Nguồn:
read.st
Chứng kiến bộ dáng tràn đầy tâm sự, cơ bản là không thể tập trung vào việc khôi phục linh khí của bốn người, Từ Thanh Phàm thấy thế không ổn bèn hỏi trực tiếp.
Nghe hắn hỏi, bốn người kia hơi sửng sốt, rồi chợt suy xét lại. Lữ Thanh Thượng bèn nói trước:
Ánh mắt Vương Thanh Tuấn chợt lóe lên, rồi cũng cau mày nói:
Từ Thanh Phàm nghe xong sự suy đoán của Vương Thanh Tuấn, lắc đầu nhẹ giọng nói:
Kim Thanh Hàn cau mày hỏi:
Từ Thanh Phàm còn chưa kịp trả lời thì Phượng Thanh Thiên vốn vẫn luôn trầm mặc đột nhiên nói:
Nghe Phượng Thanh Thiên không hề khách khí mà bác bỏ phỏng đoán của mình, Kim Thanh Hàn lạnh nhạt liếc nhìn hắn một cái, nhưng lại không nói thêm gì.
Lữ Thanh Thượng chợt nghĩ đến một khả năng khác.
Từ Thanh Phàm lắc đầu nói:
Theo thanh âm của Từ Thanh Phàm hạ xuống, trong nhất thời mọi người trở nên trầm mặc. Sau khi tất cả phỏng đoán bị bác bỏ, trong lòng họ đều tràn ngập sự nghi hoặc, băn khoăn.
Bởi vì không biết rõ ràng nên mới đáng sợ, vì thế mọi người đối với tiếng rống đó luôn tỏ ra cố kị.
Một lúc lâu sau, Lữ Thanh Thượng cười khổ nói:
Từ Thanh Phàm nghe được Lữ Thanh Thượng nói, vô tình trong lòng chợt động, tựa như vừa nắm bắt được cái gì đó.
Hào Thiên Thú, là một trong những nhân giai cao cấp yêu thú cường đại nhất, so với Bích Nhãn Vân Đề Thú thì mạnh hơn không biết bao nhiên lần. Mặc dù vóc dáng nhỏ bé, thân thể yếu đuối, nhưng lại giỏi về việc dùng tiếng hô chế địch.Tuy thân hình có vẻ xinh xắn, nhưng tiếng hô của nó có thể làm cho thiên địa biến sắc. Mỗi khi nó hô lên, trong phương viên mười dặm xung quanh, ngũ tạng của dã thú sẽ bị chấn nát mà chết.
Thấy thân thể Từ Thanh Phàm hơi động, tiếp theo nhắm mắt trầm tư, đám người Kim Thanh Hàn biết nhất định Từ Thanh Phàm đang nghĩ tới điều gì đó. Nhưng bọn họ cũng không hỏi, sợ cắt đứt mạch suy nghĩ của hắn, cho nên chỉ yên lặng ngồi chờ hắn giải thích.
Ước chừng sau thời gian một tuần trà, Từ Thanh Phàm mở mắt ra, liếc nhìn bốn người xung quanh một cái rồi chậm rãi hỏi:
Lữ Thanh Thượng cười nói:
Tuy Lữ Thanh Thượng có bộ dáng của một thiếu niên, nhưng khi cười lại hiện lên nếp nhăn nơi đuôi mắt, vì thế đã làm lộ ra tuổi đích thực của hắn. Trên thực tế, trong năm người thì Lữ Thanh Thượng có niên kỉ lớn nhất, gia nhập Cửu Hoa Môn cũng đã được sáu mươi năm rồi. Mặc dù là người lớn tuổi nhất, nhưng tính cách của hắn cởi mở nhất trong năm người, lúc nào cũng tỏ ra bộ dáng phóng túng, vì thế đã làm cho không khí giữa năm người trở nên thân mật hơn.
Nghe Lữ Thanh Thượng nói, Từ Thanh Phàm âm thầm cười giễu bản thân mình. Trước kia mỗi khi Nhạc Thanh Nho giải đáp vấn đề gì cho hắn thì đều làm như vậy, đầu tiên là đưa ra câu hỏi, sau đó mới trả lời. Mà Từ Thanh Phàm lại ở chung với Nhạc Thanh Nho nhiều năm, cho nên cũng vô tình nhiễm thói quen này của sư huynh hắn.
Từ Thanh Phàm đã biết tính cách của Lữ Tử Thanh, hay trêu chọc nhưng lại không có ác ý, cho nên cũng không thèm để ý, chậm rãi giải thích:
Mấy vạn năm trước, loài người chỉ là một tộc đông đảo nhất của Thần Châu hạo thổ. Nhưng trừ bỏ loài người ra, còn có một chủng tộc khác cũng lớn không kém, thực lực cường hoành, có lịch sử lâu đời. Bởi vì bản tính của bọn họ trời sinh đã hiếu chiến, hay gây hấn cho nên bị loài người gọi là Tu La Tộc, nhưng cuối cùng đã bị chính con người phong ấn lại.
Từ Thanh Phàm dừng lại một chút, rồi tiếp tục nói:
Nghe Từ Thanh Phàm giảng giải, Phượng Thanh Thiên cau mày hỏi:
Từ Thanh Phàm nhẹ lắc đầu, rồi hỏi:
Các ngươi có để ý tới đệ tử đại biểu cho Bát Hoang Điện tham gia Tân nhân tỉ thí lần này không?
Ý huynh là cái người có tướng mạo giống như hài đồng kia ah?
Kim Thanh Hàn đột nhiên hỏi. Trên thực tế, sau khi năm người của Cửu Hoa Môn tới chiêm bàn, đã bắt đầu lặng yên đánh giá đối thủ từ các phái khác. Mà cái tên có bộ dáng hài đồng kia của Bát Hoang Điện đã để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng mọi người. Bởi vì uy áp trên người hắn phát ra khi ở Chiêm Bàn so với hàng nghìn đệ tử khác mạnh hơn rất nhiều, so với Phượng Thanh Thiên còn muốn mạnh hơn ba phần.
Phượng Thanh Thiên cau mày hỏi lại.
Từ Thanh Phàm yên lặng gật đầu, sau đó nói:
Nghe Từ Thanh Phàm nói, một lần nữa bốn người của Cửu Hoa Môn lại rơi vào trầm mặc. Nếu như lần tỉ thí lần này xuất hiện người của Tu La Tộc thì không thể nghi ngờ đó sẽ là sự tình vô cùng hệ trọng. Nhưng tất cả đều là phỏng đoán của Từ Thanh Phàm mà thôi, huống chi bọn họ còn chưa bước vào Kết Đan kì, cho nên cũng không thể quản được việc đó.
Nhìn mọi người trầm mặc không nói, Từ Thanh Phàm biết trong lòng bọn họ đang cố kị, vì vậy cũng không tiếp tục duy trì đề tài này nữa:
Ban đầu, đám người Từ Thanh Phàm cũng đã không mất nhiều thời gian mà đã bắt được tới năm con Thất Sắc Lộc rồi. Nhưng sau khi tiếng rống khủng khiếp kia vang lên, dường như tất cả Thất Sắc Lộc trên Hoàn Đảo đều bị khủng hoảng, hoặc là trên bình nguyên không ngừng chạy loạn, hoặc là run rẩy mà trốn ở đâu đó, làm cho đám người Từ Thanh Phàm phiền toái không thôi. Cho nên từ khi tiếng rống nọ xuất hiện, trong cùng một khoảng thời gian giống như trước mà bọn họ chỉ bắt được có hai con, nếu không thì bây giờ đã hoàn thành nhiệm vụ mà phản hổi chiêm bàn rồi.
Nghe Từ Thanh Phàm nói, mọi người đều yên lặng gật đầu, sau đó Vương Thanh Tuấn lại nói:
Trong ngày đầu tiên cùng hành động chung này, Từ Thanh Phàm cùng Lữ Thanh Thượng phụ trách việc giam cầm, còn Kim Thanh Hàn và Phượng Thanh Thiên lại phụ trách công kích. Mà Vương Thanh Tuấn chỉ phụ trách việc đề phòng tình huống ngoài ý muốn phát sinh, cho nên hắn là người ít tiêu hao linh khí nhất.
Từ Thanh Phàm vừa định đáp ứng, nhưng trong đầu lại đột nhiên vang lên lời dặn dò của Trương Hoa Lăng cùng Bạch Thanh Phúc, vì thế nói:
Từ Thanh Phàm nói xong mọi người đều gật đầu đồng ý, còn Vương Thanh Tuấn dường như muốn nói gì đó, nhưng lại thấy mọi người đều không phản đối, cho nên cũng trầm mặc đồng ý. Chỉ là khi hắn nhìn Từ Thanh Phàm, ánh mắt chợt lóe lên, dường như đã đoán được ý nghĩ của Từ Thanh Phàm.
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------