Nguồn:
read.st
Sở Thiên Lang lập tức cảm thấy bất ổn.
Hắn bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt trở nên sắc bén tựa mắt chim ưng:
Khóe miệng Vân Dương khẽ nhếch lên, lộ ra một tia tàn nhẫn, chậm rãi nói:
Vẻ sợ hãi trong mắt Sở Thiên Lang ngày càng đậm. Hắn biết rằng, bản thân cơ bản đã rơi vào một cái bẫy.
Một cái bẫy vô cùng độc ác.
Nguyên vốn hắn cho rằng có thể đào thoát từ trong tay tứ đại gia tộc là đã an toàn. Nhưng xem hiện trạnh, tựa như vừa thoát hang sói lại vào hang cọp, tình huống càng thêm nguy hiểm.
Với Tứ đại gia tộc kia hắn còn biết rõ lại lịch gốc gác, còn thiếu niên thần bí này hắn không có bất kì thông tin nào, mà cái nào mình không biết thì nó càng thêm đáng sợ.
Thanh âm của Vân Dương chậm rãi, rõ ràng từng chữ nói:
Ánh mắt hắn tựa thua thủy hàn đàm nhìn thẳng vào Sở Thiên Lang:
Sở Thiên Lang cười hắc hắc, nghiệm nghị nói:
Vân Dương cười tủm tỉm nói:
Sở Thiên Lang cười lạnh:
Cái khác không rõ, nhưng một thân xương cứng này, nếu làm ngươi đau tay cũng không thể trách ta.
Ta cũng đang muốn biết, đến cùng xương cốt ngươi có thể cứng đến bao nhiêu.
Vân Dương ôn nhu nói:
Sở Thiên Lang sững sờ, lập tức vận công cảm ứng, ngay sau đó hắn kinh hãi phát hiện, huyền công toàn thân đã hoàn toàn biết mất.
Đan điền hoàn toàn trống rỗng.
Hơn nữa hắn phát hiện toàn thân vô lực, bắp thịt trở nên lỏng lẻo, xương cốt rã rời, thậm chí răng đều trở nên mềm nhũn.
Cùng với đó, một cỗ cảm giác choáng váng tập kích vào não hải.
Sở Thiên Lang đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, hắn giật nảy cả mình kinh hãi ngẩng đầu:
Vân Dương vỗ vỗ tay phát ra tiếng bộp bộp:
Thần sắc Sở Thiên Lang lập tức lộ ra một tia tuyệt vọng.
Vân Dương đưa tay đẩy ghế, ngồi trước mặt Sở Thiên Lang nói:
Sở Thiên Lang cắn chặt răng, thậm chí con mắt cũng nhắm nghiền lại, lòng hắn lúc này tràn đầy hận ý.
Hắn không muốn nói bất kỳ câu nào, cũng không muốn nhìn thấy tên ác ma kia.
Thần Tiên Hận a!
Nghe đồn đây là một loại độc dược tán công vô cùng độc ác. Dược tán công bình thường sau khi sử dụng còn có thể khôi phục lại tu vi, nhưng với Thần Tiên Hận lại tuyệt đối không thể.
Ngay một khắc Thần Tiên Hận nhập thể, tu vi đã hoàn toàn trở thành hư không. Coi như thần tiên trên trời trúng loại độc này cũng phải trở thành phàm nhân mặc người định đoạt, vì thế mới gọi là Thần Tiên Hận!
Sở Thiên Lang rất rõ ràng, lúc này hắn đã hoàn toàn bị hủy.
Cho dù có sống sót ra ngoài, cũng không có bất kỳ ý nghĩa.
Vân Dương không để ý đối phương có nhìn hay không, cũng không cần biết hắn có nghe hay không, từ từ nói tiếp:
Sở Thiên Lang không muốn nghe bất kỳ thanh âm nào của tên ác ma đối diện, nhưng thanh âm của Vân Dương tựa như ma âm mặc não, bàng nhiên tiến vào trong óc Sở Thiên Lang.
Nghe tới đó, Sở Thiên Lang không tự chủ muốn hỏi một câu: Con mẹ ngươi không muốn quan tâm ta, cũng không muốn quản chuyện của ta. Vậy chuyện hôm nay là cái trứng gì!?
Nhưng Vân Dương không cho hắn cơ hội mở miệng, thản nhiên nói tiếp:
Sở Thiên Lang rốt cụ không nhịn được, nói:
Thanh âm của Vân Dương phát ra hòa ái đẽ gần:
Còn hàng này, quả nhiên vô sỉ, đem Lý Trường Thu bán mà không thèm chớp mắt lấy một cái.
Sở Thiên Lang cơ hồ muốn cắn chặt răng, nhưng răng hắn cũng đã bủn rủn. Nhưng giọng điệu vẫn tỏ vẻ không để ý:
Vân Dương cười cười:
Toàn thân Sở Thiên Lang càng thêm mềm nhũn.
Ngay cả hai mốt tháng giêng đối phương đều có thể nói ra, như vậy đối với mình hắn còn gì mà không biết nữa?
Sở Thiên Lang gần như trở nên điên cuồng.
Từ khi nào lại xuất hiện một tên đáng sợ như vậy?
Hắn từ đâu tới?
Thân phận bản thân tuyệt mật như vậy! Làm sao hắn có thể biết?
Vân Dương trầm ấm nhẹ nhàng nói:
Sở Thiên Lang hung tợn trừng mắt, hé miệng phun một bãi nước miếng.
Vân Dương khẽ nghiêng đầu, miếng nước bọt bay xèo qua bên tai.
Vân Dương mỉm cười đưa tay ra, điểm mấy cái, từ cổ tới bả vai, đến cánh tay phải, hai ngón tay bóp tại mạch môn của Sở Thiên Lang.
Sở Thiên Lang đau đớn tới biến sắc.
Ma Quỷ Trừu Cân!
Đây chính là thủ pháp Vân Dương vừa sử dụng, thủ pháp này không phải ai cũng biết dùng. Nhưng lại là cái tên khiến người nghe biến sắc.
Sở Thiên Lang còn chưa kịp nói chuyện, chỉ thấy gân xanh trên cánh tay hoàn toàn lộ ra, bắt đầu xoay tròn biến hóa không ngừng.
Loại thống khổ cực hạn như vậy, khiến Sở Thiên Lang ngửa đầu muốn kêu thành tiếng.
Nhưng Vân Dương đã nhanh tay đem một miếng vải rách nhét vào miệng hắn, thản nhiên nói:
Gân lớn trên tay bắt đầu xoay tròn, đến bả vai, cổ... Xương cốt bị gân cuốn kêu lên ken két, bả vai cơ hò chia làm hai khối, một khối gần như kéo sát vai trái, một khối nhô cao ngang trán. Khuỷu tay đã bị lật lên, phần cùi trỏ vậy mà lại hướng vào trong.
Từng giọt mồ hôi to như hạt đậu từ trên mặt Sở Thiên Lang không ngừng rơi xuống, khuôn mặt hắn vặn vẹo, hai mắt tưởng chừng rớt ra, lòng trắng chi chít tơ máu.
Hắn muốn kêu mà không thể kêu được. Cơ bắp trên mặt đau đớn co rút vặn vẹo.
Vân Dương sâu kín hỏi:
Hai chân Sở Thiên Lang đạp mạnh, hai mắt thống khổ nhìn Vân Dương.
Răng hắn rung động lách cách.
Vân Dương đưa tay vỗ, Sở Thiên Lang lập tức trở lại gần như nguyên trạng ban đầu, hắn hô hô há mồm thở dốc, trong miệng ô ô lên tiếng.
Vân Dương gỡ miếng vải trong miệng Sở Thiên Lang ra, để một bên, nói:
Hắn đưa mặt tiến lên một chút, lại nói:
Sở Thiên Lang nhìn gương mặt yêu nghiệp của Vân Dương, đột nhiên rùng mình một cái.
Đây chính là một tên Ác Ma!
Tay thi triển thủ đoạn tàn độc như vậy, mà gương mặt, giọng nói lại không có nửa điểm biến hóa!
Nhìn Vân Dương đưa gương mặt lên, Sở Thiên Lang phi thường muốn nhổ thêm một bãi, nhưng nghĩ nửa ngày, hắn cũng không dám a.
Vân Dương cười hì hì, vỗ vỗ mặt Sở Thiên Lang nói:
Sở Thiên Lang hận khí ngút trời, ngửa mặt gào thét một tiếng.
Vân Dương bất vi sở động, nói:
Hai mắt Sở Thiên Lang trợn lên, nhìn Vân Dương tựa như gặp quỷ.
Vân Dương hiền lành hỏi.
Sở Thiên Lang mẫn cảm nhận ra sự điên cuồng trong khóe mắt bình tĩnh kia, không tự chủ trả lời.
Sở Thiên Lang thở dồn dập, đột nhiên trấn định:
Ta không biết gì cả!
Không biết là tốt rồi.
Vân Dương cười:
Hắn khẽ vươn tay, đem miếng vải vừa nãy lại nhét vào miệng Sở Thiên Lang, quan tâm nói:
Hai tay Vân Dương nhanh chóng bay múa, Ma Quỷ Trừu Cân đồng thời triển khai với tứ chi Sở Thiên Lang.
Toàn thân Sở Thiên Lang trở nên run lẩy bẩy…
Vân Dương quy người lại, bình tĩnh đi ra ngoài:
Trên mặt Sở Thiên Lang lộ ra vẻ cực hạn sợ hãi, hắn muốn mở miệng nhưng loại thống khổ thấu tim này ập tới như thủy triều. Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Vân Dương đi ra ngoài, trong mắt tràn đầy cầu khẩn.
Thân ảnh Vân Dương vừa bước tới cửa:
Nghĩ nghĩ một chút, đột nhiên hắn lui mấy bước, khẽ vươn người, đưa tay điểm chính xác tại huyệt Thái Dương của Sở Thiên Lang, một cỗ khí lạnh thanh lương thấu chỉ truyền vào trong đầu đối phương:
Lúc này Vân Dương mới thản nhiên ra ngoài.
Ác Ma!
Ác Ma!
Trong lòng Sở Thiên Lang điên cuồng mắng chửi.
Từng cơn đau đớn kéo tới như thủy triều, song sau cao hơn song trước. Khiến hắn ngay cả rên cũng không rên được, chỉ có thể thống khổ dãy dụa, nghe âm thanh xương cốt va chạm vào nhau…
Lần đầu Sở Thiên Lang biến đến cái gọi là… sống không bằng chết.
Qua chừng một khắc đồng hồ, Vân Dương mới mở cửa đi vào, đưa tay vỗ vỗ trên người Sở Thiên Lang, giải trừ nỗi thống khổ của hắn. Tiếp đó tươi cười, chân thành nói:
Sở Thiên Lang thở dốc từng ngụm, tham lam hô hấp không khí, hai mắt vô thần đục tựa tro tàn. Dường như một tia lực lượng cuối cùng của hắn cũng đã bị thống khổ vô biên vừa nãy kéo đi!
Vân Dương tủm tỉm cười nói:
Ừm? Thật đúng là xương cốt rất cứng rắn, còn chưa chịu nói đúng không?
Ta nói!
Bờ môi Sở Thiên Lang run rẩy:
Phóng tác: xonevictory
------oOo------