Nói rồi vẫy vẫy tay với Dương Khánh:
Ngươi đi giải quyết thử xem.
Thần tuân chỉ!
Dương Khánh chắp tay lĩnh mệnh mà đi.
Không lâu sau, Phi Hồng lần nữa về lại Lục ương viên, cùng đi tự nhiên còn có Dương Khanh vì giải quyết việc này mà đến.
Muốn giải quyết việc này, Dương Khánh tránh không khỏi phải tiếp xúc cùng Lục bà bà, bởi biết lai lịch đối phương, Dương Khánh khá là khách khí, vừa thấy mặt liền chủ động chắp tay hành lễ nói:
Lục bà bà!
Lễ này ta nhận không được, đại nhân khách khí rồi.
Lục bà bà ra mặt nghênh tiếp, tay chống trượng khom người hành lễ.
Dương Khánh mắt nhìn Phi Hồng, nói với Lục bà bà:
Lục bà bà “A” một tiếng, hỏi:
Dương Khánh nhìn bốn phía một chút, nói:
Lục bà bà chầm chậm gật đầu, quay đầu hướng nữ hầu sau người dặn do.
Một dải đất trống trai trong Lục ương viên, cỏ mọc um tum, từng đốm hoa tươi điểm xuyết trong đó, đám tuyệt sắc giai lệ tạm thời nương thân tại Lục ương viên dồn dập tụ tập lại đây.
Trên gò đất, Lục bà bà cúi đầu chống trượng đứng cạnh Phi Hồng.
Dương Khánh ở một bên chắp tay mà đứng, nhìn đám tuyệt sắc giai lệ không ngừng đi tới, nhiều sắc đẹp mỹ miều tập trung lại như thế, thật sự là rất chói mắt, khiến ngay cả hắn cũng nhịn không được trong long có chút dập dờn.
Đợi đến đám tội phi lấy vạn mà đếm đến đông đu, phần đông đều có vẻ bất an, không biết loại vận mệnh nào đang đón chờ bạn thân, Dương Khánh chợt làm phép lớn tiếng nói:
Vô số giai lệ dồn dập giao đầu tiếp tai, tựa hồ có phần rối loạn, chí ít điều lo lắng khó giữ được mạng nhỏ đã được buông xuống.
Dương Khánh nói xong liền quay đầu nhìn Lục bà bà nãy giờ vẫn trầm mặc không lên tiếng, trử lại giọng điệu bình thường, nói:
Lục bà bà khẽ khom người nói:
Dương Khánh lại chắp tay với Phi Hồng, coi như cáo từ, trước khi đi quay đầu quét mắt nhìn đám giai lệ kia một cái, khóe miệng hơi có vẻ trào phúng.
Phi Hồng ngạc nhiên nhìn hắn rời đi, chẳng lẽ thế này là xong?
Nhưng không lâu sau, Phi Hồng đột nhiên nhận được truyền tần tư Vân Tri Thu, gọi nàng về Thiên cung, để nàng rời khỏi Lục ương viên, tránh miễn nàng gây thêm ảnh hưởng gì nữa.
Nửa ngày sau, lũ lượt có người lảng vảng ngoài thủ ốc mà Lục bà bà đang cư trú, tựa hồ không dám kề cận, thẳng đến tụ tập mười mấy người, mọi người mới cùng lúc tráng gan lên nối áo đi vào bái phỏng.
Dưới cây đặt một bàn dài một ghế dựa, Lục bà bà an tĩnh ngồi sau án nhìn các nàng, vẻ mặt bất nhẫn nói:
Một người nói:
Một người khác nói:
Lại một người nói: