Nguồn:
read.st
.
Nhóm dịch: black
Nhạc Tử Sơn từ từ nói, cảm nhận được khí tức quen thuộc này, y biết rằng con mình đã trở về.
Nhạc Thành mỉm cười nói, sau đó hắn lập tức khống chế chân khí trị thương cho Nhạc Tử Sơn.
Cảm nhận được thương thế trên người của Nhạc Tử Sơn, Nhạc Thành liền có một hận ý, người của Hoàng gia đúng là ngoan tâm thủ lạt, chỉ sợ thương thế của Nhạc Tử Sơn mà nặng hơn một chút nữa thì cũng chẳng còn tính mạng nữa.
Ba giờ sau, Nhạc Thành mới thu công móc ra hai viên Phục Nguyên đan cho Nhạc Tử Sơn ăn, một lát sau trên khuôn mặt của Nhạc Tử Sơn hiện ra một mảng hồng, thương thế của y đã tốt hơn ba thành.
Nhìn thấy Nhạc Tử Sơn không có gì đáng ngại Nhạc Thành mới mở miệng hỏi.
Nhạc Tử Sơn nhìn Nhạc Thành không khỏi chán chường mà thở dài một tiếng, con của y là tứ cấp Luyện Dược sư, Nhạc Tử Sơn biết vốn Nhạc Tử Sơn còn muốn sau khi Nhạc Thành trở về thì chống lại Hoàng gia, nhưng lần này Hoàng gia lại liên hợp với ba gia tộc mà đánh Nhạc gia.
Tiếp theo Nhạc Thành nghe xong tất cả mọi sự tình, hóa ra một tuần lễ trước, người nhà họ Hoàng tới, Nhạc Tử Sơn bị ba đấu linh của Hoàng gia liên thủ đánh cho bị trọng thương. Lúc đó Nhạc Tử Phong không ở nhà, thấy đại ca bị đánh như vậy thì nhịn không được mà đi tìm Hoàng gia, Yến gia trước đến nay cùng một phe với Nhạc gia, cũng không hề do dự đi theo Nhạc Tử Phong đến Hoàng gia đòi một câu trả lời.
Kết quả không ngờ Hoàng gia đã có sắp xếp, người của La gia và Tiền gia đều đồng thời có mặt, trước sự vây hãm của ba đại gia tộc, Nhạc Tử Phong và người của Yến gia liền bị trọng thương.
Nhạc Tử Sơn nói.
Trong mắt Nhạc Thành tràn ngập sát khí.
Nhìn thấy sát ý trong mắt của Nhạc Thành, Nhạc tử Sơn rất sợ Nhạc Thành lại bốc đồng như Nhạc Tử Phong.
Nhạc Thành thu liễm sát ý trên người của mình, hận không thể ngay lập tức đưa Khiếu Thiên hổ và Tử Điện Mãng đi tiêu diệt Hoàng gia, tuy nhiên như vậy thì quá tiện nghi cho bọn chúng, nhất định phải khiến cho bọn chúng sống không bằng chết mới xong, còn có La gia Tiền gia, dám đối phó với Nhạc gia, bọn họ cũng phải hứng chịu sự trả thù gấp mười lần.
Nhạc Tử Sơn thở dài một hơi.
Nhạc Thành liền móc mấy viên đan dược giao cho Nhạc Tử Sơn.
Nhạc Thành liền nói:
Sau khi rời khỏi Nhạc gia, Nhạc Thành liền đi tới gian phòng của Nhạc Tử Phong, vừa tới đó Nhạc Thành đã nhìn thấy Nhạc Tử Phong đang dùng đấu khí chữa thương, thương thế so với Nhạc Tử Sơn cũng không kém hơn nhiều lắm.
Nhạc Thành tiêu hao chân khí chữa thương cho Nhạc Tử Phong, sau đó cũng đưa vài viên Phục Nguyên Đan cho hắn.
Nhạc Tử Phong được Nhạc Thành trị liệu xong thì thương thế cũng được hồi phục đôi chút.
Nhạc Thành nói.
Nhạc Tử Phong nghiêm túc nói với Nhạc Thành.
Nhạc Thành nói:
Nhạc Tử Phong rất quan tâm tới cửa hàng binh khí của Nhạc gia này, lần này ngay cả cửa hàng binh khí cũng bị đóng cửa, Nhạc Thành biết trong lòng Nhạc Tử Phong khó chịu biết bao.
Nhạc Tử Phong hơi thở dài.
Nhạc Thành mỉm cười nói khẽ:
Những linh dược mà Nhạc Thành lấy ở trong thâm hải đủ dùng để luyện chế linh dược, cho nên không được cung cấp cũng không sao. Về phần chuyện Nguyên Bảo tông, Nhạc Thành cũng không quan tâm, dù sao cũng đã hơn một năm chưa gặp Vân Phỉ Phỉ vưu vật kia rồi, cũng nên đi một chuyến.
Dựa theo sự phân phó của Nhạc Tử Sơn, Nhạc Thành đến Yến gia đưa vài viên Phục Nguyên Đan cho phụ thân của Yến Hiểu Kỳ.
Sau đó sáng sớm hôm sau, bởi vì sợ người nhà họ Hoàng đến Nhạc gia gây phiền toái cho nên Nhạc Thành ra lệnh Tử Điện Mãng và Trần Bưu trông coi Nhạc gia, nếu như người nhà họ Hoàng còn tới gây sự thì không cần cố kỵ, giết không tha.
Đi đến nửa đường, Nhạc Thành mặc một bộ y phục màu đen lại, cùng với Khiếu Thiên hổ và Thác Ni Tư đi về phía Thất Tinh Thành.
Tốc độ của Khiếu Thiên hổ hiện tại so với Nhạc Thành ngự kiếm trước kia còn nhanh hơn nhiều, Thác Ni Tư hiện tại cũng đã là ma pháp sư phong hệ cấp năm, vì vậy trong một khoảng thời gian ngắn bọn họ đã tới Thất Tinh Thành. Sau đó Nhạc Thành đi tới Nguyên Bảo tông.
Đã hơn một năm chưa tới, Nhạc Thành nhìn thấy Nguyên Bảo tông vẫn như cũ, Nhạc Thành lấy ra lệnh bài khách quý, tiên vào gian phòng quen thuộc kia.
Một lát sau một dáng người kiều mị tiến ra, chính là Vân Phỉ Phỉ.
Nhìn thấy Vân Phỉ Phỉ một năm không gặp, Nhạc Thành cảm thấy hơi thất thần, Vân Phỉ Phỉ một chút cũng không thay đổi, trước ngực là một cặp nhũ hoa với khe núi mê người. Bờ eo nhỏ nhắn đong đưa như liễu.
Nhạc Thành thản nhiên nói, ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm về phía ngực của Vân Phỉ Phỉ.
Vân Phỉ Phỉ cười khanh khách rồi nói:
Sau đó ánh mắt của Vân Phỉ Phỉ liền nhìn về phía Thác Ni Tư và Khiếu Thiên hổ, lông mày hơi nhíu lại, hiển nhiên không nhìn ra thực lực của hai người.
Nhạc Thành cười làm lành rồi lập tức nói.
Vân Phỉ Phỉ đưa ánh mắt dời khỏi Khiếu Thiên Hổ và Thác Ni Tư mà đặt lên trên người Nhạc Thành.
Nhạc Thành cất tiếng hior.
Vân Phỉ Phỉ nghe thấy Nhạc gia thì sắc mặt biến đổi.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
Vân Phỉ Phỉ lúng túng nói.
Vân Phỉ Phỉ không ngờ Lục tiên sinh lại có liên quan với Nhạc gia, tuy nhiên vị trưởng bối kia lại có địa vị trên nàng cho nên nàng cũng không có biện pháp.
Sắc mặt của Nhạc Thành hơi biến đổi, trong lòng hắn cũng cảm thấy hơi tức giận, chỉ là hiện tại không chỉ Nguyên Bảo tông mà ở trong Thất Tinh Thành còn có các thực lực khác có dược liệu, Nguyên Bảo tông chẳng qua có thực lực lớn nhất mà thôi.
Vân Phỉ Phỉ mặc dù không nhìn ra khuôn mặt của Nhạc Thành nhưng cũng nhận ra thanh âm của hắn hơi tức giận.
Khiếu Thiên Hổ đã sớm không vui, nghe thấy thanh âm của Nhạc Thành có vẻ tức giận thì trứng mắt nhìn Vân Phỉ Phỉ.
Đối với chuyện của Nhạc gia, Khiếu Thiên Hổ và Thác Ni Tư cũng biết một chút.
Nếu như không có Nhạc Thành ngăn cản thì Khiếu Thiên Hổ và Tử Điện Mãng đã sớm đi tiêu diệt Hoàng gia.
Nghe thấy lời nói của Khiếu Thiên Hổ, Vân Phỉ Phỉ không khỏi cảm thấy hơi giận mình, người này khẩu khí thật là ngông cuồng, tiêu diệt Nguyên Bảo tông, ở trong thành Thất tinh không có mấy người làm được, mà nghe Khiếu Thiên Hổ gọi Nhạc Thành là chủ nhân, vân Phỉ Phỉ đối với Nhạc Thành càng cảm thấy kỳ quái.
Nhạc Thành quát Khiếu Thiên Hổ, sau đó mỉm cười với Vân Phỉ Phỉ:
Bỗng nhiên Nguyên Bảo tông và Hoàng gia cũng có quan hệ Nhạc Thành cũng biết rằng tiêu diệt Nguyên Bảo tông có một số khó khăn, Nguyên Bảo tông ở trong thành Thất Tinh có thực lực không nhỏ, cao thủ đấu hoàng dĩ nhiên là có.
Tuy nhiên nếu như chuyện Nhạc gia và Hoàng gia Nguyên Bảo tông can thiệp thêm nữa thì Nhạc Thành cũng không ngại đấu với Nguyên Bảo tông, có Khiếu Thiên Hổ và Tử Điện Mãng, chỉ cần bên trong Nguyên Bảo tông không có cửu tinh, thập tinh Đấu Hoàng thì Nhạc Thành cũng không sợ.
Vân Phỉ Phỉ hơi buồn khổ mà nói.
Nhạc Thành cảm thấy Vân Phỉ Phỉ cũng không nói dối liền lập tức trả lời:
Nói xong, Nhạc Thành mang theo Khiếu Thiên Hổ và Thác Ni Tư rời đi, nhìn theo hình bóng của Nhạc Thành, Vân Phỉ Phỉ không kìm được mà khẽ run lên, sau đó lẩm bẩm nói:
Sát khí thật là nồng đậm, ta phải trở vè tông nói một tiếng.
Đại nhân, bây giờ chúng ta đi đâu.
Sau khi rời khỏi Nguyên Bảo tông, Thác Ni Tư liền hỏi Nhạc Thành.
Nhạc Thành mỉm cười nói. Ở trong thất Tinh Thành, Linh Dược môn hẳn là có bán linh dược, chỉ cần nơi này có bán linh dược đối với Nhạc Thành đã là quá đủ rồi, dù sao cửa hàng binh khí của Nhạc gia cũng không cần quá nhiều dược liệu.
Một ngày sau, Nhạc Thành cùng với Khiếu Thiên hổ, Thác Ni Tư xuất hiện ở trong Linh Dược môn.
Nhìn thấy Linh Dược môn các thiết bị ở bên trong đều kém hơn Nhạc Thành lẩm bẩm nói:
Nếu như Linh Dược môn mà chịu hợp tác với ta, ta có thể đưa Linh Dược môn nhanh chóng vượt qua Nguyên Bảo tông.
Ai muốn tìm ta?
Một thanh âm trầm thấp từ trong nội đường của Linh Dược môn truyền ra, sau đó là một tên mập mạp.
Nhạc Thành nhìn thấy người này đến thì hơi kinh ngạc với thân hình của hắn.
Người mập này chính là môn chủ của Linh Dược môn bây giờ, tên gọi là Hùng Minh.
Hùng mập, đại nhân nhà ta có chuyện cần thương lượng với ngươi.
Các ngươi là ai, cái tên Hùng mập cũng có thể để các ngươi gọi sao.
Nghe thấy người khác gọi mình là Hùng mập, trên khuôn mặt của y hiện lên một vẻ tức giận.
Thác Ni Tư không nói gì mà rút hai hộp gấm trên người ra đưa cho Hùng Minh, đây chính là hai viên đan dược Tụ Khí đan mà hôm qua Nhạc Thành luyện chế, còn có một thanh trường kiếm.
Hùng Minh trừng mắt nhìn Thác Ni Tư, sau đó liền tiếp nhận hộp gấm mở hộp thứ nhất ra xem thì nhịn không được la lên.
Hùng Minh mở cái hộp gấm dài thứ hai ra xem, trong đó quả nhiên là một thanh trường kiếm màu xanh.
Thác Ni Tư liền khoe khoang với Hùng Minh.
-Không cần đấu khí và ma pháp nào hỗ trợ cũng có thể tăng thêm ba thành lực công kích sao?
Hùng Minh nhìn thanh kiếm trong tay mà không kìm được chấn động.
Nhìn bảo vật trong tay, Hùng Minh đã sớm không để ý tới việc Thác Ni Tư gọi mình là Hùng mập nữa.
Dựa theo sự phân phó trước kia của Nhạc Thành, Thác Ni Tư nói với Hùng Minh.
Hùng Minh kinh ngạc nhìn Thác Ni Tư, đây không phải là nói đùa sao?
Thác Ni Tư nói.
Hùng Minh lúc này mới chú ý tới Nhạc Thành.
Nhạc Thành mỉm cười nói.
Hùng Minh kinh ngạc đánh giá Nhạc Thành, vừa rồi tên kia nói Nhạc Thành là chủ nhân luyện chế đan dược thì không khỏi cảm thấy tông kính. Hiện tại Linh Dược môn cũng chỉ có một tứ phẩm luyện dược sư mà thôi, mà Nguyên Bảo tông có tới mấy người, nếu như mình được một Ngũ phẩm luyện dược sư tương trợ thì Linh Dược môn sẽ nhanh chóng lớn mạnh lên.
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------