Nguồn:
read.st
Hàn Sơn Hà trầm mặc một hồi lâu, sau mới trầm giọng nói:
Ba vị lão soái khác đồng thời yên lặng gật đầu.
Phát hiện gì?
Vân Dương không khỏi cảm thấy nghi hoặc, ngay cả ta cũng không phát hiện điều gì cổ quái?
Vậy mà các ngươi lại có thể nhìn ra?
Cũng muốn nghe một chút, các ngươi nhìn ra cái gì!
Hàn Sơn Hà nói:
Vừa rồi, lão phu cẩn thận quan sát, sương mù vẫn luôn bao phủ Cửu Tôn phủ không chút thay đổi, điểm này, chũng ta đã xem nhẹ. Bởi, Cửu Tôn phủ trước này đều có bộ dạng như vậy, đại khái có thể là do nó là căn cơ của Cửu Thiên trận, cũng là bức tường che đậy các ánh mắt ý đồ nhòm ngó.
Nhưng vừa rồi lôi điện tung hoành, huyết quang lấp lóe, tiếng gió thê lương, thậm chí đại hỏa ngút trời, hợp lực vây quét người xâm nhập, cố nhiên là nhìn thấy khiến người giật mình, kinh tâm động phách...
Hàn Sơn Hà cẩn thận thấp giọng nói:
Hàn Sơn Hà vừa nói nửa câu, thần quang trong mắt đám người đồng thời lóe lên.
Hàn Sơn Hà cảm thấy thanh âm của mình cũng trở nên khô khốc:
Lôi Tôn, Phong Tôn, Huyết Tôn, Hỏa Tôn, tứ Tôn này vẫn còn tại thế?!
Những năng lượng kia chưa xuất hiện, chẳng phải có thể hiểu thành... Những Tôn kia, đều đã chết rồi?
Tất cả mọi người đồng thời im lặng.
Coi như hiểu vậy là đúng, Cửu Tôn, cũng có ít nhất bốn người còn sống a.
Cũng chỉ cần bốn người này, có thể chống Ngọc Đường. Bất quá, bọn hắn đang ở nơi nào?
...
Tiếng quét rác sàn sạt lại vang lên, những lão binh kia lại trở lại công việc, tỉ mẩn quét sạch. Trong đó, có một cây chổi quét tới chân đám tướng lãnh.
Vị lão binh kia chống chổi, trong mắt tràn ra một vẻ trào phúng miệt thị, thản nhiên nói:
Vân Dương buồn bực nói:
Tại sao phải làm như thế?
Bởi vì mảnh đất này, bị ô uế, bị điếm ô.
Lão binh đạm mạc nói, tiếp tục dùng sức quét rác.
Ô uế? Điếm ô?
Chúng tướng nhất thời câm lặng.
Chúng ta cũng chỉ là dừng chân ở chỗ này một chút, tại sao mảnh đất này đã biến thành ô uế? Lại còn điếm ô?
Nói vậy là có ý gì?
Chẳng nhẽ nói là do chúng ta điếm ô sao?!
Đám người không tự chủ lui về sau, đã thấy mấy hán tử cụt một tay ôm vài thùng nước, soạt một tiếng, tạt thẳng tới chỗ đám người vừa đứng.
Lập tức, bảy tám lão binh cúi người, dùng sức xoa nắm mặt đất, cẩn thận thanh tẩy.
Tiếp đó, lại một thùng nước...
Trong mắt đám tướng quân đồng thời bắn ra lửa giận, cái này... Khinh người quá đáng!
Vân Dương ung dung nói:
Vân Dương chắp tay, trên mặt đầy vẻ ngạo nghễ, nhìn thẳng Hàn Sơn Hà cùng đám tướng quân, hắc nhiên nói:
Các vị tướng quân có thể tự đặt tay lên ngực mà tự hỏi, ai có thể tự tin, ai dám nói một câu, sau khi chết, bản thân liệu có được nhiều người như vậy, đối xử như thế với mình?
Có người có tự tin này hay không, dám nói mấy trăm năm sau khi bản thân chết, còn có thể như trước... Hắc hắc...
Vân Dương cũng không nói hết, chỉ cười lạnh một tiếng, không nói chuyện nữa.
Mấy vị tướng quân trong trận doanh đồng thời đỏ mặt.
Nhìn ánh mắt bễ nghễ của Vân Dương, cho dù mấy lão tướng kia cũng đồng thời sinh ra một cảm giác xấu hổ vi diệu. Thành tựa cả đời bọn hắn, so với Cửu Tôn phủ trầm mặc trước mắt này, thực sự vô cùng nhỏ bé, không thể so nổi.
Hắc y thiếu niên lạnh lùng nhìn Vân Dương:
Nhưng, người kiêu ngạo cái gì? Nhìn thần thái của ngươi, tựa như người là một trong Cửu Tôn không bằng.
Chúng ta nói vấn đề thứ nhất. Ngươi nói bái tế.
Vân Dương trào phúng nói:
Thiêu niên áo đen nghẹn lời, đỏ bừng cả khuôn mặt, trong mắt như muốn phun lửa:
-.... Ngươi?!
Vân Dương không chút lưu tình:
Dù sao ta chỉ là một kẻ hướng dẫn du lịch, muốn cấm ta nói chuyện sao?! Cái này phải xin lỗi ngươi, ngươi có thể ngăn không cho ta ăn cơm, nhưng nếu muốn ta không nói chuyện, tuyệt đối không thể được!
Còn có, ta kiêu ngạo, bởi, Cửu Tôn ở Ngọc Đường, là người Ngọc Đường! Ngươi không ngại thì hỏi những lão binh này xem, có phải bọn hắn cũng kiêu ngạo như ta, chúng ta cùng Cửu Tôn, đều là người Ngọc Đường?
Vân Dương ngước cổ lên:
Hơn nữa, Ngọc Đường không chỉ có Cửu Tôn, còn có Thượng Quan tướng môn, còn có Trung Hồn đường.
Các ngươi có cái gì?
Vân Dương khoái ý cười một tiếng:
Thiếu niên áo đen cả giận nói:
Ngươi nói tiếp, chúng ta thế nào?
Các ngươi? Người trong nhà tự biết chuyện nhà mình, thực muốn người ngoài chậm rãi nói ra sao?
Vân Dương lạnh lùng nói:
Hắn dừng một chút:
Vân Dương thản nhiên nói:
Khỏi phải nói, chỉ cần Hàn đại Nguyên soái gặp bất trắc, uổng mạng sa trường, không nói có được đãi ngộ như Cửu Tôn như Thượng Quan tướng môn ở Ngọc Đường hay không, ta chỉ hỏi Hàn Sơn Hà đại nhân một câu: coi như trăm năm về sau, ngươi cho rằng gia tộc ngươi còn có thể tồn tại không?
Ngươi dám trả lời ta một câu thật lòng sao?
Ánh mắt Vân Dương sắc bén như đao, ngôn từ cũng như đao, quả nhiên là đao đao thấy máu, đâm thẳng tới chỗ yếu hại.
Sắc mặt Hàn Sơn Hà trở nên trắng bệch, nửa ngày im lặng, bởi câu nói này của Vân Dương, đâm thẳng tới chỗ đau nhất của hắn.
Nếu Hàn Sơn Hà chết đi, gia tộc của hắn mất đi cây trụ Định Hải này, chỉ sợ... Hủy diệt trong một sớm một chiều. Đầy là điều ai cũng thấy, ai cũng hiểu, căn bản không cách nào phủ nhận.
Vân Dương không đợi Hàn Sơn Hà trả lời, quay đầu nhìn lão soái ba nước khác:
Tiêu Vân Thiên rung rung râu bạc, cũng không có lời đáp lại.
Vân Dương lanh lạnh nói:
Vân Dương nhàn nhạt nói:
Vân Dương nói:
Cũng không biết, sau khi đương kim Thái tử lên ngôi, một nhà Lão Nguyên soái còn có thể có bao nhiêu quả ngon để ăn? Có lẽ vị Thái tử kia anh minh thần võ, không tính toán chuyện xưa, không phải là không thể đâu a...
Kỳ thực, chút tin đồn này, cũng không có chứng cứ rõ ràng, ta vốn cũng không muốn nhắc đến, cũng không nên nhắc đến. Nhưng các ngươi sao lại cứ phải làm vậy với anh hùng của quốc gia chúng ta? Vậy cũng không trách được ta, không có lửa thì sao có khói, chưa hẳn là không có nguyên nhân đi!
Ánh mắt Vân Dương nhìn lại vị Nguyên soái cuối cùng, thàn nhiên nói:
Tử Nguyên soái cắn răng:
Vân Dương quay người, nhìn Cửu Tôn phủ, thản nhiên nói:
Ngọc Đường đế quốc chúng ta. Hoàng đế Bệ hạ đang tuổi tráng niên, càng có một thân tu vi cao thâm khó dò, nói thế nào đi nữa, dù chấp chính thêm 30 năm cũng là chuyện thường. Chuyện của các ngươi có thể xảy ra, không thể phát sinh ở chỗ chúng ta, điểm này, chắc các vị cũng không cách nào phủ nhận a?
Mặt khác, hơn trăm năm nay, đại tướng quân đội Ngọc Đường đề nắm giữ quân quyền, binh quyền trong tay chúng tướng vượt quá bảy thành. Nhưng, lịch đại Hoàng đế có từng nghi kỵ bất kể người nào?
...
Phóng tác: xonevictory
------oOo------