[7]
Nguyên Thuỷ Thiên Tôn, Linh Bảo Thiên Tôn và Đạo Đức Thiên Tôn: được gọi chung là Tam Thanh Đạo Tổ theo Đạo giáo, bắt đầu từ một cái thuyết như sau: Kể từ thuở mênh mông mờ mịt chưa chia, trời đất còn là một khối hỗn độn, mặt trời mặt trăng chưa phân, lúc đó khí tiên thiên vô tận, Thánh Phật Tiên hoà hợp chung cùng một thể, toả chiếu vô lượng hào quang xoay chuyển hư không được gọi là: Huyền huyền thượng nhân hay Nguyên Thuỷ Thiên Vương. Bởi địa vị tối cao đó nên còn được kêu là “Thượng Đế”, là thuỷ tổ muôn loài vạn vật, hoặc cha Trời mẹ Đất. Vì không biết tên nên gọi là “huyền huyền” (mờ mịt), không rõ gốc rễ nên gọi là “nguyên thuỷ” (ban đầu) tức là gốc của đạo lớn, cõi của không tên. Vận chuyển tới mức tròn đầy khí tự nhiên phân hoá thành “tam thanh” gồm: Ngọc Thanh Nguyên Thuỷ Thiên Tôn, Thượng Thanh Linh Bảo Thiên Tôn, Thái Thanh Đạo Đức Thiên Tôn. Ba nhân tố “Huyền, nguyên, thuỷ” cùng chung một thể, ba cấp bậc khi đã nên sự thì “tam thanh” phân chia biến hoá sang hữu hình, khí thanh nhẹ bay lên cao hội hợp làm trời, mặt trời, mặt trăng và sự xuất hiện này đã hoàn thành tam bảo.