Mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng không rảnh để ý tới mặt mũi, ông lão trước mắt khiến bà thấy khủng bố. Khủng khiếp đến nỗi mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng kiềm không được nghĩ tới một truyền thuyết. Truyền thuyết ba cửu trọng Đạo Thần trong Cổ Táng quốc thứ nhất là đế hoàng, khí thế hùng hồn, thiên địa bái lạy, dựa vào huyết mạch, truyền thừa hoàng tộc, chú ý là hoàng ân mênh mông, không chiến mà thắng vạn chiến. Người thứ hai, mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng không quá xa lạ, chính là thượng lão tổ của Tu La môn, Tu La Đạo. Dựa vào bá ý cao thượng làm thiên địa khuất phục, chúng sinh kính sợ. Cảm giác bá đạo kia tràn ngập đạo lý Tu La môn trên đỉnh núi cao.
Người cuối cùng người ta không biết tên nhưng phụ thân của mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng là một trong đại trưởng lão Tu La môn, lúc sống từng tháy lão tổ Tu La Đạo, nghe giảng dạy biết một số bí ẩn người ta không biết. Ví dụ như tên của Đạo Thần thứ ba gọi là Cô Hồng! Cuộc đời người này cô độc, tính cách quái dị, vui giận thất thường như mây hay thay đổi. Cô Hồng khác với đế hoàng, Tu La Đạo, phóng đannxg không kiêng kỵ. Khi Tu La Đạo nói đến người này thì vẻ mặt không thể bình tĩnh, cảm xúc dao động. Tu La Đạo đánh giá vị cửu trọng Đạo Thần thứ ba chỉ có một câu.
Giờ phút này, mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng run rẩy, lòng kinh hoàng, trong óc hiện ra cái tên lão tổ Tu La Đạo từng nói. Ngang hàng với Cổ Đế Đạo Thần, Tu La Đạo Thần, Cô Hồng Đạo Thần!
Ông lão ngẩn ra, vẻ mặt nghi ngờ, khi thốt lời thì tay trái rất là xấu xa thò vào đạo bào của mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng, bóp mông. Ông lão trợn to mắt như sờ trugns thứ gì không thể tin.
Ông lão vốn đang tức giận nhưng dường như nghĩ tới điều gì, mắt lóe sáng, vội ho khan thò tay trái vào đạo bào của mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng vuốt ve. Lúc này mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng không rảnh xấu hổ, cỡ tuổi như bà có chuyện gì chưa trải qua? Mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng có mâu thuẫn về hành động này hay không thì phải coi người đó là ai. Đặc biệt khi suy đáon thân phận của ông lão nỗi lòng mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng kinh khủng làm bà quên phản kháng hay thậm chí là... Không muốn.
Ông lão vội sờ vài cái, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc nói:
Hừ! Hừ! Quả nhiên nàng lại lừa lão già ta, nhưng ta làm người rất có đạo lý. Vầy đi, để ta nghiên cứu lần nữa để xem nàng nói thật hay dối.
Ủa? Sao không cảm giác cái gì... Ài, lớn tuổi rồi, không được, vì trả trông sạch cho cô nương mông to, ta phải nghiên cứu cẩn thận.
Ông lão vui vẻ chơi đùa, Tô Minh tự động lờ đi mọi thứ. Ông lão có đùa như thế nào cũng không liên quan gì đến hắn, Tô Minh cứ giơ búa lên lại chém xuống, chặt củi thành hai nửa.
Qua nửa tiếng sau, mặt mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng dần đỏ hồng ông lão mới lưu luyến rút tay ra khỏi đạo bào, trừng mắt làm như muốn nổi giận.
Ông lão tức giận cực kỳ, vừa nói vừa chỉ lên trời.
Nhưng lúc này trời đã là... Đêm khuya.
Không thấy ban ngày ban mặt, không thấy mặt trời giữa trưa gì, nhưng ông lão mặc kệ những điều này. Ông lão gầm rống, mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng run cầm cập, hơn một nửa tu vi bị lão hút đi, cảm giác thân bủn rủn làm mắt bà lộ ra van xin. Mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng cực kỳ hối hận, chỉ hận mình không nên đi tới sơn thôn quái dị này gây chuyện với Tô Minh, nếu không thì đã chẳng gặp sự tồn tại làm bà sợ hãi.
Mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng há mồm:
Ông lão lửa giận xông tận não, rống to hướng Tô Minh:
Ông lão gầm lên, Tô Minh vốn tưởng tinh thần bình đã bình tĩnh nhưng lúc này chợt rối lợn. Tô Minh khựng lại, quay đầu cười khổ nhìn ông lão.
Ông lão nở nụ cười 'hiểu mà, ta thông cảm chứ' rất là phóng khoáng nói với Tô Minh:
A? A? Nụ cười này, tiểu tử, không lẽ ngươi cũng thích cô nương mông to? Ha ha ha ha ha ha! Xem ra hai ông cháu ta rất là có duyên, không uổng lão già ta cho ngươi ăn uống, cho ngươi con chó trắng. Thôi thôi, lão già ta luôn rất rộng rãi, có nghĩa khí.
Năm đó thằng nhóc Cổ Thái còn cùng ta đi... Khụ khụ, chuyện quá khứ không nói nữa. Tô tiểu tử, ngươi yên tâm, tối nay sẽ cho ngươi vào nhà ngủ, hai chúng ta cùng cô nương mông to này cùng nhau trải qua cuộc tình ái oanh oanh liệt liệt, vui buồn lẫn lộn!
Mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng nghe vậy mặt trắng như giấy nhưng không quá sợ hãi chuyện này, điều bà sợ nhất là làm cách nào chạy thoát khỏi ông lão.
Tô Minh đang định giải thích hiểu làm thì bỗng ánh mắt của hai con chó trắng và ông lão xoay người lại giao nhau. Tim mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng rớt cái bịch, mặt trắng bệch, kinh khủng đến nhích người né tránh.
Ông lão rối rắm.
Vẻ mặt ông lão do dự, rối rắm nhưng lão đúng là rất có nghĩa khí, sảng khoái. Ông lão vung tay áo, vẻ mặt rõ ràng rất để ý nhưng giọng điệu không thèm quan tâm hét to:
Mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng kinh khủng hơn trước nhiều, sốt ruột hét chói tai:
Mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng tin tưởng lấy thân phận, tu vi của ông lão nếu đã nói ra thì chắc chắn sẽ làm được.
Đầu ông lão như có khói bốc lên, mắt đầy tơ máu nhìn Tô Minh, làm như hắn không tới sờ là lão sẽ bùng nổ, cho rằng hắn xem thường lão.
Tô Minh lặng im chợt nở nụ cười, vẻ mặt hắn trở lại hờ hững, liếc mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng, chậm rãi nói:
Ông lão nghi ngờ nhìn Tô Minh:
Tô Minh vẻ mặt thong dong cười nói:
Ông lão nghe vậy ngây ra, hồi lâu sau ánh mắt nhìn Tô Minh nhiệt tình chưa từng có, như gặp người cùng chí hướng.
Ông lão vội nói:
Khụ khụ, có thể nói ta ngươi... Làm sao nhìn ra không? Dạy cho ta đi, không bằng chúng ta trao đổi? Chỗ ta có nhiều thứ tốt, còn có mớ khẩu quyết linh tinh.
Chỉ cảm nhận được chứ không nói được.
Ông lão bản năng định gật đầu, nói:
Nói đến một nửa ông lão kịp phản ứng, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Tô Minh nhướng mày, ánh mắt chợt biến sắc bén rơi vào người mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng, mấy giây sau lạnh nhạt nói:
Tô Minh vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh nhưng khi nói xong ông lão vẻ mặt giật mình.
Mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng há mồm phản bác:
Nhưng lời nói của mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng bị ông lão vẻ mặt đầy sùng bái cắt ngang:
Tô Minh mỉm cười nói:
Cái này cần đa tạ tiền bối chỉ điểm.
Chỉ điểm thì không dám, luận bàn với nhau mới đúng. Cái kia... Trời cũng tối rồi, lão phu không nói chuyện với ngươi, cần tình thương mến thương với cô nương mông to.
Ông lão mắt sáng rỡ hưng phấn nắm tay mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng chạy hướng gian nhà. Mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng không thể làm gì hơn mặc cho ông lão kéo vào trong.
Mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng vội nói:
Mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng chưa nói hết câu đã bị ông lão rống to:
Ông lão nói cực kỳ vênh váo, kéo theo mỹ phụ Thanh Hàn tiên tử Cơ Mộng trở vào nhà, rầm một tiếng đóng cửa lại.
Lát sau cửa lại bị mở ra, ông lão nhìn chằm chằm vào Tô Minh: nguồn truyện t u n g h o a n h. C o m
----- o O o -----