Nguồn:
read.st
Hai mắt vân dương sáng lên, lầm bẩm:
Khi vân dương mới nghĩ tới đây.
Đột nhiên một tiếng kêu truyền tới từ cửa chính:
Thanh âm này vừa dâm đãng vừa đê tiện, lại còn mang theo một cỗ tư vị hèn mọn không nói ra được.
Vân dương lập tức sửng sốt.
Cổ nhân nói không sai a. Người thiên đường thật con mẹ nó tà, mới nhắc rùa rùa liền đến ba ba…
Mau mau mời đến!
Vân dương cao giọng nói.
Thật không có lúc nào như lúc này mà hắn mong tên tiểu tiện nhân này đến. Vừa nãy mới nghe thấy thanh âm của đông thiên lãnh, trong lòng vân dương còn có chút kích động cùng với phấn chấn: oa, người đưa tài nguyên đến rồi, người đem tay chân đến rồi!
Kỳ thật không cần vân dương nói cái gì mà mới đến hay không mời đến, đông thiên lãnh đã không kịp chờ chủ nhân đồng ý, có chút gì đó lén la lén lút vọt vào.
Người còn chưa tới, đầu song đầu thiên sư dưới áo choàng của hắn đã vọt đến bên người vân dương, lắc đầu vẫy đuôi, vui vẻ vô cùng.
Vân dương trừng mắt.
Đông thiên lãnh cười đắc ý:
Vân dương gãi đầu:
Thắng?
Thắng!
Bộ dạng đông thiên lãnh đầy vẻ nịnh nọt, cơ hồ hắn muốn rạp đầu xuống đất mà cúng bái:
Đông thiên lãnh mang theo vẻ thành kính phát ra từ đáy lòng:
Lão đại a… ta đối với ngươi… ta ta… ta yêu ngươi a! Ta yêu ngươi yêu đến…
Ngừng!
Toàn thân vân dương đã sớm nổi da gà, từng đợt khí lạnh phát ra từ tâm can phế phủ, khiến hắn không tự chủ mà rét run. Hai mắt đều có chút đăm đăm…
Vân dương thốt ra, cũng chỉ có ba chữ này.
Vân tôn từ trước đến nay đều vô cùng ôn tồn lễ độ. Có thể khiến vân tôn có thể phát ra lời thô tục như thế, đông thiên lãnh này cũng có thể xem như là một thiên tài…
Vân dương tràn đầy căm ghét nhìn hắn:
Ngươi… ngươi… không phải ngươi…
Lão đại a…
Đông thiên lãnh cảm thấy mình như nhận lấy mười ngàn điểm tổn thương, ủy khuất nói:
Vân dương hoài nghi nhìn hắn:
Thật?
Không tin ta cời quần cho ngươi xem!
Ta nhìn cái cọng lông!
Vân dương đạp tới một cước:
Thế mà dám là ta buồn nôn!
Đây là sự kính ngưỡng của ta đối với lão đại a…
Đông thiên lãnh chịu một cước, không chút tức giận, ngược lại có chút vinh quang, dương dương đắc ý nói:
Vân dương vỗ vỗ trán:
Sao hôm nay ngươi lại tới? Hộ vệ của ngươi đâu?
Ai…
Đông thiên lãnh bị vân dương hỏi tới chuyện thương tâm, thở dài u oán một tiếng khiến vân dương không kìm được rùng mình, sau đó bắt đầu tố khổ.
Mặt đông thiên lãnh cơ hồ dải nước mắt một dải nước mũi, xụt xịt:
Từ khi ta thắng bọn hắn, bọn hắn nhất định ép ta nói ra cao nhân đứng đằng sau a… thế nhưng đông thiên lãnh ta là ai?
Đông thiên lãnh ta từ trước đến nay hiệp can nghĩa đảm, tấm lòng rộng mở, đối đãi bằng hữu đều là cúc cung tận tụy, với huynh đệ không tiếc mạng sống! Sao ta có thể bán đứng bằng hữu?
Đông thiên lãnh khẳng khái kịch liệt nói:
Cho nên dù có đánh chết ta cũng không khai, thế nên bọn hắn liền giam cầm ta, giám thị ta! Ngay cả ta đi nhà xí… cũng có người đi theo…
Mấy ngày này ta sống không bằng chết a…
Đông thiên lãnh cố gắn muốn được vân dương đồng tình khen ngợi, than thở khoc lóc không ngừng.
Vân dương không chút lưu tình vạch trần.
Đông thiên lãnh biết không thể nói tiếp, lập tức đổi thành một bộ thành thật:
Mặt vân dương tựa như trầm thủy, tức xạm mặt lại.
Nhân sinh của con hàng này, cũng chỉ có chút truy cầu như vậy…
Vân dương đưa tay:
Đông thiên lãnh lập tức trì trệ:
Lão đại, quan hệ giữa hai huynh đệ ta không nên nói đến mấy chữ tiền bạc a…
Ngươi không muốn đưa?
Thần sắc vân dương bình tĩnh, cười hắc hắc:
Vậy ta từ bỏ.
Đừng a… đừng từ bỏ a.Đông thiên lãnh lập tức luống cuống, hắn vốn đến tặng lễ, chỉ trách vừa rồi miệng tiện không nhịn được…
Ta bỏ! Ta đi xem mấy người kahcs, xem họ có cho hay không.
Lão đại… van ngươi…
Đông thiên lãnh nhanh chóng quỳ xuống:
Ngươi không quan tâm ta sẽ không sống nổi a…
Thật tiện…
Vân dương im lặng, không còn lời nào để về con hàng này nữa.
Đông thiên lãnh cũng im lặng. Hắn không tiện còn có thể làm gì a?
Cái này thật không phải tiện bình thường, hắn là thần tiện a!
…
Vân dương nhìn đống đồ đông thiên lãnh lấy ra, kinh ngạc nói.
Đông thiên lãnh cười hắc hắc, có chút tinh thần vô cùng phấn chấn:
Tiền đánh bạc tổng có 1500 mai huyền tinh. Ta cảm thấy chỗ này quá ít… cho nên ta cũng lấy ra 500 mai huyền tinh nữa, hiếu kính lão đại… hắc hắc hắc…
Cái này có chút không đúng a?
Vân dương hồ nghi nhìn đông thiên lãnh:
Lúc ấy ngươi nói là mỗi người cược 100 huyền thạch, một viên đan dược, ngoài ra còn điều kiện mặc đồ xanh, lại thêm được đánh một trận…
Vô luận tính thế nào đi nữa, cũng không được đến 2000 mai huyền tinh đi…
Đông thiên lãnh gãi gãi đầu:
Vân dương ho khan, trợn mắt một cái.
Đông thiên lãnh nghiến răng nghiến lợi một hồi, sau lại dương dương đắc ý:
Vân dương xì xì răng:
Sắc mặt đông thiên lãnh xấu hổ:
Vân dương triệt để im lặng.
Nghiêng mắt nhìn khuôn mặt hề hề đê tiện, thầm nghĩ, với bộ mặt này… ngươi còn gánh không nổi? Ngươi còn có nửa điểm mặt mũi a…
Đông thiên lãnh lại bắt đầu mặt mày hớn hở:
Vân dương trợn trắng mắt:
Đông thiên lãnh chỉ tay lên trời thề thề:
Vân dương hừ một tiếng.
Đông thiên lãnh lập tức ngượng ngùng, hắc hắc cười gượng hai tiếng, con mắt loạn chuyển.
Thực tế con hàng này chính là nghĩ này: vân dương nói sẽ bồi tiền cược. Hừ, nếu thua, ta chuyển hết đến thân tiểu tử này! Tối đa hắn cũng chỉ chịu đánh một trận… dù sao, cũng ko phải lần đầu…
Nhưng nếu thắng…
Hắn chính là thần tài của ta a.
Bây giờ lại bị vân dương một lời lập tức vạch trần, hắn cũng hơi cảm thấy xấu hổ, nhưng da mặt hắn sớm đã ném lên chín tầng mây, vì vậy cũng chỉ có một chút xấu hổ mà thôi, lập tức liền khôi phục lại, chỉ thiên chỉ địa thề thốt.
Vân dương trợn trắng mắt:
Vậy cũng không đủ a.
Ba kẻ nghèo hèn bọn hắn không có tẩy tủy đan, bản thiếu cũng không rảnh bức ép bọn hắn, vì vậy quy ra tiền, mỗi tên 300 huyền tinh.
Đông thiên lãnh nịnh nọt:
Vân dương hừ một tiếng:
Hộ vệ của ngươi đâu?
Hộ vệ vẫn ở khách sạn a… ta trộm chạy ra ngoài.
Đông thiên lãnh hì hì cười mấy tiếng:
Vừa vặn mấy ngày nay có chút việc, khiến hai tên kia bận sứt đầu mẻ trán, đi thăm hỏi họ thu kia, ta mới có chút khoảng trống.
Họ thu?
Vân dương sững sờ.
Đông thiên lãnh mặt mày hớn hở, hết sức vui mừng:
Mấy ngày trước hắn đi thanh vân phường, sau đó không biết sao mà hắn cùng người khác đánh cược, nói trong ba tháng thu phục vân túy nguyệt, thế là liền bắt đầu theo đuổi…
Kết quả là vừa mới theo đuổi được mấy ngày. Lại bị hậu trường cứng sau lưng vân túy nguyệt quất lại, tên gia hỏa thu vân sơn thua cuộc thì cũng thôi, lại còn bị thúc thúc hắn đánh đến chết đi sống lại, nghe nói thiếu chút nữa trứng trứng cũng bị đá nát… bây giờ còn đang nằm liệt nửa sống nửa chết ở nhà thúc thúc hắn đâu…
Thu vân sơn? Thanh vân phường? Vân túy nguyệt?!
Nhãn tình vân dương sáng lên, lập tức biểu lộ bộ dạng tràn đầy phấn khởi:
Vân dương một bộ bát quái, khiến đông thiên lãnh cảm thấy như gặp tri kỷ, vỗ đùi:
Hiện tại, vân dương đối với tên gia hỏa đông thiên lãnh này có chút không hiểu càng ngày càng thích.
“Tiện nhân này mặc dù rất tiện, bất quá, thực là phúc tinh của ta a.”
“Lúc ta thiếu tài nguyên, hắn tới đưa tiền thắng cược. Khi ta thiếu tin tức, hắn liền thuận mồm đưa tin tức. Đến lúc ta thiếu tay chân… nhìn bộ dạng này của hắn, tìm mấy cái tay chân cũng không thành vấn đề a…”
…
Phóng tác: xonevictory
------oOo------