Nguồn:
read.st
Hề Bình đi trước dẫn đường, Trần Mộ tò mò nhìn khắp bốn phía xung quanh, trong thời gian hắn rời khỏi, Đông Vệ đã thay đổi rất lớn, nhiều chỗ đều là về sau mới được thành lập.
Cánh cửa bằng hợp kim khổng lồ mở ra, đường đi rõ ràng có phần dốc xuống.
Trần Mộ tò mò hỏi.
Hề Bình cười ha hả, giọng nói mang theo vài phần cảm khái:
Trần Mộ không biết nên nói gì, trong lòng tràn ngập ấm áp.
Đi được khoảng mười phút, độ sâu của nhà kho dưới lòng đất này khiến Trần Mộ thoáng giật mình.
Hề Bình đến trước cửa lớn của nhà kho, nhập mật mã. Cửa chính không một tiếng động mở rộng, Trần Mộ đi sát theo Hề Bình tiến vào. Vô số giá bằng sắt xếp hàng dọc, trên giá bày đủ loại chai lọ đếm không xuể khiến Trần Mộ ngây người tại chỗ.
o0o
Tại cửa Đông Vệ học phủ, A Phương Tác mang theo một đám người sốt ruột chờ đợi. Bên cạnh gã, một đệ tử khuất trong bóng tối khe khẽ nói nhỏ:
Hôm nay có ai tới vậy? Sao lại làm rùm beng lớn như vậy?
Không biết nữa, hiệu trưởng tự mình dẫn người đi ra, trước giờ chưa bao giờ thấy.
Không thể nào, các cậu nhìn xem, Nhữ Thu đại nhân tới, Lôi Ân đại sư cũng tới.
Các cậu đoán thử xem, có thể nào là…
Lúc này, một đệ tử ở bên cạnh vội vàng nhắc bọn họ:
Tất cả đám đệ tử vội vàng ngừng bàn tán, tò mò nhìn lại.
“Tiên sinh!” A Phương Tác không chờ đợi được từ trong đám người lao ra, đi theo sau y là Nhữ Thu, nàng hai mắt rưng rưng, nức nở khóc: “Tiên sinh!”
Các đệ tử phía sau xôn xao! Tiên sinh! Trong Đông Vệ, có thể khiến cho A Phương Tác gọi là tiên sinh chỉ có một người, mà có thể khiến cho Nhữ Thu gọi là tiên sinh cũng chỉ có một người.
Đám đệ tử vừa tò mò vừa sùng bái ngắm nhìn Trần Mộ. Vóc dáng y không cao, tướng mạo cũng chẳng hề anh tuấn, nhìn qua ôn hòa chẳng khác gì một người bình thường. Rất nhiều đệ tử không nén nổi thất vọng, chẳng lẽ người này là truyền kỳ trong Đông Vệ hay sao?
Tuổi đã quá trung niên nhưng A Phương Tác tựa như một đứa trẻ, Nhữ Thu thậm chí khóc tới mặt đầy nước mắt.
Trần Mộ sống mũi cũng cảm thấy cay cay, nhưng hắn vẫn ráng nhịn, cười nói:
A Phương Tác lúc này mới cảm thấy ngượng ngùng, lau hai hàng nước mắt, dần dần khôi phục thái độ bình thường. Y bỗng nhiên vỗ vỗ đầu, kéo Trần Mộ tới trước mặt một lão nhân khoảng xấp xỉ sáu mươi tuổi, giới thiệu:
“Hai chữ đại sư thực không dám nhận.” Lôi Ân khiêm tốn cười nói:
Trần Mộ cũng giật mình, không nghĩ tới người này lại là chế tạp đại sư. Về tấm Vĩnh Viễn Chi Dạ trong tay, hắn sớm đã cảm thấy kính phục đối với người đã chế tạo ra nó, không ngờ Lôi Ân lại ở Đông Vệ. Hắn vội vàng nói:
Lôi Ân cười sang sảng:
Nói xong lão giơ tay ra mời:
“Ha ha!” Mọi người đều bật cười, đi vào trong trường.
A Phương Tác ghé tới bên tai Trần Mộ, nhỏ giọng ha hả cười nói:
Trần Mộ âm thầm giơ ngón tay cái, A Phương Tác lại cười ha hả, vẻ mặt đắc ý. Nhữ Thu đi theo phía sau hai người không kiềm nổi nở một nụ cười.
A Phương Tác quay người sang, vẻ đắc ý trên khuôn mặt đã biến mất thay vào đó là thái độ trịnh trọng:
Tiên sinh, trình độ chế tạp của chúng ta hiện tại trong toàn bộ liên bang cũng có thể coi như trong top đầu. Chúng ta đã thu nạp rất nhiều chế tạp sư xuất sắc, đại đa số chế tạp sư tại Sương Nguyệt Hàn Châu đều bị chúng ta thu nạp. Đa số chế tạp sư của Pháp Á cũng tới chỗ chúng ta tìm nơi nương tựa. Trên phương diện chế tạp, ngoài Trung Đạt Thư Phủ, giờ đây chúng ta không hề thua kém bất cứ thế lực nào. Phương diện tạp giới càng không ai so sánh được với chúng ta.
Hộp tính toán của tiên sinh mấy năm gàn đây đều không ngừng vận hành. Chúng ta thu được hàng loạt kết cấu năng lượng tỉ mỉ, trên phương diện này chúng ta đã vượt xa những người khác rồi. Tiên sinh, bất luận ra sao, chúng ta đều sẽ giúp ngài đánh một trận!
A Phương Tác một lời như chém đinh chặt sắt. Toàn bộ chế tạp sư cao cấp, chuyên gia tạp giới trong một ngày ngắn ngủi đều tập hợp tại Đông Vệ Học Phủ theo lệnh hội nghị liên hợp tối cao của Đông Vệ.
Hạng mục nghiên cứu mũi nhọn lớn nhất từ trước tới nay của Đông Vệ chính thức khởi động!
o0o
Trung Đạt Thư Phủ, Giải Yến Bạch và Tào Chính Thu hai người uống rượu ăn lạc, hai người đều xuất thân nghèo khổ, đồ ăn thức nhắm này là thứ cả hai ưa thích nhất.
“Đông Vệ hùng tâm thật không nhỏ.” Tào Chính Thu vừa uống rượu vừa nói:
“Điều này cũng rất bình thường.” Giải Yến Bạch tập trung tinh thần diệt đám củ lạc trong bát chẳng buồn ngẩng đầu lên:
Không Trần Mộ, Đông Vệ có thể sẽ nhanh chóng tiêu vong. Ông nhìn Đường hàm Phái xem, y căn bản không thèm đi đánh Đông Vệ, ngược lại còn mặc cho nó phát triển. Y chắc đã đoán được, Trần Mộ vắng mặt, Đông Vệ phát triển càng lớn mạnh thì thời điểm tan ra cũng càng gần.
Đúng vậy, ngươi nói xem, trên đời này sao lại có một tên quái vật như Đường Hàm Phái nhỉ.
Tào Chính Thu lắc lắc đầu.
Giải Yến Bạch ngừng đũa, khuôn mặt lộ vẻ trầm tư:
Lần đầu ta gặp Trần Mộ, thực lực của hắn thấp tới mức thảm thương, đội ngũ suy nhược. Ha ha, sau này thì sao, hắn khiến cho toàn bộ Liên Bang đều choáng váng. Đường Hàm Phái sao, vẫn rất bình thường, y là một kẻ trăm năm hiếm gặp. Đệ tử của hiệu trưởng Liên Bang Tổng Hợp học phủ, có nền móng như thế, y đi lên cũng chẳng có gì bất ngờ. Nhưng ông nhìn lại Trần Mộ xem, hắn từ đâu chui ra? Một đứa trẻ mồ côi trong một khu phố nghèo, thậm chí còn chưa từng được học chính thức, dựa vào việc chế tạp năng lượng tạp một sao mà sống qua ngày. Không tài sản, không ai giúp đỡ, trừ tấm tạp phiến truyền thừa của La Sâm Bác Cách ra hắn cái gì cũng không có, vậy mà lại có thể tạo nên một Đông Vệ, ngay cả tên hung ác như Túc Hắc Minh cũng không làm gì được hắn, còn không phải quái vật?
Quái vật! Đúng là một tên quái vật!
Tào Chính Thu chép miệng:
“Ha ha!” Giải Yến Bạch cười ầm lên, một lát sau gã hỏi:
“Khó nói.” Tào Chính Thu đặt chén rượu xuống, vẻ mặt hoang mang:
“Ta cũng cảm thấy điểm này thật kỳ lạ.” Giải Yến Bạch khuôn mặt lộ vẻ nghiêm túc:
Hai người nhất thời đều lâm vào trầm tư.
o0o
Tinh Viện, La Tây Cư ngồi trước một nồi lẩu đang sôi sung sục, gã không chút hình tượng hút hút đầu cá. Ở bên cạnh gã, Ni Khắc mặc một bộ áo ngủ hình gấu nhỏ, mệt mỏi ngáp.
Thanh Thanh mặc một bộ quần áo trắng ngần yên lặng ngồi đối diện với La Tây Cư.
La Tây Cư vừa hút sột soạt vừa thờ ơ nói.
Thanh Thanh lộ vẻ không hiểu.
La Tây Cư tiện tay quăng cái đầu cá đã bị hút hết đi, tùy tiện tìm một cái túi thủng, lau lau bàn tay dính đầy mỡ, miệng vẫn nói:
La Tây Cư như liên tưởng tới một chuyện đáng sợ, đôi mắt trợn tròn kinh ngạc nói:
Thanh Thanh vẫn ngồi đó ung dung như thường nhưng mí mắt lại khẽ giật một cái, nàng cố nhịn cái ham muốn xông tới đập tên béo đáng chết kia một trận, hỏi:
La Tây Cư cười ha hả, lười biếng nói:
Thanh Thanh lộ vẻ suy tư.
La Tây Cư nói năng thoải mái như vậy nhưng từng lời từng lời đều chỉ trúng những chỗ quan trọng. Thanh Thanh ánh mắt nhìn về phương xa, trong lòng thoải mái.
o0o
Trong vườn hoa, một ông lão và một người chừng ba mươi tuổi, cho dù là chiếc ghế dựa bình thường người trẻ tuổi cũng ngồi ngay ngắn cẩn thận. Bộ quân phục phẳng phiu, khí khái anh hùng bừng bừng, nhưng lúc này gã lại cau mày, vẻ mặt buồn rầu.
Lão nhân ngồi xổm trên mặt đất, tay cầm chiếc xẻng nhỏ, quay đầu lại nhìn thoáng qua Khương Lương thần sắc rầu rĩ, Ba Cách Nội Nhĩ cười. Lão đứng dậy tới ngồi cạnh Khương Lương.
“Sao vậy? Sống tại căn cứ quá gian khổ? Chịu không nổi nữa à?
Khương Lương lắc đầu:
“Ha ha, còn gì nữa không?” Ba Cách Nội Nhĩ nhướn nhướn mày:
Khương Lương im lặng không nói, hiển nhiên những lời này đã nói trúng tâm tư.
“Muốn phát triển cần có thời gian.” Ba Cách Nội Nhĩ nhẹ nhàng thở dài nói:
Ngươi phải kiên nhẫn, hơn nữa phải tin tưởng ông chủ.
Nhưng mà..
Ba Cách Nội Nhĩ ngắt lời Khương Lương:
Khương Lương ngẩn người, hiển nhiên không biết chuyện này.
Ba Cách Nội Nhĩ thản nhiên nói:
Đường Hàm Phái là cục cưng của ông trời, thiên hạ đệ nhất, nhưng y lại quá mạnh, mạnh tới mức gần như ít người có thể làm đối thủ! Sau lưng y là Liên Bang tổng hợp học phủ, không cần y tốn hơi phí sức chạy ra tiền tuyến ẩu đả. Kinh nghiệm chiến đấu của y quá ít.
Vào thời kỳ mà vô tạp lưu hưng thịnh, nghe nói có rất nhiều đạo quán, bọn họ truyền thụ tài nghệ, môn hạ đệ tử vô số.
Ba Cách Nội Nhĩ chuyển chủ đề nói về một chuyện chẳng chút liên hệ:
“Thi đấu thể thao với sinh tử chiến là hai chuyện khác nhau.” Ba Cách Nội Nhĩ nhẹ nhàng bỏ lại một câu:
Khương Lương ngây người.
Nhìn đệ tử đắc ý của mình, Ba Cách Nội Nhĩ chú tâm dạy dỗ:
Nói xong, lão xoay người:
Khương Lương ánh mắt khôi phục vẻ tươi sáng, nghiêm nghị thi lễ với Ba Cách Nội Nhĩ rồi mới xoay người rời khỏi.
Đến khi Khương Lương đi xa, Ba Cách Nội Nhĩ mới ngừng tay, thở dài một tiếng, khuôn mặt càng lúc càng lộ vẻ già nua.
“Già rồi, ta quả nhiên đã già rồi.” Nhìn khu vườn đầy hoa, cánh tay lão nhẹ nhàng vuốt ve tấm huyễn tạp treo trên cổ:
Nước mắt từ từ chảy xuống trong yên lặng.
Tên Tiếng Anh
Hề Bình đi trước dẫn đường, Trần Mộ tò mò nhìn khắp bốn phía xung quanh, trong thời gian hắn rời khỏi, Đông Vệ đã thay đổi rất lớn, nhiều chỗ đều là về sau mới được thành lập.
Cánh cửa bằng hợp kim khổng lồ mở ra, đường đi rõ ràng có phần dốc xuống.
Trần Mộ tò mò hỏi.
Hề Bình cười ha hả, giọng nói mang theo vài phần cảm khái:
Trần Mộ không biết nên nói gì, trong lòng tràn ngập ấm áp.
Đi được khoảng mười phút, độ sâu của nhà kho dưới lòng đất này khiến Trần Mộ thoáng giật mình.
Hề Bình đến trước cửa lớn của nhà kho, nhập mật mã. Cửa chính không một tiếng động mở rộng, Trần Mộ đi sát theo Hề Bình tiến vào. Vô số giá bằng sắt xếp hàng dọc, trên giá bày đủ loại chai lọ đếm không xuể khiến Trần Mộ ngây người tại chỗ.
o0o
Tại cửa Đông Vệ học phủ, Alfonso mang theo một đám người sốt ruột chờ đợi. Bên cạnh gã, một đệ tử khuất trong bóng tối khe khẽ nói nhỏ:
Hôm nay có ai tới vậy? Sao lại làm rùm beng lớn như vậy?
Không biết nữa, hiệu trưởng tự mình dẫn người đi ra, trước giờ chưa bao giờ thấy.
Không thể nào, các cậu nhìn xem, Nhữ Thu đại nhân tới, Lance đại sư cũng tới.
Các cậu đoán thử xem, có thể nào là…
Lúc này, một đệ tử ở bên cạnh vội vàng nhắc bọn họ:
Tất cả đám đệ tử vội vàng ngừng bàn tán, tò mò nhìn lại.
“Tiên sinh!” Alfonso không chờ đợi được từ trong đám người lao ra, đi theo sau y là Nhữ Thu, nàng hai mắt rưng rưng, nức nở khóc: “Tiên sinh!”
Các đệ tử phía sau xôn xao! Tiên sinh! Trong Đông Vệ, có thể khiến cho Alfonso gọi là tiên sinh chỉ có một người, mà có thể khiến cho Nhữ Thu gọi là tiên sinh cũng chỉ có một người.
Đám đệ tử vừa tò mò vừa sùng bái ngắm nhìn Trần Mộ. Vóc dáng y không cao, tướng mạo cũng chẳng hề anh tuấn, nhìn qua ôn hòa chẳng khác gì một người bình thường. Rất nhiều đệ tử không nén nổi thất vọng, chẳng lẽ người này là truyền kỳ trong Đông Vệ hay sao?
Tuổi đã quá trung niên nhưng Alfonso tựa như một đứa trẻ, Nhữ Thu thậm chí khóc tới mặt đầy nước mắt.
Trần Mộ sống mũi cũng cảm thấy cay cay, nhưng hắn vẫn ráng nhịn, cười nói:
Alfonso lúc này mới cảm thấy ngượng ngùng, lau hai hàng nước mắt, dần dần khôi phục thái độ bình thường. Y bỗng nhiên vỗ vỗ đầu, kéo Trần Mộ tới trước mặt một lão nhân khoảng xấp xỉ sáu mươi tuổi, giới thiệu:
“Hai chữ đại sư thực không dám nhận.” Lance khiêm tốn cười nói:
Trần Mộ cũng giật mình, không nghĩ tới người này lại là chế tạp đại sư. Về tấm Vĩnh Viễn Chi Dạ trong tay, hắn sớm đã cảm thấy kính phục đối với người đã chế tạo ra nó, không ngờ Lance lại ở Đông Vệ. Hắn vội vàng nói:
Lance cười sang sảng:
Nói xong lão giơ tay ra mời:
“Ha ha!” Mọi người đều bật cười, đi vào trong trường.
Alfonso ghé tới bên tai Trần Mộ, nhỏ giọng ha hả cười nói:
Trần Mộ âm thầm giơ ngón tay cái, Alfonso lại cười ha hả, vẻ mặt đắc ý. Nhữ Thu đi theo phía sau hai người không kiềm nổi nở một nụ cười.
Alfonso quay người sang, vẻ đắc ý trên khuôn mặt đã biến mất thay vào đó là thái độ trịnh trọng:
Tiên sinh, trình độ chế tạp của chúng ta hiện tại trong toàn bộ liên bang cũng có thể coi như trong top đầu. Chúng ta đã thu nạp rất nhiều chế tạp sư xuất sắc, đại đa số chế tạp sư tại Sương Nguyệt Hàn Châu đều bị chúng ta thu nạp. Đa số chế tạp sư của Pháp Á cũng tới chỗ chúng ta tìm nơi nương tựa. Trên phương diện chế tạp, ngoài Trung Đạt Thư Phủ, giờ đây chúng ta không hề thua kém bất cứ thế lực nào. Phương diện tạp giới càng không ai so sánh được với chúng ta.
Hộp tính toán của tiên sinh mấy năm gàn đây đều không ngừng vận hành. Chúng ta thu được hàng loạt kết cấu năng lượng tỉ mỉ, trên phương diện này chúng ta đã vượt xa những người khác rồi. Tiên sinh, bất luận ra sao, chúng ta đều sẽ giúp ngài đánh một trận!
Alfonso một lời như chém đinh chặt sắt. Toàn bộ chế tạp sư cao cấp, chuyên gia tạp giới trong một ngày ngắn ngủi đều tập hợp tại Đông Vệ Học Phủ theo lệnh hội nghị liên hợp tối cao của Đông Vệ.
Hạng mục nghiên cứu mũi nhọn lớn nhất từ trước tới nay của Đông Vệ chính thức khởi động!
o0o
Trung Đạt Thư Phủ, Giải Yến Bạch và Tào Chính Thu hai người uống rượu ăn lạc, hai người đều xuất thân nghèo khổ, đồ ăn thức nhắm này là thứ cả hai ưa thích nhất.
“Đông Vệ hùng tâm thật không nhỏ.” Tào Chính Thu vừa uống rượu vừa nói:
“Điều này cũng rất bình thường.” Giải Yến Bạch tập trung tinh thần diệt đám củ lạc trong bát chẳng buồn ngẩng đầu lên:
Không Trần Mộ, Đông Vệ có thể sẽ nhanh chóng tiêu vong. Ông nhìn Đường hàm Phái xem, y căn bản không thèm đi đánh Đông Vệ, ngược lại còn mặc cho nó phát triển. Y chắc đã đoán được, Trần Mộ vắng mặt, Đông Vệ phát triển càng lớn mạnh thì thời điểm tan ra cũng càng gần.
Đúng vậy, ngươi nói xem, trên đời này sao lại có một tên quái vật như Đường Hàm Phái nhỉ.
Tào Chính Thu lắc lắc đầu.
Giải Yến Bạch ngừng đũa, khuôn mặt lộ vẻ trầm tư:
Lần đầu ta gặp Trần Mộ, thực lực của hắn thấp tới mức thảm thương, đội ngũ suy nhược. Ha ha, sau này thì sao, hắn khiến cho toàn bộ Liên Bang đều choáng váng. Đường Hàm Phái sao, vẫn rất bình thường, y là một kẻ trăm năm hiếm gặp. Đệ tử của hiệu trưởng Liên Bang Tổng Hợp học phủ, có nền móng như thế, y đi lên cũng chẳng có gì bất ngờ. Nhưng ông nhìn lại Trần Mộ xem, hắn từ đâu chui ra? Một đứa trẻ mồ côi trong một khu phố nghèo, thậm chí còn chưa từng được học chính thức, dựa vào việc chế tạp năng lượng tạp một sao mà sống qua ngày. Không tài sản, không ai giúp đỡ, trừ tấm tạp phiến truyền thừa của Rosenborg ra hắn cái gì cũng không có, vậy mà lại có thể tạo nên một Đông Vệ, ngay cả tên hung ác như Túc Hắc Minh cũng không làm gì được hắn, còn không phải quái vật?
Quái vật! Đúng là một tên quái vật!
Tào Chính Thu chép miệng:
“Ha ha!” Giải Yến Bạch cười ầm lên, một lát sau gã hỏi:
“Khó nói.” Tào Chính Thu đặt chén rượu xuống, vẻ mặt hoang mang:
“Ta cũng cảm thấy điểm này thật kỳ lạ.” Giải Yến Bạch khuôn mặt lộ vẻ nghiêm túc:
Hai người nhất thời đều lâm vào trầm tư.
o0o
Tinh Viện, Rousseau ngồi trước một nồi lẩu đang sôi sung sục, gã không chút hình tượng hút hút đầu cá. Ở bên cạnh gã, Nick mặc một bộ áo ngủ hình gấu nhỏ, mệt mỏi ngáp.
Thanh Thanh mặc một bộ quần áo trắng ngần yên lặng ngồi đối diện với Rousseau.
Rousseau vừa hút sột soạt vừa thờ ơ nói.
Thanh Thanh lộ vẻ không hiểu.
Rousseau tiện tay quăng cái đầu cá đã bị hút hết đi, tùy tiện tìm một cái túi thủng, lau lau bàn tay dính đầy mỡ, miệng vẫn nói:
Rousseau như liên tưởng tới một chuyện đáng sợ, đôi mắt trợn tròn kinh ngạc nói:
Thanh Thanh vẫn ngồi đó ung dung như thường nhưng mí mắt lại khẽ giật một cái, nàng cố nhịn cái ham muốn xông tới đập tên béo đáng chết kia một trận, hỏi:
Rousseau cười ha hả, lười biếng nói:
Thanh Thanh lộ vẻ suy tư.
Rousseau nói năng thoải mái như vậy nhưng từng lời từng lời đều chỉ trúng những chỗ quan trọng. Thanh Thanh ánh mắt nhìn về phương xa, trong lòng thoải mái.
o0o
Trong vườn hoa, một ông lão và một người chừng ba mươi tuổi, cho dù là chiếc ghế dựa bình thường người trẻ tuổi cũng ngồi ngay ngắn cẩn thận. Bộ quân phục phẳng phiu, khí khái anh hùng bừng bừng, nhưng lúc này gã lại cau mày, vẻ mặt buồn rầu.
Lão nhân ngồi xổm trên mặt đất, tay cầm chiếc xẻng nhỏ, quay đầu lại nhìn thoáng qua Khương Lương thần sắc rầu rĩ, Bagnell cười. Lão đứng dậy tới ngồi cạnh Khương Lương.
“Sao vậy? Sống tại căn cứ quá gian khổ? Chịu không nổi nữa à?
Khương Lương lắc đầu:
“Ha ha, còn gì nữa không?” Bagnell nhướn nhướn mày:
Khương Lương im lặng không nói, hiển nhiên những lời này đã nói trúng tâm tư.
“Muốn phát triển cần có thời gian.” Bagnell nhẹ nhàng thở dài nói:
Ngươi phải kiên nhẫn, hơn nữa phải tin tưởng ông chủ.
Nhưng mà..
Bagnell ngắt lời Khương Lương:
Khương Lương ngẩn người, hiển nhiên không biết chuyện này.
Bagnell thản nhiên nói:
Đường Hàm Phái là cục cưng của ông trời, thiên hạ đệ nhất, nhưng y lại quá mạnh, mạnh tới mức gần như ít người có thể làm đối thủ! Sau lưng y là Liên Bang tổng hợp học phủ, không cần y tốn hơi phí sức chạy ra tiền tuyến ẩu đả. Kinh nghiệm chiến đấu của y quá ít.
Vào thời kỳ mà vô tạp lưu hưng thịnh, nghe nói có rất nhiều đạo quán, bọn họ truyền thụ tài nghệ, môn hạ đệ tử vô số.
Bagnell chuyển chủ đề nói về một chuyện chẳng chút liên hệ:
“Thi đấu thể thao với sinh tử chiến là hai chuyện khác nhau.” Bagnell nhẹ nhàng bỏ lại một câu:
Khương Lương ngây người.
Nhìn đệ tử đắc ý của mình, Bagnell chú tâm dạy dỗ:
Nói xong, lão xoay người:
Khương Lương ánh mắt khôi phục vẻ tươi sáng, nghiêm nghị thi lễ với Bagnell rồi mới xoay người rời khỏi.
Đến khi Khương Lương đi xa, Bagnell mới ngừng tay, thở dài một tiếng, khuôn mặt càng lúc càng lộ vẻ già nua.
“Già rồi, ta quả nhiên đã già rồi.” Nhìn khu vườn đầy hoa, cánh tay lão nhẹ nhàng vuốt ve tấm huyễn tạp treo trên cổ:
Nước mắt từ từ chảy xuống trong yên lặng.
------oOo------