Nguồn:
read.st
.
Nhóm dịch: black
Trong mắt của Nhạc Thành hiện ra một tia lạnh lùng.
Sau đó Nhạc Thành liền khoanh chân mà tu luyện, mặc kệ Nhạc Thành ở nơi nào hắn cũng không quên việc tu luyện của mình. Cho dù hiện tại có hai con mãnh thú lục giai Nhạc Thành cũng không lười biếng, chỉ có thực lực của mình mới là vương đạo, nếu không có thực lực thì tất cả mọi thứ xung quanh đều là hư vô.
Một thanh mang nhẹ nhàng quấn quanh Nhạc Thành, một lát sau Nhạc Thành đã tiến nhập vào tình trạng tu luyện.
Sáng sớm hôm sau, Nhạc Thành đình chỉ việc tu luyện dự định đi tới cửa hàng binh khí mà xem xét. Kết quả trên đường đi hắn nghe được hai chuyện, một chuyện chính là La gia và Tiền gia đã bị Nhạc gia tiêu diệt.
Một chuyện khác chính là chuyện đấu giá của Linh Dược môn ở Thất tinh thành, nghe nói lần đấu giá này có ngũ phẩm đan dược cùng với một thanh dị kiếm thần kỳ bán với gái trên trời. Ngũ phẩm đan dược Tụ Linh đan đã bán được ba nghìn chín trăm kim tệ, và bảo kiếm bí ẩn thì bán được một vạn một nghìn kim tệ. Nghe nói là được một người của Hoàng gia mua đi.
Nghe thấy giá tiền như vậy Nhạc Thành cũng bất ngờ, không ngờ thanh bảo kiếm mà mình tiện tay luyện chế lại có giá mắc hơn đan dược gấp bội như vậy.
Lúc đến cửa hàng binh khí của Nhạc gia, Nhạc Thành phát hiện ra chuyện tình đã không tốt, tốc độ luyện chế đan dược của Trần Bưu không đủ, vì vậy Nhạc Thành đành phải khôi phục giá lại, dù sao bây giờ toàn bộ cửa hàng binh khí trong trấn đều là của Nhạc gia, không sợ không có ai mua.
Ở phía không xa, cửa hàng binh khí của Hoàng gia đã đóng cửa, nghe đồn hôm nay cửa lớn của Hoàng gia cũng bị đóng chặt.
Sau khi ở bên ngoài đi một vòng, Nhạc Thành một lần nữa quay trở về đại viện của Nhạc gia, lúc này vừa vặn chạm phải Đổng Đại Ngưu và một đám người đang cãi nhau. \
Nhìn thấy Nhạc Thành trở về, Đổng Đại Ngưu liền đứng thẳng người lên mà nói:
Đại nhân, người về rồi.
Đổng Đại Ngưu, ngươi tập hợp tất cả mọi người lại, ta có chuyện muốn nói.
Nhạc Thành nói với Đổng Đại Ngưu.
Nhìn thấy đám người đang cãi nhau ầm ĩ, còn muốn mời đại ca và nhị ca, Nhạc Thành thầm cảm khái. Hôm nay mình nên nói cho Đổng Đại Ngưu một chút rằng mình cần một người hầu hữu dụng chứ không phải cần một người hầu không lý tưởng, mình muốn có một thế lực, khiến cho người ta phải kinh hãi chứ không phải là một đống phế vật.
Một lát sau, Đổng Đại Ngưu liền đem mọi người tụ tập lại.
Nhạc Thành cất tiếng, nhìn hai trăm người phía trước, mặc dù tu vi miễn cưỡng đạt yêu cầu nhưn đáng giận là khí thế không bằng Hắc Ảnh dong binh đoàn của đại ca.
Nhạc Thành nhìn chúng nhân mà nói:
Ngừng lại một chút, Nhạc Thành nhìn thấy có nhiều người cúi đầu liền nói tiếp:
Nếu các ngươi đồng ý ở lại, mỗi tháng ta sẽ cấp cho các ngươi mỗi người mười kim tệ, Đấu Linh cấp hai mươi kim tệ, hơn nữa mỗi tháng ta còn cấp ngân quỹ cho các ngươi, kim ngạch ít nhất là ngoài một trăm kim tệ. sau hai tháng ta sẽ lựa chọn một trăm người trong nhóm hai trăm người các ngươi, mỗi người cấp cho hai mươi kim tệ, riêng đấu linh mỗi tháng được bốn mươi kim tệ.
Đại nhân, người muốn chúng ta làm gì, vào nước sôi lửa bỏng cũng không thành vấn đề.
Nghe nói mỗi tháng đều được nhiều kim tệ như vậy tất cả mọi người đều đỏ cả hai mắt.
Nhạc Thành mỉm cười nói.
Nhạc Thành nói với Đổng Đại Ngưu.
Đổng Đại Ngưu hít một hơi lạnh, nếu như hai tháng sau mà mình bị thua thì đại nhân không biết sẽ làm gì mình đây, nghĩ tới thực lực của Thác Ni Tư và Tử Điện Mãng mà đã làm người hầu của đại nhân, Đổng Đại Ngưu trong lòng còn hoảng sợ.
Nhạc Thành quay đầu lại thì phát hiện Nhạc Tử Sơn cùng với bốn người Nhạc long đã đứng ở phía sau mình, xem ra thì đã tới rất lâu.
Nhạc Tử Sơn nói, nhìn thấy thần sắc và khí thế của Nhạc Thành vừa rồi, Nhạc Tử Sơn cảm thấy tương lai của Nhạc gia rất sáng rọi.
Nhạc Long nói với Nhạc thành, đối với việc tam đệ của mình thay đổi không còn là phế vật như trước kia nữa, hắn thật sự rất cao hứng.
Nhạc Thành cười nói.
Nhạc Thành mỉm cười nói, kỳ đấu giá của Linh Dược môn đã kết thúc, mình cũng nên đến đó lấy tiền, thừa dịp mua thứ gì đó về luyện chế.
Ở hậu sơn của Nhạc gia, lúc này Nhạc Thành bày ra một cấm chế để luyện chế đan dược và một số thứ, lần này Nhạc Thành cũng muốn luyện chế một số binh khí và đan dược, đặc biệt là đại ca và nhị ca của mình, Nhạc Thành đối với tu vi thực lực của họ thì vẫn không thỏa mãn, muốn luyện chế một số đan dược để bọn họ đột phá tu vi.
Mặt khác Nhạc Thành cũng muốn luyện chế một số lá bùa, lúc trước hắn nhìn thấy những ma pháp sư dùng bùa uy lực tăng lên hơn hẳn. Lúc đó Nhạc Thành rất hâm mộ nhưng chưa thể luyện chế, mãi đến khi đột phá Thai Tức Kỳ hắn mới có thể đạt đủ trình độ để luyện thành.
Trong lúc Nhạc Thành bế quan luyện chế đan dược và lá bùa, ở trong Nguyên bảo tông, gia chủ của Hoàng gia đi suốt đêm rời khỏi Lập Anh Trấn tới thất tinh thành, sáng sớm ngày thứ ba hắn đã tới Nguyên Bảo tông.
Tông chủ của Nguyên Bảo tông Vân Thự Quang khó mà có thể tưởng tượng được, ba đấu vương toàn bộ bị người ta giết chết, chuyện này tuyệt đối không thể.
Một vị trưởng lão mặc áo xanh trừng mắt.
Hoàng Huy nhớ tới chuyện đó mà sợ hãi, một cao thủ đấu vương một chiêu dĩ nhiên là có thể giết.
Vân Thự Quang không kìm được mà hít một hơi lạnh, Nhạc gia làm sao lại có thực lực mạnh như vậy.
Khuôn mặt của Vân Tuyệt Sơn cũng tái nhợt, nếu như ở trong Thất Tinh Thành có người biết Vân gia tổn thương ba đấu vương thì nhất định sẽ mượn cơ hội để chèn ép Vân gia, Vân gia mặc dù thực lực rất mạnh nhưng cũng không có bao nhiêu cao thủ đấu vương.
Vân Phỉ Phỉ lẩm bẩm nói, không kìm được mà nhớ tới hai người theo sau lưng Lục tiên sinh tới Nguyên Bảo tông, hai người này khí tức rất quỷ dị, nàng không nhìn ra thực lực của bọn họ.
Vân Tuyệt Sơn hung hăng nói, trong mắt đã hiện ra một vẻ giận dữ.
Tam thúc của Vân Phỉ Phỉ là Vân Kỷ Trung cuối cùng cũng nhịn không được, ba đấu vương chính là thực lực hạch tâm của Vân gia.
Vân Tuyệt Sơn nổi giận trừng mắt nhìn Vân Kỷ Trung.
Vân Tuyệt Sơn, ngươi đừng quên ta là trưởng lão của Nguyên Bảo tông, đồng thời cũng là người của Vân gia, luận về chức vị ở trong tông thì ta hoàn toàn không thấp hơn so với ngươi.
Vân Kỷ Trung dứt khoát hung hăng vỗ bàn một cái mà quát:
Bình thường ta thấy ngươi ở trong tông hoành hành không sợ ai ta cũng nhịn ngươi, nhưng hôm nay ngươi đem Vân gia ra trêu đùa, có phải ngươi muốn cho cả vân gia bị chôn cất không? Một Hoàng gia nho nhỏ vốn không liên quan đến chúng ta, ngươi, một con rùa đen vì tên đệ tử chó mà mà chôn vùi một tứ phẩm luyện dược sư và ba đấu vương, ngươi nói ngươi chịu trách nhiệm sao đây?
Vân Kỷ Trung xem như đã hoàn toàn tức giận, mũi nhọn chĩa thẳng về phía Vân Tuyệt Sơn. Khuôn mặt của Vân Tuyệt Sơn trở nên xanh tím, trước lời nói của Vân Kỷ Trung, y không thể phản bác được, mà khuôn mặt của vân Thự Quang cũng biến đổi.
Bình thường ở trong tông, hai vị trưởng lão này đều không ưa nhau, hôm nay Vân Kỷ Trung mắng Vân Tuyệt Sơn một số người khác cũng ủng hộ, bọn họ cũng biết nếu như Vân gia không còn thì bọn họ cũng không còn.
Vân Tuyệt Sơn tức giận nhìn Vân Kỷ Trung trừng trừ, trong miệng một câu cũng khong nói nên lời. Sau đó y nói với Vân Thự Quang:
Tông chủ, ngươi xem xem, Vân Kỷ Trung này, hừ chẳng lẽ Vân gia chúng ta bị Nhạc gia giết nhiều người như vậy, nếu như để người khác biết không phải là bị cười rụng răng hay sao, về sau ai cũng có thể khi dễ Vân gia và Nguyên Bảo tông chúng ta.
Được rồi, các ngươi đừng cãi nhau nữa.
Vân Thự Quang nghe nói ba đấu vương bị giết chết thì tâm ý đã phiền loạn, bây giờ nghe hai trưởng lão cãi nhau thì càng không vui, sau đó y lập tức nói với Vân Ky Trung:
Ý của trưởng lão ta hiểu rõ nhưng Vân Tuyệt Sơn trưởng lão nó rất đúng, nếu như vân gia chúng ta bị Nhạc gia giết nhiều người như vậy mà bỏ qua thì sẽ bị người khác cười rụng răng, về sau thật sự ai cũng có thể khi phụ Vân gia, Vân gia nhất định phải xuất ra toàn bộ cao thủ báo thù Nhạc gia.
Tông chủ, người hãy suy nghĩ kỹ một chút, chuyện này quan hệ trọng đại, công thêm gần đây Linh dược môn mang tới không ít ảnh hưởng cho Nguyên Bảo tông, chúng ta trước mắt cần phải xử lý chuyện của Linh dược môn đã.
Vân Phỉ Phỉ nói.
Vân Thự Quang nói.
Vân Phỉ Phỉ thở ra một hơi, xem ra Vân gia sắp bị hủy rồi.
Vân Kỷ Trung này, không ngờ tông chủ vẫn hồ đồ, đem Vân gia ra vui đùa.
Vân Thự Quang quát lớn:
Tập hợp tất cả các cao thủ của Nguyên Bảo tông, ta sẽ đích thân dẫn đi tiêu diệt Nhạc gia.
Aizzz.
Vân Kỷ Trung chỉ có thể thở ra một hơi bất đắc dĩ, một mình hắn thì có thể làm gì, chẳng lẽ Vân gia phải thật sự suy tàn sao?
Ba ngày sau, Nhạc Thành mới từ trong sơn động mà xuất quan, ba ngày này Nhạc Thành luyện chế ra không ít đan dược, trợ giúp cho bọn người Nhạc Long và Nhạc Hạc. mà trong vài ngày này, tu vi của Nhạc Thành cũng tiến bộ theo, theo Nhạc Thành đoán thì tu vi của mình còn cách Thai Tức Kỳ không xa, nhiều nhất là mấy tháng nữa là mình có thể đột phá tới Thai Tức trung kỳ, đến lúc đó có thể chống lại cao thủ nhất tinh Đấu vương.
Nhạc Thành đang muốn ra sau núi thì nghe thấy thanh âm của Đổng Đại Ngưu truyền từ chân núi tới.
Nhạc Thành nấp ở đằng sau một cây đại thụ nhìn nhóm người Đổng Đại Ngưu.
Đổng Đại Ngưu không ngừng thúc giục, bộ dạng giống như là tướng quân ở chiến trường vậy.
Một hán tử mệt mỏi nói.
Đổng Đại Ngưu không ngừng rít gào nói.
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------