Nguồn:
read.st
.
Nhóm dịch: black
Tuy sớm biết tin tức từ hôn của Dịch gia nhưng Nhạc Tử Sơn không có cách nào tiếp nhận, trên khuôn mặt không khỏi tức giận lên.
Dịch Bằng hơi thở dài trả lời Nhạc Tử Sơn.
Mọi người ở Nhạc gia nghe thấy lời nói của Dịch Bằng thì trong lòng không kìm nổi mà bốc lửa giận lên, Nhạc Tử Phong không nhịn được mà quát:
Nếu Nhạc gia chúng ta không đồng ý thì sao?
Thế nào, Nhạc gia các ngươi rượu mời không muốn uống lại muốn uống rượu phạt sao?
Nghe thấy lời nói của Nhạc Tử Phong, Liệt Sơn vỗ mạnh cái bàn một cái, thần sắc lạnh lùng nhìn Nhạc Tử Phong. Mà những đệ tử Thanh Dương môn nhìn thấy sự tức giận của Liệt Sơn thì trên người cũng xuất ra đấu khí tràn ngập.
Đúng lúc này Nhạc Thành đi vào trong phòng khách, Nhạc Thành trở lại thấy cả Nhạc gia không thấy sai sau đó nhìn thấy bọn họ tập trung ở phòng khách hắn còn tưởng có chuyện gì liền đi đến.
Nhìn thấy Nhạc Thành Nhạc Tử Sơn liền biến sắc, hắn lo rằng đứa con của mình lại không chịu nổi kích động, làm chuyện điên rồ thì nguy.
Nhạc Thành vừa đi vào cửa thì nhìn thấy bọn người của Thanh Dương môn, ở trong trí nhớ Nhạc Thành cũng nhận ra được Dịch Thiến cùng với Dịch Bằng, lại nhìn hào khí ở trong sảnh thì hắn cũng đoán ra chuyện gì. Nhạc Thành không kìm được đánh giá bọn người Liệt Sơn, trong lòng hắn cảm thấy thực lực của bọn người này rất mạnh thì không kìm được mà khẽ giật mình.
Cuối cùng Nhạc Thành đánh giá Dịch Thiến, Dịch Thiến rất xinh đẹp, mái tóc đen nhánh búi ở sau gáy, làn da trắng như tuyết, đôi mắt to tròn, trên người mặc một chiếc quần dài màu đỏ, ở trước ngực mềm mại, eo nhỏ nhắn như liễu, chiếc quần dài màu đỏ cũng không che giấu được kiều đồn rắn chắc, hai chân thoạt nhìn cũng thon dài, dáng vẻ không hề kém Tô Hân Nhi, đều là mỹ nhân khuynh nước khuynh thành.
Nhạc Thành vừa tiến đến, người của Thanh Dương môn cũng đưa mắt nhìn và đánh giá hắn. Liệt Sơn lúc này cũng đã ngồi trở lại vị trí.
Nhìn thấy dáng vẻ của mọi người sắc mặt của Nhạc Thành cũng hơi biến đổi mà hỏi Nhạc Tử Sơn.
Nhạc Tử Sơn gật đầu mở miệng nói, lão muốn Nhạc Thành đi ra ngòai trước, tránh cho việc bị khuất nhục.
Nhạc Thành cất tiếng nói sau đó hắn đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn người của Thanh Dương môn.
Bị ánh mắt của Nhạc Thành nhìn người của Thanh Dương môn nhịn không được mà khẽ run lên, cuối cùng Nhạc Thành nhìn Dịch Thiên mà nói:
Là cô nương muốn từ hôn với ta?
Cái này…
Bị ánh mắt của Nhạc Thành nhìn toàn thân của Dịch Thiến không kìm được mà khẽ run lên, nhất thời không nói nên lời, giống như là bị một ma thú nhìn vậy, trên người đấu khí không cách nào lưu động được.
Liệt Sơn nhìn Nhạc Thành mà mỉm cười nói sau đó lập tức lấy ra một hộp gấm mở hộp gấm ra, bên trong là kim tệ lấp lánh. Một nghìn kim tệ quả nhiên là một con số không ít, một viên đan dược tứ phẩm cũng chỉ có giá trị năm trăm kim tệ mà thôi.
Nhạc gia mọi người nhìn thấy dáng vẻ kiêu ngạo bệ vệ của Liệt Sơn thì không kìm được mà nổi lửa giận. Bọn họ muốn phát tác thì thấy Nhạc Thành đi tới nhặt từng khối kim tệ trong hộp, mà ngay cả Nhạc Tử Sơn cũng choáng váng không biết là Nhạc Thành muốn gì.
Nhạc Thành cầm cái hộp gấm trả lại cho Liệt Sơn, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.
L:iệt Sơn thế nào cũng không ngờ Nhạc Thành lại đem kim tệ mang đến trước mặt y, y kìm không được mà nổi lựa giận, toàn thân tràn ngập đấu khí, một khí tức vô cùng hung hãn bao phủ Nhạc Thành.
Trước khí tức cường hãn này Nhạc Tử Sơn và Nhạc Tử Phong cũng khẽ giật mình, đấu khí trong cơ thể không cách nào ngưng tụ được, trứ sự uy áp của Đấu Vương Đấu Linh không cách nào phản kháng được.
Nhạc Thành vẫn y như cũ lạnh lùng nhìn Liệt Sơn. Thực lực của Liệt Sơn đúng là rất mạnh, dựa vào khí tức của Nhạc Thành thì mười phần không thể chống đỡ. Tuy nhiên với tu vi nghìn năm của hắn tuy thực lực bị tàn phế nhưng cảnh giới siêu cấp vẫn còn, đừng nói là một Đấu Vương cho dù là một Đấu Tông cũng vô phương áp đảo hắn.
Nhìn cảnh tượng trước mặt mọi người kinh ngạc không thôi, có thể trước mặt một Đấu Vương mà khuôn mặt vẫn không đổi sắt khiến cho tất cả mọi người đặc biệt là Nhạc Tử Sơn kinh hãi không thôi. Biểu hiện của Nhạc Thành thật là ngoài tưởng tượng của lão.
Liệt Sơn đỏ bừng cả khuôn mặt, trước uy áp đấu khí của mình mà tên tiểu tử này vẫn không khiếp sợ thì y cũng không dám ra tay nếu không truyền ra ngoài thì thật mất mặt.
Nhạc Thành lại nhìn vào người của Thanh Dương môn, thần sắc của hắn vẫn lạnh như băng.
Một đệ tử Thanh Dương môn nhìn Liệt Sơn rồi chạy tới cầm cái hộp gấm. Dịch Thiến lúc theo Liệt Sơn đi ra khỏi cửa không kìm được mà quay đầu nhìn Nhạc Thành, sau đó lập tức cùng với Liệt Sơn rời khỏi Nhạc gia.
Nhìn thấy biểu lộ lạnh lùng của Nhạc Thành, Tô Hân Nhi tới gần hắn mà nói, nàng từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ nhìn thấy sự tức giận của biểu ca như vậy, ánh mắt của biểu ca thật là dọa người.
Nhạc Tử Sơn đi đến bên cạnh Nhạc Thành, lão cảm thấy đứa con của mình tựa như đã thay đổi thành một người khác, từ trước đến nay lão chưa bao giờ thấy.
Nhạc Thành trả lời hai người, ánh mắt sau đó cũng khôi phục lại được vẻ bình thường.
Nhạc Tử Sơn thở dài, biểu hiện của đứa con này của lão thật là khiến cho lão chấn động, cuộc ước hẹn ba năm khiến lão lo lắng không thôi, lần này Nhạc gia đắc tội với Thanh Dương môn đến lúc đó Thanh Dương môn chắc chắn sẽ không đơn giản mà dừng tay.
Nhạc Tử Phong cất tiếng nói, hắn đã biết chuyện luyện đan của Nhạc Thành, một Luyện Dược sư hoàn toàn có tiền vốn để đấu với người ta.
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------