Hi vọng như thế, vậy Lạc soái thử liên hệ, khuyên mấy câu, nếu bức đến trẫm phái đại quân đi khuyên, sợ là sẽ khiến thiên phi thương tâm.
Tuân mệnh!
Lạc Mãng ứng tiếng, sau lưng có cảm giác ứa đầy mồ hôi lạnh, vừa rồi đột nhiên cảm nhận được áp lực rất lớn, ý thức được trong tình thế này, thân làm bộ hạ cũ của Quảng Lệnh Công như hắn lại nói tốt cho Quảng Lênh Công tựa hồ có phần không ổn, trong nháy mắt kia hắn cảm giác còn áp lực hơn việc phải đối mặt Thanh chủ năm xưa.
Xoay người ly khai, tấn tốc lấy ra tinh linh liên hệ Câu.
Thanh Nguyệt tiền lại bẩm báo một tiếng.
Miêu Nghị lại hỏi sang chuyện khác:
Thanh Nguyệt:
Miêu Nghị quay đầu mắt nhìn Dương Khánh, Dương Khánh lập tức làm ra tư thế chắp tay nghe lệnh.
Miêu Nghị truyền âm nói:
Thông tri Diêm Tu không cần qua đây, để hắn soái lĩnh nhân mã sơ bộ, lập tức đuổi tới các nơi, nhổ cả gốc các thành viên cốt cán của Hạ Hầu gia tộc bố khắp các nơi, san trừ sạch sẽ thế lực của Hạ Hầu gia tộc! Ngươi lĩnh một tỷ nhân mã đi phối hợp với hắn.
Tuân mệnh!
Dương Khánh lĩnh mệnh, thầm biết, một trận đại thanh trừng sắp sửa được bắt đầu.
Miêu Nghị lại nói:
Ngọc La Sát đi ra, ngắt niêm hoa chỉ ở trước ngực, khẽ khom người hành lễ.
Miêu Nghị nói:
Hắn sợ Nghiêm Tiếu cùng Ngọc La Sát sẽ mềm lòng nương tay, sẽ mắt nhắm mắt mở với một số người, phải phái một nhân vật cứng rắn đi coi chừng, loại chuyện này để Từ Đường Nhiên đi làm là thích hợp nhất, Từ Đường Nhiên khẳng định sẽ toàn lực chấp hành pháp chỉ của hắn.
Ngọc La Sát lĩnh mệnh, tương tự như Dương Khánh, đi tìm Thanh Nguyệt lĩnh nhân mã.
Trong lòng chúng nhân không khỏi thổn thức, phái ra hơn bốn tỷ nhân mã đi thanh tiểu, đại thanh trừng bắt đầu, không biết lại phải chết bao nhiêu người.
Chẳng qua nói đi thì phải nói lại, từ một loại trình độ nào đó mà nói, đại đa số những người có mặt ở đây đều tán thành cách làm này, lưu lại qúa nhiều dư nghiệt Thanh, Phật cũng không phù hợp với lợi ích của bọn họ...
Câu Việt đi ra từ trong nhà Quảng Lệnh Công, hướng về đám phụ nữ đang ngồi ngay ngắn vòng quanh Mị nương ở trong đình.
Chúng nữ thấy hắn tới, nhường đường ra, Câu Việt chắp tay hành lễ với Mị nương, Mị nương mắt nhìn trong nhà, hỏi:
Câu Việt lắc lắc đầu, Quảng Lệnh Công vẫn nhốt mình trong góc không nói lời nào, hắn chuyển đạt ý tứ của Lạc Mãng, Quảng Lệnh Công cũng không lên tiếng.
Mị nương nhịn không được khẽ thở dài một hơi, biết chuyện lần này khiến Quảng Lệnh Công bị đã kích không nhẹ.
Có mấy người thiếp thất liếc mắt nhìn vào trong nhà, trong lòng thầm thì khinh thường, bình thường uy phong bát diện, làm như ghê lắm, bây giờ uy phong đi đâu cả rồi?
Câu Việt bẩm báo nói:
Thanh, Phật đã bị bình định? Chúng nữ hấp một ngụm khí lạnh, chấn kinh không thôi, có người lỡ miệng hỏi:
Câu Việt gật đầu:
Anh mắt chúng nữ đảo quanh, có người lại nhìn hướng Mị nương, cho dù trước đó đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng giờ vẫn cứ đố kị không thôi, nữ nhi của nữ nhân xuất thân để tiện này không ngờ thành nữ nhân của người có quyền thế nhất trong thiên hạ, thành thiên phi đầu tiên mà nam nhân có quyền thế nhất trong thiên hạ sách phong, ông trời thật đúng là qúa bất công.
Mị nương cũng chấn hám không nhẹ, năm đó nàng có nói Ngưu Hữu Đức tất có thành tựu, nhưng khi thành tựu thực sự đi tới, vẫn cứ bị xung kích vô cùng, trong lòng đầy là thương tiếc, đáng tiếc năm đó chưa thể thúc thành trang hôn sự kia, nếu không nữ nhi của mình đã là chí tôn trong các nữ nhân, thành là thiên hậu mẫu nghi thiên hạ!
Nàng khẽ thở dài một tiếng:
Chuyện này nữ nhân như chúng ta cũng không hiểu, nếu vương gia đã để ngươi quản lý, vậy toàn bằng quản gia làm chủ!
Tuân mệnh!
Câu Việt ứng tiếng, chẳng qua sau khi đăng thẳng người lên, lại nhìn Cao Tư Huyên, đại phong thiếp thất của Quảng Lệnh Công, chắp tay nói:
Cao Tử Huyên kỳ quái nói:
Câu Việt từ từ nói: