung niên. Trong lòng hắn khiếp sợ không kém gì gã trung niên, mình…vừa…Là chuyện gì xảy ra? Tại sao mình thấy hắn tấn công như thể rất chậm? Và lại, dường như mình nhập vào nước sâu. Toàn thân và sức lực cũng mạnh lên trong nháy mắt!
Mặc dù người tu luyện có thân thể không mạnh bằng Cương Tu giả nhưng tới cương anh kỳ cũng đã được thiên lôi rèn luyện. Mức độ thân thể của người đó chẳng hề kém so với Lôi Cương.
Hai mắt Lôi Cương sáng ngời, thấp giọng nói.
Bỗng nhiên, Lôi Cương nhìn lên bầu trời không một bóng người, thầm nghĩ khổng ổn, nếu phỏng đoán không sai, gã cương anh trung niên kia, thể xác đã chết, nhưng cương anh là bất diệt, gã trung niên ấy nhất định đòi lại thể xác. Lôi Cương nhắc nhở bản thân, lần sau giết cường giả cương anh ắt hắn phải hủy bỏ cương anh.
------oOo------