Nguồn:
read.st
Người đến, tựa như thiên ngoại Tiên Nhân, hắn thong dong hạ xuống, tay áo bồng bềnh, một cảm giác xuất trần thoát tục không nói thành lời.
Nhưng trên mặt hắn, đeo một bộ mặt nạ hoàng kim, kim quang lóng lánh.
Bộ dạng này, khiến người nhìn vào cảm thấy rét lạnh cực điểm, lại cảm thấy bỡ ngỡ từ tận đáy lòng.
Hắn nhanh nhẹn bay tới, đáp xuống trên vách núi.
Ánh mắt chớp động, nhìn người áo xám bị xích sắt khóa chặt, ánh mắt lộ ra một tia ý cười nhu hòa:
Người áo xám nhàn nhạt nói:
Người áo trắng cười ha ha một tiếng, áo trắng như tuyết, không nhuốm bụi trần, thanh âm thanh nhã:
Người áo xám cũng nở nụ cười:
Người áo trắng nói:
Người áo xám:
Người áo trắng nói:
Người áo xám khẽ nhấc mí mắt, thản nhiên nói:
Không lạc quan? Ngày đó không phải ngươi đã đáp ứng, sau khi làm chuyện đó, liền trả tự do cho ta, ngươi có làm thế sao?
Cố huynh, ngươi hẳn rõ ý ta.
Người áo trắng chân thành nói:
Người áo xám bật cười:
Trong con mắt của hắn bắn ra một tia thương hại:
Về phần chín tiểu gia hỏa kia, kỳ thực ta đã sớm nói với ngươi, hết thảy đều là thiên ý.
Ta sao có thể tin tưởng cái gì gọi là thiên lý?
Người áo trắng chắp tay đúng trên bờ vực, tay áo bồng bềnh, rầm rầm vang, mây mù bốn phía lần nữa tụ lại, lại bị hắn một hơi thổi tan hoàn toàn.
Người áo trắng nói từng chữ:
Hắn bỗng nhiên quay đầu, nhìn người áo xám:
Người áo xám mỉm cười nói:
Trong mắt người áo trắng lộ ra ánh cười ôn nhu:
Người áo xám rủ ánh mắt xuống, thản nhiên nói:
Người áo trắng trầm mặc một chút:
Lông mày người áo xám khẽ động, ánh mắt ngưng lại một chút, nhưng vẫn cười nhạt một tiếng:
Người áo trắng kia hét dài một tiếng, mây mù trong phạm vi mấy ngàn dặm đột nhiên đằng không mà lên, mây mù có phạm vi mấy ngàn dặm, lại bị một tiếng thét dài của hắn xua đuổi, bay lên không trung mấy trăm trượng, tầm mắt trước mắt đột nhiên thoáng đãng.
Chỉ thấy bốn phía là một mảnh núi xanh tươi tốt, một bức ảnh mỹ lệ động lòng ngời.
Người áo xám kinh ngạc nhìn diện mạo núi non trước mắt, lẩm bẩm nói:
Ánh mắt hắn, vòng vo nửa vòng, nhìn người áo trắng bên vách nói, nói khẽ:
Người áo trắng hét dài một tiếng, đem khí tức trong lồng ngực giải tỏa, lại khôi phục vẻ thòng dong bình tĩnh ban đầu, cười nói:
Người áo xám nở nụ cười nhàn nhạt:
Người áo trắng cười lạnh:
Người áo xám lắc đầu, nói khẽ:
Hắn ngẩng đầu, nhìn người áo trắng:
Người áo trắng cười ha ha một tiếng:
Người áo xám thản nhiên nói:
Người áo trắng sững sờ.
Người áo xám nói:
Người áo trắng nói:
Người áo xám thở dài khe khẽ:
Thiên Vấn đã chết, ngươi muốn mua của ai?
Nhưng Cố Trà Lương còn sông!
Người áo trắng nói:
Người áo xám nhàn nhạt gật đầu:
Người áo trắng cuồng tiếu một trận:
Hắn cười lớn một tiếng, thân thể đột nhiên phóng lên tận trời, hóa thành mây trắng đầy trời.
Thanh âm ầm ầm như lôi chấn, từ chín tầng trời truyền xuống.
Tiếng cười xa dân.
Người áo xám nhắm mắt lại, lẩm bẩm nói:
Thân thể tiêu điều của hắn chậm rãi phiêu khởi, mang theo năm cái xiềng xích nhẹ nhàng bay vào sơn động, vậy mà không phát ra nửa tiếng xiềng xích va chạm. Chỉ có có thanh âm ngâm nga thê lương chậm rãi truyền ra.
...
Khi Vân Dương bước ra khỏ cửa, đột nhiên thấy trên đường xuất hiện một tên trung niên cụt tay tầm 35 tuổi, trân vai kiệu một tiểu cô nương quần áo hoa, trên đầu buộc hai cái bím tóc nhỏ như sừng dê, mặc dù trùng niên chỉ còn một tay, nhưng vẫn vững vàng kiệu chặt nữ nhi của mình.
Tiểu nha đầu ngồi trên vai phụ thân, khoái hoạt lắc eo nhỏ, thanh âm non nới nhu nhu nũng nịu, truyền ra từng tiếng cười thanh thúy như tiếng chuông bạc.
Hán tử không chút che dấu lộ ra thần sắc cưng chiều, mọi người đều có thể tin tưởng, chỉ cần hán tử kia có, tất sẽ không giữ lại mà đều giao cho nữ nhi của mình.
Trong lòng hắn, nữ nhi của mình là trân bảo độc nhất vô nhị, là tiểu công chúa mà hắn cực kỳ trấn quý!
Tiểu nha đầu lại cười lại gọi giãy dụa thân thể.
Hán tử thỏa mãn cười, mang theo tiểu nữ nhi đi qua.
Vân Dương đứng chắp tay, ánh mắt xa xăm nhìn về phương ca.
Kỳ thực toàn bộ sự chú ý của hắn, vẫn luôn qua khóe mắt tập trung trên người tiểu nữ hài kia.
Từ chỗ sâu trong đáy mắt hắn, tràn ra một tia hâm mộ từ nội tâm.
“Cha cha... Ngươi nhìn bên kia một chút, bên kia có mứt quả a a...”
Trong lòng Vân Dương vang vọng một câu nói này, khóe miệng nhiều thêm một nụ cười đắng chát.
Đừng nói là mứt quả, đời này chỉ sợ hắn ngay cả cơ hội gọi cha cũng khó mà có được! Chưa từng có!
Phương Mặc Phi đứng bên người cảm giác được, hiện tại trên người công tử, có nhiều thêm một loại khí tức cô tịch.
Vân Dương vố ngừng chân hồi lâu, đột nhiên sải bước tiến lên.
Đi thẳng tới chỗ người bán rong mứt quả, Vân Dương thản nhiên ném một khối bạc vụn, càm một chuỗi mứt quả.
Người bán hàng rong sau lưng kêu thối tiền lẻ, nhưng Vân Dương đã đi xa.
Vân Dương đem mứt quả đưa lên miệng, cẩn thận từng ly từng tí cắn một cái, hương vị ê ẩm ngọt ngào kia, tựa hồ lập tức thấm vào đáy lòng, hắn lầm bẩm nói:
Hắn cứ thế một đường nhàn nhã tiến về phía trước, trong miệng vẫn nhai nuốt hương vị của mứt quả, không coi ai ra gì.
Nhưng sâu trong đáy mắt, nơi mọi người không thấy được, lại khắc lên một vòng đau đớn, tựa hồ đang run rẩy, khóe mắt tựa hồ bốc lên một đoàn sương mù mờ mịt.
Rốt cục.
Khi chỉ còn một viên mứt quả, hắn cần thận lau sạch que mứt, cùng với cả một viên mứt cuối cùng kia, cẩn thận thu vào trong tay áo. Lẩm bẩm nói:
Hắn đón ánh mặt trời, nụ cười như ánh năng, nói khẽ:
...
------oOo------