Trong màn sương bốc lên từ trận pháp gương, động tĩnh ngày càng nhỏ, rốt cuộc chìm hẳn vào yên lặng.
Hai người liếc nhìn nhau. Trầm Thanh lên tiếng: "Dương sư huynh, ta mở trận gỡ bỏ huyễn thần ảnh đây, huynh sẵn sàng nhé."
Dương Nguyên Tang nhàn nhã gật đầu, tay cầm kiếm Ly Long bỗng nhiên vang lên một tiếng rống của rồng xưa. Con ly long trên thân kiếm như sống dậy, giận dữ ngước nhìn, khí thế đạp phá mây xanh.
Trầm Thanh hít một hơi, khẽ giơ tay, viên gương ở trên cùng trong số ba viên lướt vào lòng bàn tay. Nàng giơ gương lên chiếu về phía trước, nhẹ nhàng thở ra một tiếng: "Thu!"
"Xoẹt xoẹt..."
Ba viên gương thần bí bay về như những con chim về tổ, lần lượt nhập vào Trầm Thanh thức hải.
Màn sương mờ ảo bao phủ toàn bộ khoảng trống bắt đầu cuồn cuộn, như một nồi nước sôi sùng sục, bắt đầu phân tán. Một khối sương màu xám trắng nhạt dần, như một con mãng xà khổng lồ chậm rãi thức dậy, lộ ra một đôi cánh đen, cùng với cái bóng mờ ảo khuất lấp sau màn sương.
Cùng lúc đó, trong màn sương cuộn sóng, một luồng hàn khí cực độ bỗng bộc phát!
"Gào!"
Âm thanh giống như một cơn bão tuyết trong mùa đông chí điểm, phát ra từ tầng sâu nhất của sương mù. Hàn khí màu trắng xanh bùng lên, vô số mảnh băng sắc lạnh lóe sáng, cắt tan lớp sương, hình thành một vùng hàn băng rực rỡ, che mất mặt trời, khí thế đạp phá bầu trời!
Trầm Thanh bỗng nhiên biến sắc, kêu lên: "Dương sư huynh!"
Dương Nguyên Tang trong nháy mắt đã đánh giá được mức độ nguy hiểm, không cần Trầm Thanh nhắc nhở, đã thúc đẩy hết linh lực, thân kiếm Ly Long bùng sáng, tản ra một cỗ hàn ý mạnh hơn, hóa thành một con ly long băng tuyết hư ảo, đáp vào hàn khí xanh trắng.
"Cầm rầm!"
Trong chớp mắt, hai cỗ hàn ý màu sắc khác nhau bắn tung tóe ra. Tiếng băng vỡ không ngừng vang lên. Con ly long băng tuyết bị luồng hàn khí xanh trắng hung hăng đập trúng. Những tấm vảy băng vỡ vụn bay tán loạn, thân hình bị đánh vỡ. Kiếm Ly Long trong tay Dương Nguyên Tang cũng phát ra một tiếng vang ai oán.
Dương Nguyên Tang sắc mặt trắng bệch, bay ngược lại mấy bước.
Trong vòng băng bảo vệ mình, Tần Tang nhìn chằm chằm vào một điểm.
Trong tầng sương tán loạn, có một bóng người mờ ảo. Dương Nguyên Tang cùng thực hiện một lần thí nghiệm, thủy ngân tắm rửa thân thể cũng không chịu nổi. Tần Tang ngay lập tức nhìn thấy, đó là Dương Nguyên Tang! Dương Nguyên Tang rõ ràng đang dùng thân pháp lẩn trốn, muốn xâm nhập gần tới bên hắn!
Ngay sau đó, Dương Nguyên Tang dừng lại, kiếm Ly Long trong tay trong nháy mắt vung ra ba kiếm, ba con ly long băng tuyết hình thành trong hư không, hung hăng đánh vào vòng băng cùng đôi cánh Tần Tang.
"Cầm rầm!"
Một tầng băng khác hình thành, chồng lên vòng băng hiện tại, phong tỏa hắn mười phần vững chắc.
Băng hà và gương trận tác dụng của tà ác, cho Dương Nguyên Tang thời gian để hình thành một trận pháp mới.
Một quả cầu băng cực lớn, đem Tần Tang cùng kịch băng tạo thành trong vậy cả một cái hoàn toàn phong bế không gian, mắt thấy không có bất luận kẽ hở.
Dương Nguyên Tang hít sâu một hồi, thần thức cảm ứng. Trong vùng sương dày, chẳng những có khí tức của Tần Tang, mà còn có một luồng hàn ý tinh thuần chưa từng thấy.
Tần Tang hẳn là đã động dùng hắn linh kiếm!
"Trầm sư muội!" Dương Nguyên Tang lập tức hô to cảnh báo.
Tần Tang vẫn không có động tĩnh, chính là cầu băng bên trong lại có khác một mảnh thế giới.
Nhưng Dương Nguyên Tang trong lòng không chỉ không có lỏng, ngược lại càng thêm báo động.
Hắn không tin Tần Tang cùng hắn linh kiếm sẽ như vậy dễ dàng liền bị phong bế!
Dương Nguyên Tang quyết định không lại tiếp cận, hắn thân kiếm trong tay bỗng nhiên bay ra, lập ở vỏ băng phía trên.
Hắn muốn dùng phương pháp khác kiểm tra Tần Tang chân chính điều kiện.
Tần Tang ngồi trong tầng băng đan chồng, chính dùng linh thạch hồi phục đã có chút hao tổn thần thức.
Hắn biết Dương Nguyên Tang đang cảnh giác, hắn càng biết tự thân tình thế không tốt.
Cửa Thiên phong gây băng giam cầm, có thể phong tỏa hết cả thần thức truyền ra, thế nhưng đối với chính mình tiêu hao cũng không nhỏ.
Thế nhưng hắn không có tuyệt đối.
Bởi vì hắn có Ô Mộc Kiếm.
Nhận biết ngoài Dương Nguyên Tang đang chuẩn bị thí nghiệm khác, Tần Tang không chút do dự.
Hắn kết ấn trong lòng.
"Chưởng chỉ Cửu Thiên. Hoa nguyên ở khắp mọi nơi."
Lòng bàn tay hắn hư phù khối băng.
Một viên phù văn hàn diễm, bắn ra lạnh rét bức người khí thế.
Kiếm Nhan Hành, xuất!
"Xèo!"
Một tia kiếm quang màu đen thẫm, từ trong tầng băng phóng ra.
Như một tia sáng xuyên thủng giấy, vòng băng cứng như thép, ở trước Ô Mộc Kiếm hóa thành một mặt kính mỏng manh, tại thời khắc kiếm quang chạm vào, liền vỡ thành vô số mảnh!
"Ầm!"
Khối băng to lớn, trong một hơi băng xuyên ra.
Vô số mảnh băng vỡ vụn, mang theo lạnh thấu xương hàn ý, như một trận bão tuyết, thổi hướng Dương Nguyên Tang!
Dương Nguyên Tang hoàn toàn không có phòng bị, một chút linh lực hết sức dùng, không có linh lực vận chuyển pháp khí bảo vệ thân thể.
"Uỳnh!"
Hắn bị hàn khí tràn vào, như bị lạnh băng đông trụ, cả người run rẩy.
Đôi mắt tràn đầy thất kinh.
Hắn đã có chỗ rất khác nhau kiểm tra một cái luyện khí thất trọng cảnh giới kẻ địch, nhưng hoàn toàn không có phát hiện Tần Tang bản thân điều khác thường.
Thế nhưng kiếm quang!
Dương Nguyên Tang tại thời khắc kia, thần thức chỉ có thể giản đơn.
Kiếm quang màu đen thẫm!
Kiếm ý vô cùng sắc bén!
Kiếm khí!
Kiếm tâm!
Kiếm thế!
"Chết rồi!"
Không thể!
Hắn phải thoát khỏi nơi này!
Nhưng toàn thân hắn, đã tại hàn ý xâm nhập phía dưới, cứng đờ.
Không thể!
"Bức!"
Khí tức sắc bén kia, ngay tại trước mắt hắn bạo phát.
Chết!
Dương Nguyên Tang trong con ngươi bên trong, phản xạ ra một vệt kiếm quang màu đen thẫm.
Hắn không có khả năng nhìn thấy.
Tiếng kiếm ngân vang.
Kiếm quang mất.
Dương Nguyên Tang đổ gục xuống đất.
Mắt mở to.
Không.
Tần Tang không có.
Trong tay hắn.
Bắn ra.
Tần Tang.
Hắn.
Ô Mộc Kiếm.
Bắn ra.
Một tia kiếm quang màu đen thẫm.
Không.
Dương Nguyên Tang.
Chết rồi.