Có thể giữa vòng vây trọng binh canh giữ, xuất hiện trong Thiên cung ngay trước mặt mình, Miêu Nghị không khỏi cảnh giác, ai ngờ đối phương lại đột nhiên quỳ xuống, còn kêu lên tha mạng, hơi hơi nghi hoặc, trầm giọng nói:
Người bao phủ trong áo choàng đen khàn khàn cất tiếng, trong giọng nói mang theo một tia sợ hãi:
Miêu Nghị sửng sốt, nhớ tới tình cảnh lục đối phương vừa mới xuất hiện, đã tin chín phần, thần tình đạm mạc nói:
Người trong ao choàng đen nhè nhẹ mở ra hai tay, Miêu Nghị lập tức nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy bình địa nở hoa, mặt đất trắng xóa thăng lên từng đóa bạch liên, nháy mắt trên tầng cao hiện lên từng chùm liên hoa sống động như thật, nhìn như ngọc thạch điêu khắc mà thành, đều là chúng sinh nguyện lực hóa thực thể, lặng không tiếng thơ biến ảo mà ra.
Miêu Nghị ngấm ngầm kinh kỳ, đã tin lời của đối phương, giá ngự nguyện lực thanh thực thể như vậy, chỉ bằng pháp lực thì không thể làm được.
Sau khi kỳ quan hiện ra, hắc y nhân lại thả xuống hai tay, nói:
Miêu Nghị nghi hoặc nói:
Hắc y nhân nói:
Miêu Nghị nói:
Hắc y nhân nói:
Miêu Nghị nói:
Hắc y nhân kinh hoang run rẩy, dập đầu xuống đất, nói:
Miêu Nghị nghe được lợi này liền hiểu ra Thanh chủ khiến nó chờ đợi tin tức hành sự là có ý gì, nếu Thanh chủ chiến bại mà chạy, khí linh này sẽ thành thám tử tốt nhất cho Thanh chủ, một khi mình nhập chủ Thiên cung, hết thảy ngôn hành cử chỉ trong Thiên cung của mình đều không cách nào giấu qua Thanh chủ, là nguồn cung cấp tình báo tuyệt hảo cho Thanh chủ tinh kế lật bàn.
Hắc y nhân tiếp tục nói:
Sát na, Miêu Nghị đã hiểu được hắc y nhân mà Ngọ Ninh từng nhắc tới là ai, bèn híp mắt hỏi:
Hắc y nhân thành thật nói:
Miêu Nghị đột nhiên quát:
Hắc y nhân sợ đến khẽ run rẩy, vội vàng ngẩng đầu, mà thủ vệ ở phụ cận cũng bị động tĩnh bên này kinh động, tấn tốc lách mình mà đến.
Miêu Nghị khí thế lẫm nhiên vung tay lên, thủ vệ lướt đến lại vội vàng lui xuống, ánh mắt Miêu Nghị nhìn chằm chằm lên mặt hắc y nhân, phát hiện lại là bộ dạng của một thiếu nữ, chỉ là đôi mắt không thấy được trong trắng, chỉ có tròng đen, như hai viên bảo thạch đen nhánh, có vẻ vô cùng quỷ dị.
Miêu Nghị đột nhiên lách mình mà ra, hai chỉ điểm vào thân thể đối phương, áp chế khiến đối phương không cách nào động đậy, một sợi tâm điểm rót vào thể nội đối phương.
Lập tức hắc y nhân một mặt đau đớn, mới phát ra nửa tiếng thê lương, liền bị Miêu Nghị làm phép ngăn lại, cả ngươi sa vào trong thống khổ cực độ, kịch liệt run run chịu đủ dày vò, tựa hồ như bị luyện hóa.
Thẳng đến lúc thử ra sâu cạn của tu vi đối phương, Miêu Nghị mới rút tay thu hồi tâm diễm, mà Hắc y nhân cũng tê liệt ngồi bệt trên mặt đất...
Ngự viên, trước cửa Lục ương viên, Tô Vận chính muốn đi vào lại vừa khéo gặp được Phi Hồng tư trong đi ra, vội vàng cúi người hành lễ.
Sau một tiếng chào hỏi, Phi Hồng dẫn theo hộ vệ bay đi, rời khỏi Thiên Cung, Tinh thì lưu lại.
Ánh mắt Tô Vận từ bóng lưng rơi đi trên không trung quay về đối diện, nhìn Tinh, hỏi:
Tìm ta có việc?
Tô tỷ tỷ, cùng đi với ta!
Tinh nhìn mép nước trên khe núi ngoài Lục ương viên, vươn tay làm tư thế mới.
Tô Vận khẽ gật đầu, hai người sóng vai bước chậm hướng tới nơi sơn thanh thủy tú kia, sau khi rơi cách Lục ương viên khá xa, Tô Vận cười nói:
Luân tộc của ta gặp phải phiền toái, đại quân bệ hạ tiến vào Hắc Long đàm...
Tinh tỉ mỉ kể lại tình hình, dừng bước nhìn nàng.
Tô Vận cũng dừng lại, mắt ngắm phương xa, “Ai!” khẽ thở dài một tiếng: