Nguồn:
read.st
Hoa Nguyệt Vân nói, sắc mặt nàng mang theo thất vọng, Trầm Tường cuối cùng vẫn không đi cùng nàng.
Trầm Tường than thở.
Hoa Nguyệt Vân nhoẻn miệng cười, nói:
Trầm Tường không rõ một nữ tử như thế tại sao muốn làm nha hoàn của hắn, bất quá hắn xác thực rất cảm kích nàng:
Hoa Nguyệt Vân cười cợt nói:
Nàng vừa nói chuyện, liền vội vàng đưa đầu đến gần, hôn môi Trầm Tường một cái, sau đó cười cợt chạy ra, điều này làm cho Trầm Tường ngây dại giống như tượng đá.
Trầm Tường liếm liếm môi, còn giữ dư hương, làm cho hắn cảm thấy có một hạnh phúc không tên.
Tô Mị Dao cười duyên nói:
Trầm Tường hừ một tiếng, rất rắm thí mà nói:
Mấy ngày qua, tuy rằng Trầm Tường không có luyện đan, nhưng vẫn tích góp Long tiên, dùng để đề cao linh dược, hắn chuẩn bị bắt đầu học tập luyện chế Phàm cấp thượng phẩm đan cùng Linh cấp hạ phẩm đan, đây là khiêu chiến mới của hắn, hơn nữa bây giờ thực lực của hắn đã là Phàm Võ Cảnh tầng tám, cũng cần rất nhiều đan dược cao cấp.
Sáng sớm ngày thứ hai, Trầm Tường đi tới quảng trường Dược gia, sáng hôm nay là Lãnh U Lan cùng Tống Nam Minh luận võ, một người là Thái tử, một người là con gái tướng quân, thực lực hai người đều là Phàm Võ Cảnh tầng bảy, này làm người vô cùng chờ mong.
Trên đài tỷ võ, một bên là nam tử anh tuấn trên người mặc hoa phục kim mang lấp loé, một bên là nữ tử ăn mặc quần áo bó, phác hoạ ra đường nét thành thục mê người, tuy rằng nàng chỉ là thiếu nữ mười bốn tuổi, nhưng bây giờ đã là một mỹ nhân tuyệt thế phong thái trác việt, hơn nữa còn có một mái tóc bạc mỹ lệ mà kỳ dị, rất là hấp dẫn người.
Làm cho Trầm Tường cảm thấy khó mà tin nổi chính là, Thái tử Tống Nam Minh kia lại dùng một loại ánh mắt phẫn hận nhìn Lãnh U Lan, Trầm Tường khẳng định, trong bọn họ nhất định có cừu oán.
Một người nói.
Một người trung niên cười nói.
Trầm Tường không nghĩ tới Lãnh U Lan lại có dũng cảm như vậy, dám đối phó Tống Nam Minh như thế.
Luận võ vừa bắt đầu, Lãnh U Lan liền hóa thành một bóng đen lướt bay trên đài tỷ võ, loại khinh công tuyệt diệu này là sở trường của nàng, nàng ở trên đài tỷ võ di động với tốc độ cao, thỉnh thoảng đánh ra một chưởng đối với Tống Nam Minh, hoặc là đá ra một cước, nhưng đều bị Tống Nam Minh né tránh, hoặc ngăn cản.
Thực lực của Tống Nam Minh cũng không tồi, bất quá so với Lãnh U Lan thì yếu hơn rất nhiều, nhưng Lãnh U Lan nắm giữ băng hỏa song mạch, có thể hòa Băng Hỏa chân khí vào nhau, ngưng tụ ra một loại chân khí cường đại mà quỷ dị mới.
Tuy rằng Tống Nam Minh có thể ngăn mở, nhưng chân khí của Lãnh U Lan đối với hắn có ảnh hưởng không nhỏ, làm cho hắn cảm thấy thân thể lúc nóng lúc lạnh, mà hắn lại không có cách nào công kích Lãnh U Lan, bởi vì tốc độ của Lãnh U Lan quá nhanh.
Tô Mị Dao nói:
Trầm Tường tu luyện chính là Ngũ Hành chân khí, nhưng lại có thể đơn độc sử dụng một loại thuộc tính chân khí, nhưng Lãnh U Lan lại không thể, nàng muốn sử dụng chân khí sẽ phải sử dụng hai loại thuộc tính, chính là lúc lạnh lúc nóng, vì lẽ đó công pháp phương diện này phi thường ít ỏi, thậm chí không có, cái này cũng là địa phương thiếu hụt của Lãnh U Lan, tuy rằng chân khí nàng đáng sợ, nhưng không có công pháp tốt phát huy uy lực ra.
Tống Nam Minh không có cách nào công kích được Lãnh U Lan, không khỏi căm tức lên, hắn biết còn tiếp tục như vậy, hắn nhất định sẽ thua.
Đang lúc này, Trầm Tường thấy trên đài tỷ võ loé lên quang mang yếu ớt, nhãn lực của hắn vô cùng tốt, cho dù là chân con kiến trên đài tỷ võ hắn cũng có thể nhìn rõ ràng.
Trầm Tường thấy trong tay áo Tống Nam Minh đột nhiên bắn ra vài đạo ngân châm trong suốt.
Trong lòng Trầm Tường nhất thời mắng to lên, lúc này hắn nghe thấy Lãnh U Lan phát ra một tiếng khẽ kêu lành lạnh, chỉ thấy Lãnh U Lan đột nhiên che bụng, vẻ mặt giận dữ nhìn Tống Nam Minh.
Tống Nam Minh cười gằn lên, cất bước đi tới trước mặt Lãnh U Lan, bắp đùi ngưng tụ chân khí, đột nhiên bay ra đá một cước vào bụng Lãnh U Lan, một cước cuồng bạo mà mạnh mẽ, đá thân thể mềm mại của Lãnh U Lan xuống đài.
Lãnh U Lan đau đớn kêu một tiếng, bay ra khỏi luận võ đài, nhưng nàng vẫn có thể vững vàng đứng lại, trên tay ngọc che bụng tràn đầy máu tươi.
Hàm răng của Lãnh U Lan cũng muốn cắn nát, hai mắt tràn đầy oán hận nhìn Tống Nam Minh trên đài tỷ võ.
Tống Nam Minh cười lạnh nói.
Lãnh U Lan lấy bàn tay ra, bụng vẫn đang chảy máu, lại không có vật gì, chỉ có một tia lạnh lẽo, nàng rất nhanh nghĩ tới đây là băng châm, đã hòa tan.
------oOo------