Nguồn:
read.st
Thị Mộng cẩn thận nghĩ lại tình hình lúc trước.
Đường Kiếp cười lạnh
Thị Mộng vỡ vạc.
Đường Kiếp trả lời.
Mấy thứ này là do lúc trước tiếp xúc với Hứa Diệu Nhiên nên mới biết được, Hứa Diệu Nhiên du ngoạn khắp nơi, rất có kiến thức hưởng thủ đổ trong Văn Tâm Quốc, món trà Ngọc tùng thì Đường Kiếp từng uống với Hứa Diệu Nhiên, trong lúc nói chuyện cũng hiểu qua được.
Từ Mộ Quân kia không biết một hai chuyện thì không lạ, nhưng chuyện gì cũng không biết thì thật kỳ quặc.
Vệ Thiên Xung nói.
Đường Kiếp gật đầu.
Nói đến đây, Đường Kiếp cười ha ha.
Điều này khiến Vệ Thiên Xung và Thị Mộng không hiểu ra sao, Vệ Thiên Xung nói.
Nói Phong Lâm Uyển tốt hơn thì có gì lạ? Sở thích khác nhau, dù Mi Gian Phường có xuất sắc hơn một chút cũng chẳng nói được điều gì.
Vấn đề Mi Gian Phường không phải phường thêu mà là kỹ viện!
Cái gì?
Hai người lại bị hắn làm chấn động.
Đường Kiếp cười nói.
Đó là một chỗ nằm trên phố Vạn Tuyền Thành Hoa, lúc chúng ta du lịch sau kỳ thi, ta từng tới nơi đó. Nếu nàng ta là Từ đại tiểu thư thật thì nên nói mình chưa từng nghe qua Mi Gian Phường. Rõ ràng không biết còn ra vẻ nghiêm trang nói Phong Lâm Viên tốt hơn, rõ ràng trong có quỷ.
Hóa ra là vậy!
Hai người bừng tỉnh đại ngộ.
Thị Mộng tức giận.
Vốn tưởng chỉ có mình Từ Mộ Quân che giấu Lâm Làng, nhưng giờ xem ra cả phủ đã thông đồng với địch, tính chất sự việc trở nên nghiêm trọng.
Đối với chuyện này Đường Kiếp cũng phải lắc đầu.
Đúng vậy, mới đầu ta cũng không dám tin họ làm thế. Nhưng dù nguyên nhân gì, họ cũng đã làm ra rồi.
Nếu vậy còn chờ gì nữa? Xông vào bắt giết Lâm Lãng là được.
Vệ Thiên Xung kêu lên.
Đường Kiếp cười nói.
Thiếu gia xác định làm vậy sao?
Hả? Ngươi có ý gì?
Vệ Thiên Xung khó hiểu.
Không phải họ tới đây để bắt Lâm Lãng sao? Giờ Đường Kiếp đã xác nhận, sao còn nói lời này.
Đường Kiếp nói.
Vệ Thiên Xung và Thị Mộng nhìn nhau, vẫn là Thị Mộng nói.
Đường Kiếp gật đầu.
Thị Mộng hiểu ra.
Đường Kiếp gật đầu.
Nghe vậy, Thị Mộng và Vệ Thiên Xung đều run lên.
Vệ Thiên Xung cuống quít.
Thường Vũ Bình kia dù sao cũng là thượng sư, chúng ta không nên đắc tội lão. Hoàn thành nhiệm vụ này chưa chắc ta có thể thành chân truyền, nhưng đắc tội Tẩy Nguyệt thượng sư, ngày tháng sau này cũng không dễ dàng gì.
Nếu không các ngươi nghĩ sao Trường Phong chân nhân lại ra nhiệm vụ này?
Đường Kiếp hỏi lại.
Hai người ngây ngốc.
Đường Kiếp nghiêm mặt.
Vệ Thiên Xung và Thị Mộng nhìn nhau, Vệ Thiên Xung cẩn thận nói.
Đường Kiếp cười ha ha.
Suy cho cùng Thường Vũ Bình vì muốn kiếm lời riêng cho bản thân, ăn hối lộ trái pháp luật, hơn phân nửa đã bị người của Thám đường phát hiện. Luật đường thuộc phe bảo thủ muốn chiếm cứ thế lực, nếu có thể ra đề thăm dò, nói không chừng có thể thừa cơ đả kích Luật đường một phen. Họ không rùm beng, ngược lại còn dùng nhiệm vụ chân truyền để mọi người theo đuổi Lâm Lãng, còn cố ý để lại đầu mối là muốn chúng ta tới vạch trần chuyện của Thường Vũ Bình…
Ta hiểu rồi.
Thị Mộng nói.
Để học sinh đi bắt Thường Vũ Bình, thật ra là kéo học viện về theo hướng Trường Phong chân nhân.
Đúng vậy!
Đường Kiếp khẳng định gật đầu.
Sau việc này, dù bắt được Lâm Lãng hay không, Thường Vũ Bình đều sẽ gặp xui xẻo. Mà đám học sinh vì chân truyền giúp Yến Trường Phong đả kích phe bảo thủ, dù không hoàn thành nhiệm vụ, nhưng chỉ cầm tham gia vào chuyện này, tương lại cũng chẳng vui vẻ gì, hơn nữa còn phải dựa vào Yến Trường Phong.
Chiêu này của Yến Trường Phong có thể nói là khiến phe bảo thủ ngậm bồ hòn làm ngọt, đồng thời lôi kéo nhân tài cho mình.
Đương nhiên phe bảo thủ cũng có thể lấy chân truyền của chân nhân chống lại, tuy nhiên cách này quá mức hạ đẳng, lộ liễu. Trong lúc phân tranh, quan trọng nhất là không được lộ diện, nhiều mâu thuẫn nếu công khai càng thêm khó giải quyết.
Thường Vũ Bình tự làm tự chịu, không thể trách người khác buông tha.
Nếu không nhẫn được để sau này tìm cơ hội lấy lại danh dự - trong thế giới chống tham ô, tham nhũng đều là vũ khí vững bền.
Hiểu được ý nghĩa của lần chân truyền này, đám người Vệ Thiên Xung cũng hiểu ra. Dù Vệ Thiên Xung vẫn là thiếu niên không hiểu chuyện, nhưng khi giải thích vẫn có thể hiểu được.
Điều này cũng khiến y cảm nhận con đường tu tiên khó lường, tương lai không chỉ đối mặt với vô số yêu ma hung thú mà còn những người nấp trong tối đâm lén sau lưng. Có lúc bàng hoàng, khờ dại trước âm mưu quỷ quyệt nhưng cuối cùng cũng tỉnh ngộ.
Y nói.
Nói vậy, Trường Phong chân nhân đang muốn chúng ta lựa chọn lập trường?
Phải!
Đường Kiếp trả lời.
Muốn thành chân truyền phải tỏ rõ lập trường. Dù có là đệ tử thiên tài hơn người, nhưng tâm không hướng về ta thì cũng vô dụng. Bề ngoài chuyện này nghe có vẻ ghê tởm, nhưng lại là giá trị tồn tại tất yếu. Thiếu gia, đây là khâu quan trọng nhất của nhiệm vụ này, nếu ngươi có thể hoàn thành, dù hình tượng khí chất của ngươi…Khụ khụ, cho dù có những người khác hoàn thành nhiệm vụ ưu tú hơn, chỉ cần chênh lệch không lớn, ngươi vẫn có khả năng được chọn rất lớn.
Xem ngươi là muốn chúng ta lựa chọn tiến vào?
Ta không có thói quen bỏ nửa giữa chừng.
Đường Kiếp thản nhiên nói.
Đường Kiếp nói cho Vệ Thiên Xung chân tướng không phải để y lùi bước mà là cho y biết sau khi lựa chọn sẽ gặp phải chuyện gì.
Hắn không muốn tương lai Vệ Thiên Xung vì thấy mình dối gạt mà giận mình.
Vệ Thiên Xung do dự.
Nhưng ngạc nhiên là, lời này không phải Đường Kiếp nói mà là Thị Mộng nói.
Đường Kiếp và Thị Mộng nhìn nhau, trong mắt đều toát lên ý cười.
Trên đại đạo này, phải dũng cảm tiến lên, phá bỏ hết thảy nguy cơ.
Yêu tinh quỷ quái là nguy cơ, chẳng lẽ lòng người hiểm ác không phải sao?
Vệ Thiên Xung nhìn hai bên, rốt cuộc cắn răng nói.
Lời nói hùng hồn, hiển nhiên đã quyết định.
Ngay lúc y sắp xông vào, Đường Kiếp ngăn lại.
Đợi một chút.
Còn chuyện gì nữa?
Vệ Thiên Xung khó hiểu.
Nói xong, Đường Kiếp chỉ tay, pháp ấn hạ xuống, thiên địa bắt đầu nổi gió.
Vệ Thiên Xung ngạc nhiên.
Đường Kiếp nói.
Từ gia dám thu giữ tội phạm bỏ trốn bịt mắt tiên nhân, cả nhà phạm pháp đương nhiên phải bắt không sót một người! Thị Mộng thả linh nhãn thăm dò, ngăn người ngoài quấy nhiễu.
Hiểu rồi!
Lúc này, Đường Kiếp không che giấu thực lực về trận pháp của mình trước Vệ Thiên Xung, một trận pháp cấp thấp đã vây Từ phủ trong lòng bàn tay.
Kinh Môn Kỳ hiện, từ trên không bay vào Từ phủ, trong luồng sáng kia cấu thành trung tâm trận pháp, mê cục Vạn Tượng hiện, bên trong truyền ra những tiếng kinh hô liên tục.
Hoàn thành xong, Đường Kiếp mới nói.
Một quyền tùy ý tung ra đánh nát cửa chính!
------oOo------