Thư sinh lại hỏi:
Nếu đã có tiên thảo, vì sao không đi gia nhập tiên môn, lại rảnh rỗi chạy tới nơi này?
Một lời khó mà nói hết…
Miêu Nghị không muốn nhắc lại chuyện này, đổi chủ đề, ngược lại có vẻ kỳ quái hỏi:
Thư sinh cười khẽ nói:
Miêu Nghị ngạc nhiên hỏi:
Thư sinh hỏi ngược lại:
Ngươi không tin sao?
Không có.
Miêu Nghị lắc đầu một cái, cảm thấy người ta cũng không cần thiết mang chuyện như vậy ra lừa gạt mình, hơn nữa cũng đúng là giải thích tại sao người này không có hứng thú đối với tiên thảo, nói sợ làm dơ y phục là không tin.
Hắn quan sát thư sinh trước mắt một lượt, chẳng trách nào vẫn cảm thấy khí chất người này có vẻ khác thường. Có lẽ do từng ở bên cạnh tiên nhân, nên lây nhiễm một thân tiên khí.
Bất quá hắn vẫn có chút nghi ngờ nói:
Thư sinh đón gió quay lại đáp:
Miêu Nghị không có gì để nói, nhân sinh quan người này như vậy, chẳng trách nào một mình du ngoạn giữa núi sông như nhàn vân dã hạc.
Nhưng Miêu Nghị luôn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, đối phương chạy vào địa phương kia liều mạng chỉ là vì muốn đi xem thử một chút, vẫn không nhịn được thử hỏi:
Ngươi coi thường tiên thảo, chẳng lẽ là muốn vào trong đó tìm pháp bảo tiên ma đại chiến lưu lại sao?
Tiên ma đại chiến???
Thư sinh kỳ quái hỏi:
Miêu Nghị ngạc nhiên nói:
Hai lọn tóc mây trắng xóa của thư sinh khẽ phất phơ trong gió, y vẫn đưa lưng về phía Miêu Nghị, khẽ a một tiếng:
Miêu Nghị cười ha hả:
Thư sinh đáp:
Miêu Nghị cười nói:
Dĩ nhiên không tin, ngươi không tranh chấp với đời, ngay cả thành tiên cũng không có hứng thú, làm sao lại trở thành đại ma đầu. Bất quá... Ngươi thật không muốn trở thành tiên sao? Nếu thành tiên nhân, du sơn ngoạn thủy chẳng phải là dễ dàng hơn sao?
Không muốn!
Thư sinh lắc đầu nói:
Miêu Nghị không cười được nữa, sau khi ngây người ra một hồi, yếu ớt hỏi:
Thư sinh tỏ vẻ xem thường:
Miêu Nghị lập tức nhảy dựng lên, vui mừng vạn phần hỏi:
Thư sinh quay đầu nhìn lại, mỉm cười nói:
Miêu Nghị hưng phấn tới nỗi không biết nên nói gì cho phải, nếu quả thật có chuyện tốt này, chờ sau khi mình thành tiên nhân, nói không chừng sau này có thể tiếp tục chăm sóc lão Nhị và lão Tam.
Sau khi hưng phấn xoa tay một hồi, Miêu Nghị xấu hổ nói:
Hắn sợ đối phương đang nói đùa, muốn xác nhận thật kỹ.
Thư sinh lắc đầu nói:
Miêu Nghị ngạc nhiên, hoài nghi nói:
Thư sinh cười nói:
Trường sinh bất tử ư? Thế nhân ngoa truyền mà thôi, cũng không phải là tiên nhân nào cũng có thể trường sinh bất tử, chẳng qua là tu hành càng cao sống được càng lâu hơn mà thôi.
Thì ra là như vậy...
Hai người thuận dòng đi nhanh, dọc trên đường đi trò chuyện không ngừng, thư sinh thủy chung vân đạm phong khinh, Miêu Nghị hỏi han không ngớt.
Càng trò chuyện Miêu Nghị càng cảm thấy người ta không hổ là kẻ đã từng ở bên cạnh tiên nhân, quả nhiên biết chuyện tiên nhân không ít, phát hiện này làm cho hắn càng thêm phấn chấn. Hắn phát hiện mình đã vớ được bảo bối từ trên trời rơi xuống, có lẽ thật sự người này không cảm thấy hứng thú với chuyện thành tiên, mới chịu đáp ứng cho mình tiên gia diệu pháp. Nếu là người khác làm sao có chuyện tốt này…
Mặt trời mọc đến mặt trời lặn, hưng phấn Miêu Nghị cạn dần, cảm thấy mỏi mệt, rốt cục không chịu đựng được nữa.
Từ khi bắt đầu mạo hiểm trong Vạn Trượng Hồng Trần, hắn chưa từng được nghỉ ngơi thật tốt. Tối qua lại bôn ba cả đêm trong rừng núi, đến lúc mặt trời lặn rốt cục ngã lăn ra ngủ say.
Lúc này sào trúc cắm vào mũi thuyền, bè trúc tự động thuận dòng trôi về phía trước, không cần thư sinh điều khiển nữa.
Thư sinh chắp tay nhìn lên trời chậm rãi quay người lại, nhìn Miêu Nghị ngủ say ngáy khò khò, bình thản nói:
Trên thực tế từ khi y hủy diệt ba gốc tiên thảo chỉ chừa hai gốc cho Miêu Nghị, vẫn đang quan sát Miêu Nghị.
Tình cảnh Miêu Nghị không chút do dự bỏ qua hai lần cơ hội, nhường lại cho đệ đệ muội muội mình, thật ra thư sinh đã biết rất rõ ràng.
Nếu như Miêu Nghị không vượt qua khảo nghiệm lần này, như vậy thư sinh cũng sẽ không cỡi bè trúc xuất hiện trên sông ‘vô tình’ gặp hắn, cả đời này hắn cũng sẽ không được gặp lại thư sinh.