Nguồn:
read.st
Mang theo Lý tiên sư rời khỏi Trương phủ, Từ Thanh Phàm dùng “Tam Trượng Thanh Lăng” bay ra khỏi trấn. Hắn nhớ rõ chính mình đã gặp một đạo quan đổ nát nơi gò núi bên ngoài trấn. Tại đó sắp xếp cho Lý tiên sư ở vô cùng thích hợp.
Đem Lý tiên sư tới trước cửa sau của đạo quan, thấy vẻ mặt tuyệt vọng của hắn, Từ Thanh Phàm nhẹ giọng nói.
Sau đó, Từ Thanh Phàm cũng không nhìn vẻ mặt của Lý tiên sư nữa. Hắn trực tiếp ngự “Tam Trượng Thanh Lăng”, hóa thành một đạo màu xanh thẫm, bay về chỗ rừng cây nhỏ, nơi vừa rồi cùng ở một chỗ với Trương Long.
Gió đêm hiu hiu thổi, nhưng không cách nào dập tắt sự lo lắng trong lòng Trương Long.
Hắn cũng không phải là loại người vì muốn báo thù mà mặc kệ tất cả. Khi Từ Thanh Phàm rời đi, Trương Long vẫn lo lắng không thôi. Mặc dù trong lòng hắn, Từ Thanh Phàm là một người có võ công cao cường, nhưng cao đến đâu khi so với tu tiên giả cũng chênh lệch một trời một vực. Thấy Từ Thanh Phàm mãi không trở về, Trương Long đã có chút hối hận vì lúc Từ Thanh Phàm muốn đi dò xét Trương gia, hắn đã không ngăn cản lại.
Ngay khi Trương Long vẫn đang đi đi lại lại, đột nhiên thanh âm của Từ Thanh Phàm vang lên sau lưng hắn.
Thấy Từ Thanh Phàm xuất hiện sau lưng mình, đầu tiên Trương Long lấy làm kinh hãi, sau đó mừng rỡ hỏi:
Người đã trở về a? Không có việc gì là tốt rồi, ta còn cứ lo rằng người bị tiên sư kia phát hiện chứ.
Ồ? Ta còn đang nghĩ ngươi lo rằng ta không cách nào báo thù cho ngươi được cơ đấy?
Chứng kiến bộ dáng mừng rỡ không giống như làm bộ của Trương Long, trong lòng Từ Thanh Phàm không khỏi có chút ấm áp, vừa cười vừa nói
Nghe Từ Thanh Phàm hỏi, Trương Long nói.
Từ Thanh Phàm bình tĩnh nhìn chăm chú vào mắt của Trương Long. Thật không ngờ một người phóng đãng, ngang ngạnh như hắn lại có bộ mặt chân thành như vậy. Vì thế, Từ Thanh Phàm cười hỏi:
Ngươi không hỏi xem ta có báo thù được cho ngươi không à?
Chẳng lẽ người giúp ta báo thù?
Thấy bộ dạng tủm tỉm cười của Từ Thanh Phàm, Trương Long không tin nổi hỏi.
Từ Thanh Phàm thản nhiên nói ra. Hắn cũng không muốn cho Trương Long biết thân phận tu tiên giả của hắn.
Trương Long dường như vẫn không thể tin nổi.
Từ Thanh Phàm vừa cười vừa nói.
Nhìn thấy ánh mắt không giống như giả dối của Từ Thanh Phàm, nhất thời Trương Long ngẩn cả người ra. Tâm tư muốn báo thù đã ẩn tàng trong lòng Trương Long suốt một năm qua, nhưng hắn biết mình không có năng lực để báo thù. Vì thế, lòng báo thù của hắn không hề để lộ ra ngoài, thậm chí còn sợ đêm nằm mơ chính mình nói ra.
Bây giờ bản thân đã có thể báo thù sao??
Sửng sốt một hồi lâu, Trương Long xoay mạnh người, hướng về phía Cổ Sơn trấn mà chạy thục mạng, giờ khắc này hắn đã chờ lâu lắm rồi.
Từ Thanh Phàm đột nhiên lắc mình tới trước mặt Trương Long, chặn đường đi của hắn rồi nói.
Trương Long giật mình hỏi.
Trương Long biết hắn có thể tự mình báo thù, dĩ nhiên trong thời gian ngắn mắt hắn đã hiện lên đầy tơ máu. Trong Từ Thanh Phàm lòng không khỏi than thầm, cừu hận quả nhiên khiến cho người ta điên cuồng. Nhưng Từ Thanh Phàm cảm giác được Trương Long cả ngày lăn lộn trên phố chợ, có lẽ ngày xưa đã từng không ít chuyện bất xấu. Nhưng dù sao lương tâm hắn cũng không cho phép một người như vậy bị cừu hận hủy diệt đi. Vì vậy hắn hỏi:
Ngươi định làm gì?
Còn hỏi nữa sao? Ta phải đi về đem hai tên súc sinh Trương Hải, Trương Hổ kia mà rút gân chặt xương, báo thù cho cha ta.
Trương Long nghiến răng nghiến lợi nói.
Từ Thanh Phàm hỏi tiếp.
Nghe được câu hỏi của Từ Thanh Phàm, Trương Long định nói gì đó, nhưng đột nhiên lại ngẩn người ra.
Từ Thanh Phàm tiếp lời hắn nói.
Trương Long gầm nhẹ, thần sắc có vẻ bị kích động.
Thấy bộ dạng đó của Trương Long, trong lòng Từ Thanh Phàm không khỏi than một tiếng, âm thầm thi triển một đạo pháp có thể làm bình tĩnh lòng người “Thanh Lương Quyết”. Chứng kiến thần sắc của Trương Long dần dần hồi phục, sau đó hắn nói tiếp;
Nghe thấy thế, thần sắc Trương Long bắt đầu biến đổi, hiển nhiên là đang đấu tranh tư tưởng. Cuối cùng cũng lộ ra thần sắc chán nản, mang theo thanh âm suy yếu hỏi:
Ta phải làm gì bây giờ?
Báo quan đi. Một năm nay, phụ tử Trương Hải dựa vào Lý tiên sư làm chỗ dựa, hoành hành không cố kị, nhất định sẽ để lại nhiều bằng chứng. Báo quan là sự lựa chọn tốt nhất.
Từ Thanh Phàm nói.
Trương Long lẳng lặng đứng ở giữa rừng cây nhỏ, thì thào lẩm bẩm.
Gió đêm rét thấu xương, lạnh ngắt. Nhưng Trương Long còn đang sững người đứng đó cũng không phát hiện ra Từ Thanh Phàm đã biến mất đi tự lúc nào.
……..
Một gia đinh chỉ vào phụ tử Trương Hải, trong giọng nói mang theo sự nịnh nọt hướng về Trương Long mà hỏi.
Trương Hài trở thành gia chủ của Trương gia vốn danh không chính, ngôn không thuận. Một năm nay không ngừng tiêu phí gia sản mấy trăm năm Trương gia tích góp được, nên càng mất lòng người. Vì vậy, sau khi hắn cùng với bọn gia đinh hộ viện ủng hộ bị Từ Thanh Phàm chế trụ, rất nhanh chóng Trương Long đã nắm đại cục vào trong tay.
Nhìn gia đinh nọ tươi cười nịnh nọt, Trương Long cau mày lại, không khỏi chán ghét. Khi mình bị đuổi ra khỏi Trương gia, mấy tên gia đinh này nói khó nghe đến mức tận bây giờ hắn còn nhớ kỹ. Nhưng lúc khống chế được thế cục của Trương gia, mấy tên đó lại bắt đầu gọi hắn là “Công tử”. Còn công tử cùng với gia chủ mà họ vẫn cung kính hầu hạ trước kia lại biến thành “hai tên này”.
Nhưng Trương Long cũng chẳng có tâm tình tìm mấy người này gây khó dễ, chỉ là thần sắc phức tạp nhìn chằm chằm vào hai cha con Trương Hải đang đứng bất động, do dự một hồi rồi thở dài mà nói:
Trời đêm sáng trong, từng đám mây lơ lửng trôi. Mà Từ Thanh Phảm lại đang lẳng lặng ẩn dấu, đứng bên cạnh một trong những đám mây đó, nhìn thấy hết sự việc xảy ra phía dưới. Thấy Trương Long vẫn còn giữ lại được lý trí mà đem cha con Trương Hải đi đến quan phủ, Từ Thanh Phàm không khỏi mỉm cười. Hắn cũng không lưu lại, ngự “Tam Trượng Thanh Lăng” bay nhanh về hướng Nam hoang.
Bay giữa không trung, Từ Thanh Phàm cảm thấy Nam hoang càng lúc càng gần. Trong lòng tràn đầy tâm tình phức tạp, tựa như chờ mong, lại tựa như sợ hãi.
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------