Nguồn:
read.st
Ban đêm ở Nam Hoang tối đen không chút ánh sáng, mưa phùn lạnh giá, cũng giống như tâm trạng lúc này của Huyền Liên.
Chứng kiến Khải Hoàn một lần nữa chìm vào hôn mê, Huyền Liên cả kinh, vội vàng đưa linh khí vào trong cơ thể hắn dò xét. Một lúc sau Huyền Liên thầm thở phào một hơi, Khải Hoàn là do bị thương quá nặng, thoát lực mà lâm vào hôn mê, cũng không có nguy hiểm đến tính mạng.
Cửu Hoa Môn Từ Thanh Phàm, Huyền Liên đương nhiên không thể không biết cái tên này. Ba năm trước, Huyền Tu phát ra lệnh tiễn triệu tập cao cấp nhất mang theo tin tức “Cửu Ma Châu” tái hiện nhân gian về Khổ Tu Cốc. Mọi người nhận được tin, trong lòng liền kinh hãi, dưới sự dẫn đầu của Huyền Ma Đạt liền chóng nhanh đi tới Nam hoang, thuận lợi diệt trừ chủ nhân của Ma Châu khi thực lực chưa còn chưa đại thành, đồng thời phong ấn nó.
Đó là lần đầu tiên Huyền Liên gặp Từ Thanh Phàm. Trong sự kiện đó, Từ Thanh Phàm xuất lực rất lớn, công lao không hề nhỏ. Không chỉ trợ giúp hai người Huyền Tu, Bảo Uy tranh thủ thời gian, giúp Khổ Tu Cốc tu sĩ có thể đến nơi kịp thời. Tại thời điểm cuối cùng hắn còn tự tay giết chết chủ nhân của Ma Châu.
Biều hiện dứt khoát của Từ Thanh Phàm khi biết chủ nhân của Ma Châu chính là vị đường huynh đã thất lạc của mình cùng với vẻ kiên nghị khi quyết định thu nhận Đình Nhi, mặc dù cô bé đã bị Ma Châu cải tạo. Tính cách đó khiến cho Huyền Liên có ấn tượng rất tốt đối với Từ Thanh Phàm. Mà trong lần Tân nhân tỉ thí này, Từ Thanh Phàm lại là người dẫn đầu trong đám đệ tử Cửu Hoa Môn, Huyền Liên cũng thấy được, ba năm không gặp thực lực của người này có sự tiến bộ rất lớn.
Bởi vì có phần hiểu rõ về con người của Từ Thanh Phàm, nên lúc này Huyền Liên đối với lời nói trước khi hôn mê của Khải Hoàn có chút khó hiểu. Dựa theo tình thế, ý của Khải Hoàn là nói người đã đả thương hắn chính là đám người Từ Thanh Phàm. Nhưng theo cách nhìn của Huyền Liên, Từ Thanh Phàm nếu không tới lúc bất đắc dĩ sẽ tuyệt đối không đi cướp đoạt thành quả của người khác. Cho dù có cướp, cũng sẽ không tổn thương đến nhân mạng.
Nhưng nếu Khải Hoàn không có ý đó, vậy hắn muốn nói gì?
Nghĩ đến khả năng này, Huyền Liên nhất thời trở nên khẩn trương. Lập tức chuẩn bị thông tri cho tu sĩ đang bảo vệ đệ tử Cửu Hoa Môn phải cẩn thận đề phòng.
Nhưng Huyền Liên chưa kịp phát ra truyền tin phù, thì đột nhiên cảm giác được cái gì đó, trong lòng hơi động, nhìn về phía nam của Hoàn Đảo, từ chỗ đó đang truyền tới một trận linh khí ba động kỳ lạ.
Luồng linh khí ba động này chính là tín hiệu triệu tập đồng môn của Khổ Tu Cốc tu sĩ, chỉ cần là tu sĩ Khổ Tu Cốc nếu không phải đang chấp hành nhiệm vụ, cảm nhận được luồng linh khí ba động này phải lập tức tới hội họp.
Hơi do dự một chút, sau cùng Huyền Liên vẫn quyết định mang theo Khải Hoàn đang hôn mê bay về vị trí phát ra linh khí ba động.
Khi đến nơi, chứng kiến tình cảnh tại đó, Huyền Liên không khỏi thất kinh.
Tại vị trí phát ra linh khí ba động. Lúc này đã có gần hai mươi tu sĩ Khổ Tu Cốc ở đó, tất cả mọi người nhíu chặt lông mày, sắc mặt giận dữ pha lẫn nghi hoặc. Huyền Liên chính là người đến sau cùng.
Lần Tân nhân tỉ thí này có tổng cộng ba mươi sáu môn phái tham gia, tất cả đều là đại phái bài danh phía đầu tại tu tiên giới, đồng thời tu sĩ Khổ Tu Cốc đến Hoàn Đảo cũng có ba mươi sáu người, tất cả đều có thực lực Kim Đan kỳ. Mỗi người đều được an bài bảo vệ đệ tử của một môn phái.
Nhưng sau ngày đầu tiên, có hai mươi mốt môn phái vì thất bại không bắt được Thất Sắc Lộc mà mất tư cách tiếp tục tham gia tỉ thí, đã quay trở lại Chiêm Bàn. Mười vị tu sĩ cũng theo bọn họ trở về báo cáo tình hình ngày tỉ đấu thứ nhất với chưởng môn và trưởng lão các phái.
Mười một tu sĩ còn lại tiếp tụ ở lại Hoàn Đảo, phòng ngừa có sự cố ngoài ý muốn phát sinh.
Trừ những tu sĩ đó ra thì mười năm tu sĩ vẫn tiếp tục bảo vệ đệ tử của mười năm phái đang tham gia tỉ thí.
Như vậy, trên Hoàn Đảo hiện tại có tổng cộng hai mươi sáu tu sĩ Khổ Tu Cốc, mà tại đây đã tụ tập tới mười bảy người, thêm cả Huyền Liên vừa tới là mười tám. Như vậy chỉ còn lại tám người đang bảo vệ đệ tử các môn phía, còn bảy người khác vì nguyên nhân nào đó mà không tiếp tục nhiệm vụ mà lại tụ tập ở nơi này.
Huyền Liên đột nhiên nghĩ đến một khả năng, vội vàng nhìn qua một tất cả mọi người, quả nhiên, tại đây có sáu vị tu sĩ khác đều giống với Huyền Liên, trên tay mỗi người đêu mang theo một vị đệ tử đang bị trọng thương.
Một tu sĩ nhìn Khải Hoàn trên tay Huyền Liên cười khổ nói :
Huyền Liên đạo hữu, đệ tử của Dược Vương Cốc cũng bị người khác tập kích sao?
Huyền Hàn đạo hữu, chẵng lẽ Thiên Linh Môn cũng bị tập kích ?
Nghe thấy vậy, Huyền Liên vội hỏi.
Huyền Hàn bất đắc dĩ gật đầu, cúi nhìn người đệ tử trọng thương trước ngực mình, khổ sở nói:
Nghe Huyền Hàn nói, Huyền Liên trong lòng thất kinh, vội hướng năm vị tu sĩ đang nâng đệ tử trọng thương của môn phái khác nhìn lại. Năm người gặp ánh mắt nghi vấn của Huyền Liên, cũng chỉ biết gật đầu cười khổ.
Bẩy vị tu sĩ đem sự việc mình trải qua kể lại một lượt, không ngờ cả bẩy người đều giống nhau như đúc, đầu tiên đều bị một thần bí nhân người đầy tà khí hấp dẫn rời đi, khi phát hiện không đúng muốn quay trở lại liền gặp phải trận pháp ngăn cản.
Khi bọn họ phá trận trở về thì đệ tử các phái đều bị chết bốn người, một trọng thương. Quan trọng hơn, tất cả đệ tử bị trọng thương sau khi tỉnh lại đều nói là do Từ Thanh Phàm tập kích.
Hiện tại, những môn phái chưa bị tập kích chỉ còn lại Lục Đại Thánh Địa, Bát Hoang Điện, Lục Hợp Môn tám môn phái, những tu sĩ chưa tới chính là đang bảo vệ bọn họ.
Huyền Linh nghe xong bẩy vị tu sĩ liền nói, sắc mặt lạnh như băng.
Môn phái do Huyền Linh phụ trách đã thất bại nên trở lại Chiêm Bàn, còn hắn ở lại Hoàn Đảo chính là phòng ngừa sự cố phát sinh. Mới vừa rồi, trong lúc đả tọa thì phát hiện có người triệu tập, liền đi tới, không nghĩ rằng sau khi tới nơi lại xảy ra chuyện lớn như vậy.
Huyền Liên cũng gật đầu nói:
Huyền Hàn cũng gật đầu nói:
Nhưng Huyền Linh lại cười lạnh nói:
Nghe xong lời nói của Huyền Linh, mặc dù biết cách nói chuyện của người này luôn như vậy, nhưng sắc mặt của Huyền Liên, Huyền Hàn bảy người không khỏi trở lên khó coi.
Trong lúc nhất thời, tu sĩ Khổ Tu Cốc đều trầm mặc không nói.
Huyền Tiên tại nam hoang đã từng gặp qua Từ Thanh Phàm, lần này hắn cũng tham gia nhiệm vụ tại Hoàn Đảo, môn phái do Huyền Tiên phụ trách đã thất bại, trở lại chiêm đài, nhưng Huyền Tiên vẫn ở lại Hoàn Đảo. Trong khi đám người Huyền Linh nói chuyện, Huyền Tiên chỉ im lặng lắng nghe, hiện tại đột nhiên mở miệng nói:
Huyền Tu chính là tu sĩ Khổ Tu Cốc mà Từ Thanh Phàm quen thuộc nhất, lúc này lại phụ trách bảo vệ môn hạ Cửu Hoa Môn. Đám người Từ Thanh Phàm có tập kích đệ tử môn phái khác hay không, Huyền Tu phải là người rõ ràng nhất.
Nghe Huyền Tiên nói, ánh mắt các tu sĩ khác nhất thời sáng rỡ, nhưng lại nhanh chóng ảm đạm xuống. Mặc dù lúc này còn chưa gặp Huyền Tu nhưng ai cũng có thể cơ hồ đoán được kết quả. Đã có người muốn giá họa cho Cửu Hoa Môn, vậy Huyền tu chỉ sợ cũng như bọn họ bị người khác dụ đi.
Chứng kiến sắc mặt của các tu sĩ, Huyền tiên khẽ thở dài nói tiếp :
Nói tới đây, Huyền Tiên bất giác cười khổ, rồi tiếp tục nói :
Nghe Huyền Tiên nói, sắc mặt đám người Huyền Linh không khỏi trầm xuống, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Tiếp theo Huyền Tiên lại hướng những người khác nói:
Huyền Tiên mặc dù tuổi nhỏ nhất, nhưng tu vi cao cường, làm việc chu đáo, cho nên tại Khổ Tu Cốc danh vọng rất cao, lúc này liền trở thành người lãnh đạo tại đây.
Huyền Linh lại đột nhiên hỏi :
Huyền Tiên chỉ biết cười khổ trả lời :
Nghe Huyền Tiên nói vậy, các tu sĩ khác đều yên lặng gật đầu, không nói thêm gì, theo lời nói của Huyền Tiên mà hành động.
Nhìn các tu sĩ khác hóa thành từng đạo ánh sàng tỏa ra khắp nơi, Huyền Tiên thở dài một hơi, cũng ngự vân hướng phía đông nam Hoàn Đảo bay đi, đó là nơi dừng chân của Huyền Tu và đệ tử Cửu Hoa Môn.
Âm mưu, hoài nghi, tranh đấu, giữa một loạt các sự kiện phức tạp đó, buổi tối ngày thứ nhất tại Hoàn Đảo bất giác đã trôi đi.
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------