Nguồn:
read.st
Mọi người phía dưới nghe thế thì mừng như điên, tiên nhân đã nói lại còn sai được hay sao. Bọn họ cũng đang muốn về Hạn thành, việc này coi như thành toàn cho họ rồi.
Thề không gây chuyện thị phi nữa.
Vài ngàn người bên dưới hô hào theo. Bây giờ cho bọn họ làm lương dân, có ăn có mặc thì ai mà nguyện ý làm loạn nữa chứ. Trần hạo Minh gật đầu:
Ta cũng mong như vậy. Bang chủ ngươi khi đến Hạn thành thì cứ đến thẳng phủ thành chủ, hắn sẽ giao quyền cho ngươi. Việc của ngươi chính là thống kê và quản lý chặt về nhân khẩu của Hạn thành, không cho những kẻ bất chính trà trộn và đảm bảo việc trị an Hạn thành, kẻ nào cố ý gây náo loạn thì ngươi cứ thẳng tay trừng phạt cho ta.
Xin tiên quân yên tâm! Tôi hứa sẽ không làm cho tiên quân thất vọng.
Trần Hạo Minh hài lòng gật đầu, người có thể quản lý cả một cái bang phái vài nghìn tên đạo tặc chắc chắn là phải có tài năng, đâu thể là kẻ bất tài được. Bây giờ thay đạo tặc thành mấy người dân nhút nhát thì chắc chắn hắn có thể làm được. Trần Hạo Minh tin tưởng như thế.
Sau khi nhẹ nhàng giải quyết việc của Hạn Nghĩa bang, Trần Hạo Minh bóp nát một cái ngọc giản truyền tin tới Hạn thành về việc của họ, sau đó thì lại ôm lấy Thủy Linh Vũ bay vút về phía chân trời xa xa.
Mấy đoàn cướp lớn đều đã giải quyết xong, Trần Hạo Minh cũng không rề rà thêm nữa mà mang Thủy Linh Vũ trở lại hội họp cùng mọi người để lên đường về kinh.
Gần về đến nơi, Trần Hạo Minh bay chậm dần rồi dừng hẳn lại, Thủy Linh Vũ khó hiểu ngẩng đầu lên nhìn hắn, đổi lại được một ánh mắt thật là “bỉ ổi” không chịu được:
Thủy Linh Vũ lúc này mới nhận ra tư thế của hai người lúc này đúng là cực kỳ mập mờ, nếu để người khác nhìn được thì nàng còn nhìn mặt họ làm sao được nữa. Sắc mặt đỏ hồng, nàng luống cuống nhảy dựng lên, rời ra khỏi lồng ngực của hắn mà chạy tuốt về phía trước.
Nửa tháng sau, đoàn người của Trần Hạo Minh đã trở về đến kinh đô. Hắn cũng không hề khua chiêng gióng trống mà chỉ lặng lẽ đi vào thành, người ngoài thấy đoàn người của hắn cũng chỉ giống như một quý tộc nào đó mà thôi, không hề có điểm gì nghi ngờ “Trần tôn giả” đang ngồi trong xe cả.
Lẳng lặng sắp xếp cho mọi người vào trong cung của mình, Trần Hạo Minh dặn dò họ không được tùy tiện đi lại, chờ hắn quay về, sau đó thì nhanh chóng đi tìm ông bố Trần Thiên Đức của mình.
Trần Thiên Đức nghe tin lão lục đã về thì nhanh chóng cho gọi vào, ông cũng muốn biết những việc đã xảy ra. Một việc đã làm cho cả liên minh trước kia thúc thủ giờ đây trở thành thật đơn giản trong tay Trần tôn giả, ông cũng muốn biết chân tướng của việc này là thế nào.
Trần Hạo Minh được gọi vào, cũng chỉ kể đơn giản rằng “sư phụ” đã thu phục được quái vật, sau đó thì cho hắn ra mặt kiếm cớ xử lý thành chủ kia, rồi cả việc đánh tan bốn cường đạo đoàn cũng đều kể ra hết.
Nhắc đến chỗ cường đạo đoàn này, Trần Hạo Minh ra hiệu cho Trần Thiên Đức, cái ám hiệu này ông cũng không phải thấy lần một lần hai nên nhanh chóng hội ý, đuổi hết kẻ hầu người hạ ra ngoài. Bên trong phòng cũng chỉ còn lại hai cha con mà thôi.
Hắn không hề dấu giếm mà kể hết được những điều đã phát hiện khi đi tiễu phỉ ra. Đến khi hắn kể đến đoạn hoàng tộc Nhật Quang quốc, cũng chính là gia tộc của Nhật Quang chưởng giáo bây giờ chính là Xà Đường của Ma môn, Trần Thiên Đức cũng thất kinh. Đây chính là một bí mật kinh thiên động địa.
Nếu trước đây mà các thánh nhân biết được chuyện này thì chắc chắn sẽ lấy cớ đó mà xen vào, tru diệt Nhật Quang quốc rồi chiếm cả vùng đất đó luôn. Cũng may mà chuyện này tới bây giờ mới lộ ra ngoài ánh sáng, Đông Tiên quốc lại tự có khả năng diệt trừ mối họa này nên không phải lo các nước kia sẽ xen vào chuyện này.
Trần Hạo Minh không ngừng lại mà đưa ra ý kiến của mình:
Trần Thiên Đức nhắm mắt lại suy tư, việc này quá lớn rồi, ông không thể không suy nghĩ kỹ được:
Xử lý lặng lẽ? Lặng lẽ thế nào đây? Cả một gia tộc chưởng giáo, nếu cứ thế mà giết đi mà không bị người ta nghĩ này nghĩ nọ mới là lạ đó.
Con đang nghĩ đến kế ném đá giấu tay…
Ném đá giấu tay? - Trần Thiên Đức bắt đầu cảm thấy hứng thú.
Việc Trần tôn giả diệt hai cường đạo đoàn kia chắc chắn là Ma môn sẽ biết được, đó là điều chắc chắn không thể nghi ngờ. Nếu bây giờ mà phụ thân người nói nhỏ cho gia tộc Nhật Quang rằng sư phụ con muốn dần dần giam lỏng bọn họ để chèn ép thì người nghĩ bọn họ sẽ có phản ứng thế nào?
Trần Thiên Đức ngẫm nghĩ rồi nói:
Sẽ có hai chiều hướng suy nghĩ, nếu là người tự tin vào bản thân và phán đoán của mình thì chắc chắn sẽ ở lại, bởi vì họ không tin rằng tôn giả sẽ diệt bọn họ dễ dàng, rồi sau đó chuốc lấy đại loạn. Còn nếu là kẻ không kiên định, chỉ chăm chăm kiếm đường sống thì chắc chắn sẽ trở nên rối loạn rồi kiếm đường thoát thân.
Đúng vậy, nhưng hầu hết Ma môn chính là bản tính không kiên định, ham sống sợ chết đến tột độ, vì vậy con nghĩ số người có quyết định rời đi sẽ lớn hơn là người ở lại. Đến lúc đó thì gia tộc này chắc chắn sẽ kiếm đường ra đi.
Trần Thiên Đức gật đầu, ông cũng có phán đoán là tới tám phần là gia tộc này sẽ lựa chọn trốn đi nếu bị bại lộ. Nhưng ông vẫn lẳng lặng nghe hắn nói tiếp.
Lúc này, nếu vài vị chưởng giáo đứng ra giúp cho họ, bí mật cho họ con đường sống thì họ sẽ nghĩ sao? Giả dụ như là mọi người đứng ra nói rằng sẽ cho họ rời đi trước, sau đó khai báo với Trần tôn giả rằng có việc cần họ đi giải quyết. Bảo họ rằng nếu họ trốn sang Tiên Nho quốc thì Trần tôn giả cũng không thể vì việc này mà sang tận đó gây chuyện với Nguyên Thủy Thiên Tôn thì họ sẽ nghĩ sao?
Chắc chắn là sẽ chạy sang Tiên Nho quốc. - Trần Thiên Đức nói tiếp lời.
Trần Hạo Minh gật đầu:
Trần Thiên Đức nghe xong thì sáng mắt lên, kế một mũi tên trúng hai chim này chẳng phải là cao minh gì nhưng lại vô cùng âm hiểm. Làm việc này lại có thể lẳng lặng mà không lộ phong thanh, ngay khi gia tộc kia vừa đặt chân vào Tiên Nho quốc thì ra tay ngay để tất cả đều không kịp trở tay. Có thể ví cái kế này như là ép máu độc trong cơ thể ra rồi phun thẳng lên mặt người khác, sau đó lại đổ cho họ vô cớ đánh ngươi hộc máu (ngậm máu phun người), vừa giải được độc, vừa đổ được tội.
Được, nếu kế này đã được Trần tôn giả tán thành thì ta cũng sẽ bàn với các vị chưởng giáo khác.
Phụ thân, khoan đã. - Trần Hạo Minh gọi lại.
Còn chuyện gì nữa sao?
Còn, còn vấn đề rất lớn.
Trần Thiên Đức dừng lại và tiếp tục lắng nghe, ông cũng không phải là thiếu suy nghĩ, lúc nãy chẳng qua là quá nóng vội nên chưa suy xét kỹ càng sơ hở trong cái kế sách kia thôi.
Con đã kể với người là không chỉ có một Xà Đường mà còn có Thử Đường nữa, nếu Xà Đường có thể là Nhật Quang thì ai có thể chắc chắn Thử Đường không thể là một trong các chưởng giáo còn lại. Nếu cha không phải là cha con, những thứ công phu trong hoàng thất đều đã thử qua thì con cũng có thể nghi ngờ Tiên Loan chúng ta có thể là Thử Đường. Nếu mà người tùy tiện bàn chuyện này với tất cả các chưởng giáo còn lại thì chắc chắn là không thể được.
Thứ hai, đó là chuyện gián điệp. Con không muốn nhưng vẫn phải nói rằng công việc phản gián của Đông Tiên quá kém, đến tên quốc sư Tiên Hạc quốc trước đây là của Tiên Nho quốc cũng không biết, hắn lần trước còn định giết chết con nhưng không thành. Người sao có thể chắc chắn rằng người bên cạnh mình không phải gián điệp chứ?
------oOo------